Chỉ dụ hạ xuống đồng nghĩa với việc mọi chuyện đã ván đóng thuyền, hơn nữa dù sao cũng chỉ là chuyện đất phong, những tranh luận trên triều đường cũng nhanh chóng tan thành mây khói.

Trong tháng mười, việc lớn nhất trong triều là thọ thần của Nhị thánh. Hoàng đế sinh vào giữa tháng, Hoàng hậu sinh vào cuối tháng, trong cung phải tổ chức ăn mừng liên tiếp hai lần.

Chúc Tuyết Dao lẽ đương nhiên phải vào cung chúc thọ. Nàng quay về Lạc Dương vào mùng tám tháng mười, nghỉ ngơi tại phủ một ngày vào mùng chín, đến chiều mùng mười thì vào cung.

Vào cung rồi, nàng đi thỉnh an Thái hậu trước, sau đó đi tới điện Ôn Thất nơi Hoàng đế cư ngụ vào mùa đông.

Đế hậu đều đang ở điện Ôn Thất, Hoàng hậu nghe tin nàng về thì vẫn vui vẻ như mọi khi, đã sớm sai người chuẩn bị trà bánh nàng thích để đợi nàng dùng.

Nhưng Hoàng đế... Dường như có hơi lạ.

Nói thế này có vẻ không chính xác lắm, bởi vì Hoàng đế chẳng nói câu nào cay nghiệt cả, nếu bắt Chúc Tuyết Dao mô tả lời nói cử chỉ của ông, nàng thực sự không chỉ ra được điểm nào khác thường.

Thế nhưng nàng cứ cảm nhận được có gì đó lạ lạ, từ đầu đến cuối đều như vậy!

Lời này nàng không tiện hỏi trước mặt Hoàng đế, Chúc Tuyết Dao bèn ôm nỗi thắc mắc ấy chịu đựng cho tới tận chập tối. Lúc Hoàng hậu đưa nàng cùng về cung Trường Thu dùng bữa, trên đường đi Chúc Tuyết Dao mới hỏi: "Mẹ, cha có tâm sự gì sao? Nhi thần thấy hôm nay người cứ quái lạ thế nào ấy."

Hoàng hậu nghe nàng hỏi vậy, buồn cười liếc xéo nàng một cái: "Tiểu Ngũ vừa đi, con cũng chạy mất hút, ông ấy tức chết đi được."

Chúc Tuyết Dao ngẩn người không hiểu: "Chuyện này có gì mà phải giận?"

Hoàng hậu nhịn cười lắc đầu: "Con không sai, là ông ấy làm mình làm mẩy thôi."

Chúc Tuyết Dao nghe bốn chữ "làm mình làm mẩy", lờ mờ đoán ra được vài phần nguyên do, sau đó lại nhận ra một vài chi tiết, không khỏi dở khóc dở cười: "Vậy là cha đã giận dỗi hơn một tháng rồi sao?"

"Cũng không hẳn." Hoàng hậu lại lắc đầu, ra hiệu nàng không cần căng thẳng, "Ông ấy thế nào con còn không biết sao? Trên triều thì còn có chút dáng vẻ cửu ngũ chí tôn, chứ nổi nóng lên thì chẳng khác gì trẻ con. Hôm đó tức giận phàn nàn với mẹ một hồi, sau đó cũng quên mất. Hôm nay là thấy con tới, cơn oán giận lại trỗi dậy, cứ phải bày ra cái vẻ mặt đó với con thì ông ấy mới thấy sướng, con đừng thèm chấp ông ấy."

Chúc Tuyết Dao bật cười, định bụng lát nữa dùng bữa xong phải đi dỗ dành vị cửu ngũ chí tôn đang dỗi hờn này một chút, nàng lại hỏi: "Mẹ, con nghe nói dạo này tu sửa phủ công chúa, tặng thêm đất phong là do đích thân Đại tỷ yêu cầu sao? Đại tỷ muốn về Lạc Dương à?"

