“Được rồi, bà đã dặn bác sĩ Triệu rồi, nếu cháu cảm thấy trong người không khoẻ hay có vấn đề gì thì nói ngay với ông ấy nhé..”
“Vâng.”
Lão thái thái quay ra phía sau, lớn tiếng gọi Lâm Sơ Nguyệt vào:
“Vào đây đi!”
“Đây là người hầu bà thuê cho cháu, cô ta sẽ chăm sóc cho cháu, có vấn đề gì thì cứ nói cho bà biết.”
Một trong những điều kiện mà lão thái thái đặt ra là Lâm Sơ Nguyệt không được nói cho anh biết cô là vợ của anh mà chỉ là người hầu mà thôi, nếu không thì bà sẽ không đồng ý cho cô
bên cạnh chăm sóc anh, ánh mắt Tiêu Thế Tu bỗng nhiên thâm trầm, Lâm Sơ Nguyệt cúi đầu, lão thái thải nghiêm giọng nói:
“Từ bây giờ cô phải gọi Thế Tu là thiếu gia, nhớ chưa?!”
“Vâng.”
Lâm Sở Nguyệt cắn răng nhẫn nhịn, lão thái thái bấy giờ mới cười, đặt một tay lên vai anh rồi
nói:
“Vậy Thế Tu, bà về đây, có chuyện gì phải nói cho bà ngay đấy.”
“Vâng bà nội...”
Tiêu Thế Tu vươn tay ra bóp chặt khuôn cằm nhỏ nhắn của cô, thanh âm và ánh mắt lạnh lùng không có chút hơi ấm, cũng không có tình cảm. Lâm Sơ Nguyệt cảm nhận từng cơn đau buốt đang nhói lên trong tim, với tính cách của anh thì có giải thích cũng vô ích, mà cô cũng chẳng quan trọng nữa, ở bên cạnh anh với danh nghĩa nào cũng được miễn là khiến anh nhớ lại mọi chuyện.
“Anh muốn nghĩ em như thế nào cũng được.” Lâm Sơ Nguyệt đáp.
Câu trả lời của cô nằm ngoài dự kiến mà anh đang nghĩ, Tiêu Thế Tu tưởng rằng cô sẽ phủ nhận chứ? Đồng tử anh thầm tối lại, một nỗi bực dọc không tên bỗng nhiên dâng lên trong lòng anh một cách khó hiểu, ngón tay anh nắm chắc cằm cô, đôi môi mỏng bất chợt hạ xuống ngậm lấy cánh môi cô hôn ngấu nghiến như trừng phạt. Lâm Sơ Nguyệt ngạc nhiên, trong lòng vừa ngại vừa hồi hộp, nụ hôn của anh bá đạo như thế nhưng cô không bài trừ, mỗi lần ở trong vòng tay anh là trái tim cô đập nhanh khôn tả, cảm giác này chỉ có khi ở bên cạnh anh, còn khi bị Tiêu Nhất Minh chạm vào thì cô chỉ cảm thấy ghê tởm mà thôi...Lâm Sơ Nguyệt vòng hai cánh tay của mình qua cổ anh, nhiệt tình đáp lại.
Tiêu Thế Tu mở mắt nhìn cô, tay lớn chợt thò vào trong váy cô thử xem phản ứng của cô thế nào. Lâm Sơ Nguyệt khẽ run lên mấy cái, hai hàng mi dày như cánh bướm lay động nhẹ, nhưng cô không đẩy anh ra mà cũng không phản kháng, mặc nhiên để anh ăn đậu hũ của mình.