Đây là cách hỏi mà nàng đã cân nhắc và chọn lựa rất kỹ lưỡng.

Đúng vậy, sau khi chọn lọc kỹ càng, nàng cuối cùng cảm thấy giữa người nhà với nhau chẳng có gì phải giấu giếm. Đặc biệt là đối với vị Đại tỷ này, nàng còn chưa từng gặp mặt, càng không nói đến chuyện lợi hại gì, hỏi câu này chỉ đơn thuần là vì tò mò, hỏi thẳng cũng chẳng sao.

Hoàng hậu bất ngờ nghe nàng nhắc đến chuyện này thì hơi khựng lại, nhưng cũng không có ý định che giấu, gật đầu nói: "Phải, sớm hơn một chút, ca ca của Quý phi có mang lời nhắn của nó về, nói nó muốn về thăm Lạc Dương, chỉ là đưa ra ba yêu cầu, nếu chúng ta đều đồng ý thì nó sẽ về ở lại một thời gian."

"Ba cái?" Chúc Tuyết Dao ngạc nhiên: "Còn một cái nữa là gì vậy?"

"Không biết nữa." Hoàng hậu cười khổ: "Chuyện đất phong là tháng trước mới trình lên, cái thứ ba vẫn chưa nói."

Nghĩa là tháng trước khi trong triều bắt đầu tranh luận về việc này, Đế hậu cũng vừa nhận được tin, liền bắt tay vào làm ngay.

Hoàng hậu thở dài nói: "Thời gian trôi nhanh thật đấy. Lúc Đại tỷ con rời Lạc Dương cũng xấp xỉ tuổi con bây giờ, giờ bấm ngón tay tính lại, nó đã hai mươi bảy tuổi rồi."

Hoàng hậu không nói thẳng là mình nhớ nhung, nhưng nơi đuôi mắt hàng chân mày đều là sự hoài niệm.

Thực ra không chỉ có Đế hậu là cha mẹ, những năm qua, mấy hoàng tử công chúa lớn tuổi, bao gồm cả Yến Quyết, kẻ mà trong mắt Chúc Tuyết Dao là đồ khốn nạn tột cùng, mỗi khi nhắc đến đích tỷ đều rất nhớ thương.

Bởi vì khi Đế hậu khởi binh đánh thiên hạ, mấy ca ca tỷ tỷ này đều vẫn là những đứa trẻ, chỉ có công chúa Chiêu Minh đã tròn mười tuổi. Họ đi theo quân đội di cư suốt dọc đường, Đế hậu ở ngoài chinh chiến thường mười ngày nửa tháng không có tin tức, không biết sống chết ra sao, hoàn toàn dựa vào vị tỷ tỷ cả này ở trong doanh trại giữ vững tinh thần cho các em.

Cho nên trong lòng các hoàng tử công chúa lớn tuổi này, sự kính trọng và tình cảm dành cho Đại tỷ đều là thật lòng thật dạ.

Hơn nữa trận chiến lúc mới khởi binh đó diễn ra rất đột ngột. Lúc ấy Hoàng hậu đang mang thai, chính là ngũ hoàng tử Yến Huyền hiện giờ, họ vốn định đợi đứa trẻ chào đời rồi mới khởi binh, nhưng cả gia đình bị hôn quân tiền triều ép đến mức tính mạng khó bảo toàn, nên cũng chẳng quản được nhiều như vậy.

Mà phụ nữ sinh đẻ vốn dĩ như bước qua cửa tử, Hoàng hậu mang thai hành quân lại càng nguy hiểm khôn lường. Nếu không có con gái lớn này suốt dọc đường chăm sóc tỉ mỉ, Hoàng hậu chưa chắc đã có thể bình an sinh Yến Huyền trong hoàn cảnh ấy, cũng khó lòng dưỡng sức sau sinh cho tốt và cũng sẽ không có chuyện Nhị thánh cùng trị quốc sau này.

Chỉ riêng điểm này thôi, triều đường có được cục diện như hiện nay đều không thể tách rời công lao của công chúa này.

Thế nên, ai mà không nhớ nàng cho được?

Chúc Tuyết Dao tiếc nuối vì kiếp trước mình vẫn luôn không thể gặp được nàng, càng tò mò hơn là cả gia đình vốn đã có tình nghĩa cùng kề vai chiến đấu như thế, tại sao nàng lại bỏ đi một mạch mười mấy năm, ngay cả quay về một chuyến cũng không chịu.

Kiếp này cuối cùng có thể gặp mặt tử tế rồi.

...

Trong Đông Cung dạo này cũng bận tối tăm mặt mũi vì chuyện thọ thần của Nhị thánh. Ngoài Phương Nhạn Nhi ra, mấy phi thiếp khác tuy đều đã vào cung từ lâu nhưng trước đó đều là cung nữ, đây là lần đầu tiên họ trải qua thọ thần của Nhị thánh với thân phận thiếp thất của Thái tử. Lẽ tự nhiên là mỗi người đều phải chuẩn bị lễ vật, mặc dù lúc đó quà cáp nhiều vô kể, phần lớn trong số đấy Nhị thánh chắc chắn sẽ không thèm liếc mắt lấy một cái, nhưng tấm lòng này không thể không thể hiện.

Vì vậy từ giữa tháng trước, cung nhân bên cạnh mấy người họ đã bắt đầu ra vào cục Lục Thượng, giục thời hạn, trông chừng thợ thủ công, chỉ sợ lễ vật giao phó chuẩn bị xảy ra sai sót gì.

Cũng chính trong những ngày này, cục diện ở Bắc Cung đã xuất hiện những thay đổi tinh vi.

Một mặt là Phương Nhạn Nhi đã đón lại đứa trẻ của mình, mặc dù đây thực chất không được coi là một chuyện đáng mừng, nhưng đạo lý bên trong đó Yến Quyết hiểu, Hứa Lương đệ hiểu, nhưng không phải ai cũng hiểu.

Đa số mọi người chỉ nhìn thấy lớp nghĩa "mẹ quý nhờ con", thậm chí những chi tiết nhỏ nhặt bất thường như trên ngọc điệp hoàng gia đứa trẻ này vẫn là con của Hứa Lương đệ, Phương Phụng nghi ngược lại chỉ là "dưỡng mẫu" họ cũng không nhìn thấy, càng không nghĩ đến thâm ý bên trong.

Vì thế nhiều người bắt đầu nịnh hót Phương Phụng nghi, càng không thiếu người cảm thấy Hứa Lương đệ ngốc, chỉ vì một lúc giận dỗi mà ngay cả đứa trẻ cũng bỏ đi, sau này coi như hết hy vọng rồi.

May mà Hứa Lương đệ không phải thực sự hết hy vọng.

Ngay cả những người lén lút cười nhạo nàng cũng sớm nhận ra, sau khi nàng khỏe lại thì bắt đầu được sủng ái. Sự sủng ái này tuy còn lâu mới bằng được Phương Phụng nghi, nhưng Thái tử một tháng đến thăm nàng bốn năm lần, trong đó còn có hai lần nghỉ lại.

Đây đã là vinh sủng độc nhất vô nhị trong số sáu người được đưa vào từ giữa năm.

Điều này cuối cùng cũng khiến Hứa Lương đệ thở phào nhẹ nhõm. Vào ngày Hoàng hậu tới, nàng nén sự ghê tởm mà luôn miệng nói là vì tương lai của Phương Nhạn Nhi và đứa trẻ, mục đích chính vì điều này.

Nàng biết mình có kêu khổ hay giả vờ đáng thương cũng vô dụng, vì cái bộ môn này Phương Nhạn Nhi đã làm đến mức xuất thần nhập hóa rồi, Thái tử chẳng việc gì phải đi thích hai người giống hệt nhau.

Cho nên nàng đi ngược lại, tỏ ra vẻ hiền thục biết điều.

Nàng đánh cược Thái tử ít nhất sẽ nhớ đến cái tốt của mình, nếu nghĩ xa thêm một bước, hắn có lẽ còn thích sự thông minh của nàng.

Nàng đã cược thắng.

Mặc dù từ đầu đến cuối Thái tử không thể hiện niềm yêu thích quá nhiều, hai đêm nghỉ lại ở viện Quan Lan cũng đều nhạt nhẽo, sau khi làm chuyện theo lệ thường là đi ngủ ngay, chẳng có màn tình cảm nồng nàn gì, nhưng hắn nói hắn thích nghe nàng nói chuyện.

Hứa Lương đệ đã cân nhắc kỹ lưỡng, biết mình có thể tranh được bấy nhiêu thôi đã là tốt rồi.

Bước tiếp theo, nàng phải tranh một vị trí trước mặt Thái tử phi sau khi Thái tử phi nhập chủ Bắc Cung.

Chuyện này chắc cũng không khó, vì với tính tình của Phương Nhạn Nhi thì chắc chắn sẽ lập tức đối đầu với Thái tử phi, mà nàng vốn dĩ bị Phương Nhạn Nhi coi là cái gai trong mắt, việc được Thái tử phi trọng dụng là điều chắc chắn mười mươi.

Cho dù sự "trọng dụng" đấy đầy rẫy sự lợi dụng cũng không sao, bị lợi dụng và mượn đó để tự bảo vệ mình vốn chẳng mâu thuẫn gì nhau.

Hoặc nói cách khác, nàng há chẳng phải cũng đang lợi dụng Thái tử phi sao?

...

Ngày mười bốn tháng mười, sinh thần của Hoàng đế đã đến.

Đa phần các công chúa đã gả đi đều vào cung sớm vài ngày giống như Chúc Tuyết Dao, các phò mã cùng Khang Vương, Hằng Vương và Vương phi thì từ lúc trời chưa sáng đã bắt đầu vội vã vào cung.

Hôm qua Chúc Tuyết Dao bị Quý phi gọi đi đánh bài đến tận nửa đêm, vốn nghĩ mọi người vẫn chưa vào cung, nàng cũng chẳng việc gì phải dậy sớm, định bụng ngủ nướng một trận, kết quả là công chúa Ôn Minh từ sáng sớm đã đến điện Vọng Thư tìm nàng, trực tiếp nắm lấy tay nàng kéo dậy: "Dậy mau, mau dậy đi A Dao, đừng ngủ nữa!"

Yến Tri Dung nói trong tiếng cười, Chúc Tuyết Dao buồn ngủ đến mức trời xoay đất chuyển, lúc nói chuyện cũng không rõ chữ: "Nhị tỷ... Muội buồn ngủ quá, đừng kéo muội..."

Yến Tri Dung bỗng buông tay ra, đầu Chúc Tuyết Dao lập tức lún sâu vào chiếc gối mềm.

Yến Tri Dung: "Mẫu hậu đích thân xuống bếp, bánh cua vàng muội thích nhất vừa mới ra lò đấy."

"..." Chúc Tuyết Dao mở mắt ra, bắt gặp ánh mắt cười của nhị tỷ.

Yến Tri Dung tươi cười, tiện tay vỗ vỗ nàng: "Có ăn không?"

Chúc Tuyết Dao hoàn toàn mất hết khí thế: "Có ăn..."

"Vậy thì dậy mau!" Yến Tri Dung nói xong liền vội vã đi mất, bước tiếp theo là đến cung Quý phi lôi Tam Muội tứ muội dậy, sau đó lại đến chỗ Tuyên phi tìm Ngũ muội Lục muội.

Còn về việc đi khắp nơi phá hỏng giấc mộng của người khác như thế để làm gì... Thì cũng chẳng có việc gì to tát, nàng chỉ cảm thấy cả gia đình hiếm khi tụ họp một lần thì đừng lãng phí vào việc ngủ.

Thế là Chúc Tuyết Dao ngáp ngắn ngáp dài dậy chải đầu rửa mặt rồi đi thẳng tới gian bếp nhỏ phía sau điện Tiêu Phòng.

Công chúa Ôn Minh không lừa nàng, Hoàng hậu quả thực đích thân xuống bếp, hiện giờ vẫn đang ở trong bếp. Một lò bánh cua vàng vừa làm xong vẫn đang được ủ ấm trong lò nướng, thấy nàng tới, Hoàng hậu ngạc nhiên: "Sao con dậy sớm thế?" Nói rồi, bà băn khoan nhìn cái lò nướng bánh cua vàng kia: "... Chắc không phải có người vì cái bánh cua vàng này mà đặc biệt đi gọi con dậy đấy chứ?"

Chúc Tuyết Dao lại ngáp một cái, vòng ra sau lưng tựa lên vai Hoàng hậu: "Nhị tỷ gọi đấy ạ, giờ cũng không biết tỷ ấy đi đâu rồi."

Hoàng hậu bật cười: "Vậy thì dùng bữa đi, cứ ăn ở đây thôi, cháo mẹ cũng vừa nấu xong, đỡ phải sai người bưng đến điện Vọng Thư nữa."

"Vâng!" Chúc Tuyết Dao cười đáp.

Hoàng hậu ra hiệu cho cung nhân kê thêm bàn ghế ở bên cạnh, mang ra cho nàng một ít món ăn đã bận rộn làm suốt buổi sáng, một đĩa bánh cua vàng được đặt ở chỗ gần nàng nhất.

Hoàng hậu cũng ngồi xuống cùng dùng bữa với nàng, đồng thời sai người dùng hộp thức ăn đựng một phần mang tới cho Hoàng đế, dặn dò xong liền cười khổ: "Nói là sinh nhật ông ấy, thực ra ông ấy là người mệt nhất, mẹ còn chưa ngủ dậy ông ấy đã bận rộn đi gặp các triều thần đến chúc thọ rồi. Nếu mẹ không đích thân làm chút gì đó cho ông ấy ăn, ông ấy bận lên là cứ tùy hứng chẳng thèm ăn đâu."

"Thế sao được? Cứ thế mãi cơ thể chịu không nổi đâu." Chúc Tuyết Dao bưng bát ngọc nhỏ ăn cháo đường.

Hoàng hậu gật đầu phụ họa: "Đúng vậy."

"Mẹ cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, bận lên là chẳng thiết gì đến bản thân." Chúc Tuyết Dao nghiêm mặt lại, nhìn Hoàng hậu nói: "Năm nay nhi thần biết cha mẹ đều đang bận lo chuyện đại hôn cho anh cả, cho nên mùa hạ cũng không nhắc lại chuyện đi Trăn Viên tránh nóng nữa, mùa hạ sang năm cha mẹ nhất định phải đến đó nghỉ ngơi một chút."

"Được được được." Hoàng hậu dở khóc dở cười liên thanh đồng ý, "Nhất định đi, nhất định đi."

Chúc Tuyết Dao chỉ thấy lời này của bà nghe như đang dỗ dành trẻ con, thầm lườm bà một cái: "Lát nữa đều phải ký tên đóng dấu lập chứng từ cho con!"

Hoàng hậu đang định nói tiếp thì cung nữ bên ngoài bước vào hành lễ, cười nói: "Thánh nhân, công chúa Ôn Minh dẫn theo công chúa Nhu Ninh, công chúa Thục Ninh, công chúa Di Ninh và công chúa Tĩnh Ninh cùng tới vấn an."

Chúc Tuyết Dao và Hoàng hậu đến tận lúc này mới biết công chúa Ôn Minh gọi Chúc Tuyết Dao xong còn đi gọi cả những người khác, Hoàng hậu không nói nên lời: "... Có ai làm tỷ tỷ như nó không cơ chứ! Bảo chúng nó cứ đến điện Tiêu Phòng trước đi, bổn cung và A Dao dùng bữa xong sẽ tới ngay."

Nói xong nhận ra bốn người công chúa Nhu Ninh chắc đều chưa ăn sáng, bà lại dặn cung nhân mang bữa sáng qua đó.

Dặn dò cung nhân xong, Hoàng hậu lại phàn nàn với Chúc Tuyết Dao: "Đều là do anh rể con chiều quá đấy. Bình thường có anh rể con ở đó, nó chỉ việc làm mình làm mẩy với một mình anh rể con thì thôi đi. Bây giờ anh rể con đi xa, nó lại quay sang quấy rầy các con, thật là chẳng ra sao cả."

Chúc Tuyết Dao ăn bánh cua vàng chỉ cười, bỗng nhiên trong một khoảnh khắc, một cảm giác hụt hẫng ập đến không lời báo trước, khiến tim nàng thắt lại, biểu cảm cũng theo đó mà cứng đờ đi.

Hoàng hậu nhạy bén nhận ra sự thay đổi sắc mặt của nàng, không khỏi hạ thấp giọng: "Sao vậy con?"

Chúc Tuyết Dao mím môi không nói, Hoàng hậu chỉ có thể đoán mò, bèn nói tiếp: "Có phải A Dung hại con ngủ không đủ giấc không? Lát nữa mẹ sẽ mắng nó."

"Không phải." Chúc Tuyết Dao vội lắc đầu, tâm trạng nảy sinh tình cờ khiến nàng có chút kinh ngạc, nàng mím môi, chỉ nói: "Con đang nghĩ... Không biết bao lâu nữa anh rể và mọi người mới về."

Hoàng hậu lập tức hiểu ngay.

Trong lòng bà muốn cười, nhưng dáng vẻ hụt hẫng của Chúc Tuyết Dao lại khiến bà không nỡ trêu chọc nàng vào lúc này, bèn nói: "Chắc là nhanh thôi, chắc chắn có thể về kịp ăn Tết cùng nhau." Rồi bà gắp một đũa dưa góp vào bát cháo của Chúc Tuyết Dao, bảo: "Đừng cứ mãi nghĩ chuyện này. Ngày tháng trôi qua nhanh lắm, con cứ bấm ngón tay đếm thì mới thấy nó chậm thôi."

"Vâng." Chúc Tuyết Dao gật đầu, điều chỉnh lại tâm trạng, tiếp tục ăn sáng.

...

Cách xa hàng ngàn dặm, nhóm người vây quét quân phản loạn cũng đã đến hồi kết.

Mọi người đều biết hôm nay là thọ thần của Thiên tử, nên có binh sĩ cười nói đây là quà sinh thần mà các hoàng tử và phò mã dâng lên Bệ hạ, nhưng thực ra đây thực sự chỉ là sự trùng hợp.

Họ hạ trại ở đây vào cuối tháng chín, mùng hai tháng mười tìm thấy vị trí doanh trại địch, mùng ba tháng mười bắt đầu tấn công. Chập tối mùng ba đã đánh xong, quân địch vứt bỏ mũ giáp chạy trốn, họ dựa vào sắc phục mà bắt được mấy kẻ có chút quyền thế, số còn lại phần lớn là bách tính quanh đó đến để kiếm miếng cơm, cũng chẳng cần bắt về hỏi tội hết.

Sau đó mấy ngày họ đều bận bắt chủ tướng của quân phản loạn, chính là Trịnh Tứ thái tử trong truyền thuyết kia.

So với những trận chinh chiến tung hoành, việc lùng bắt này thực sự là một việc khổ cực, dãy núi lớn nhường này, tìm một người độ khó cũng chẳng khác gì bắt một con thỏ là bao.

Mọi người cứ thế vây đuổi chặn đánh hơn mười ngày, trong thời gian đó dốc hết sức tìm kiếm lương thảo của quân phản loạn giấu ở khắp nơi trong núi, muốn thông qua việc cắt lương để ép người ra.

Mãi đến bình minh ngày hôm nay, cuối cùng cũng có người phát hiện ra tung tích của Trịnh Tứ thái tử, hắn và một vài thân tín đang lẫn trốn trong một ngôi nhà gỗ bỏ hoang, đã lâm vào cảnh tuyệt lộ lương cạn.

Thân tín của hắn lần lượt tử trận trong nửa canh giờ, giờ chỉ còn lại một mình hắn. Yến Huyền là người chủ trì việc này ra lệnh cho thuộc hạ dừng tấn công, vì người này tốt nhất nên bắt sống.

Sau khi những "hậu duệ tiền triều" mọc lên như nấm sau mưa, dân gian đã dần coi chuyện này như một trò cười. Trịnh Tứ thái tử tồn tại mười mấy năm nay vẫn được coi là một kẻ khá đáng tin trong số đó, những kẻ càng về sau càng khiến người ta thấy là theo phong trào.

Vì vậy nếu họ có thể bắt kẻ này về Lạc Dương hành hình trước công chúng thì mới được coi là kết quả hoàn mỹ nhất, sự tin cậy của hắn vốn đã bị lung lay, lại bị xử tử trước mặt bàn dân thiên hạ, sau này kẻ khác muốn mượn cái danh hiệu này làm loạn thì sự tin cậy sẽ càng thấp hơn, có thể tránh được hậu họa về sau.

Chỉ là trong cục diện này, bắt sống khó hơn mang xác về nhiều. Bởi vì phía họ muốn bắt sống nên không thể tùy ý ra tay, nhưng Trịnh Tứ thái tử trốn trong nhà liên tục bắn lén, binh sĩ vây quanh trong chốc lát lại bị thương thêm mấy người.

Nếu chỉ như vậy, mọi người đồng loạt xông lên cũng được. Nhưng Trịnh Tứ thái tử nhận ra ý đồ của họ, nên ở trong nhà gào lên, nói nếu họ dám dùng biện pháp mạnh thì hắn sẽ lập tức tự sát tại chỗ, khiến ý đồ của họ đổ bể.

Cả Yến Huyền, Khánh Vương hay Tiểu Sở tướng quân đều không muốn công cốc vào phút cuối cùng này, sau khi bàn bạc mấy lượt liền lệnh cho thuộc hạ vây quanh từ xa, cử một phó tướng đi khuyên hàng.

Mức độ khuyên hàng cuối cùng mà ba người bàn bạc là cam kết giữ lại mạng sống cho Trịnh Tứ thái tử, thậm chí có thể vì thể diện mà cho hắn một tước vị hư danh. Điều này nghe có vẻ không tưởng, nhưng thực ra cũng có cái lợi. Dù sao cái gọi là quân phản loạn này cho đến khi bị tiêu diệt vẫn chưa làm nên trò trống gì, việc huy động quân đội lớn như thế ngay từ đầu đã là để phòng họa khi chưa xảy ra, tránh để lời đồn đại ngày càng nghiêm trọng, vậy thì việc Trịnh Tứ thái tử đầu rơi xuống đất trước mặt mọi người và việc thiên hạ đều biết hắn được hoàng tộc đương triều "nuôi dưỡng", thực ra hiệu quả cũng tương đương nhau, cách sau còn dễ tạo tiếng thơm.

Cả ba người đều cảm thấy khuyên hàng như vậy chắc chắn sẽ thành công.

"Đây chính là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, lừa gạt mười mấy năm cuối cùng kiếm được cái tước vị sống nốt phần đời còn lại, hắn còn gì mà không hài lòng nữa?" Khánh Vương đã nói như vậy.

Đạo lý nghe chừng cũng là vậy. Cho dù hắn thực sự là hậu duệ tiền triều, có thể kiếm được cái tước vị ở triều đại mới để dưỡng già đều là do tân quân đại độ; nếu chỉ là một kẻ lừa đảo, thì đây quả thực là mộ tổ tiên phát quang rồi.

Tuy nhiên, nửa canh giờ sau, phó tướng được cử đi khuyên hàng lại ủ rũ quay về.

Gặp ba người, gã đàn ông vạm vỡ này báo cáo mà giọng lí nhí như một thư sinh yếu đuối: "Cái tên Trịnh Tứ thái tử đó nói... Nói hắn biết trong chuyến đi này có một hoàng tử do Nhị thánh sinh, hắn yêu cầu được gặp riêng."

Đây rõ ràng là chỉ Yến Huyền rồi.

Ba người nhìn nhau, vô cùng kinh ngạc.

Yến Huyền không hiểu: "Gặp ta làm gì?"

Phó tướng mệt mỏi lắc đầu: "Mạt tướng hỏi đi hỏi lại, hắn một chữ cũng không chịu nói, chỉ nói nhất định phải gặp ngài mới được."

Khánh Vương và Chu Duy Xuyên lại nhìn nhau, Chu Duy Xuyên nói: "Đi thì đi thôi, ba chúng ta cùng đi, cũng chẳng sợ hắn giở trò đồi bại gì."

Hắn rất có lòng tin vào việc này. Nói thẳng ra, cho dù không có Yến Hoành và Yến Huyền, một mình hắn đánh thắng Trịnh Tứ thái tử này cũng không thành vấn đề.

Nhưng phó tướng lại tiếp tục lắc đầu: "Hắn nói chỉ gặp Ngũ điện hạ, nếu có người khác vào cửa, hắn sẽ lập tức tự sát."

Ba người cau mày, Chu Duy Xuyên đưa mắt ra hiệu, bảo phó tướng lui ra trước để bàn bạc đối sách riêng.

Yến Huyền trầm tư một lát rồi nói: "Ta đi gặp hắn một phen xem sao."

Sắc mặt Chu Duy Xuyên thay đổi: "Đệ nói gì cơ? Tuyệt đối không được!"

Yến Huyền không quá lo lắng: "Đệ luyện võ từ nhỏ, vả lại cũng chẳng giống hắn đã cạn lương mấy ngày, sẽ không để hắn làm bị thương được đâu."

"Nhưng hắn là con thú cùng đường!" Chu Duy Xuyên nghiến răng, "Ta thà để hắn chết ở đây, cũng tuyệt đối không để đệ một mình đi gặp hắn."

Yến Huyền nghe vậy, biết chuyện này không có chỗ thương lượng.

Đối với Chu Duy Xuyên mà nói chuyện này đương nhiên không có gì để bàn, hai hoàng tử đều là lần đầu đi làm việc, Nhị thánh phái hắn đi cùng có ý gì còn phải hỏi sao?

Bây giờ hắn dám để một mình Yến Huyền đi gặp Trịnh Tứ thái tử, lỡ như thực sự có mệnh hệ gì, đừng nói là Nhị thánh, ngay cả công chúa Ôn Minh cũng sẽ không tha cho hắn.

Hắn và công chúa Ôn Minh tình cảm mặn nồng, nhà họ Chu cũng đang lên như diều gặp gió, hắn chẳng có lý do gì để mạo hiểm như vậy.

Ta còn muốn sống đến lúc chết già kia mà!

Chu Duy Xuyên nghĩ thầm.

Cho nên lúc này Yến Huyền còn có thể phân tích khách quan thực lực hai bên, nhưng Chu Duy Xuyên nghe thấy hắn thực sự có ý định một mình đi gặp đối phương, trong lòng chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Tổ tông ơi, đừng có làm bừa!

Yến Huyền thấy Chu Duy Xuyên hoàn toàn nhượng bộ, dứt khoát gọi phó tướng đến nói rõ ràng: "Ngươi đi nói với Trịnh Tứ thái tử, hoặc là ba chúng ta cùng đi gặp, sau đó áp giải hắn về Lạc Dương; hoặc là hắn muốn chết thì tùy nghi, chúng ta mang xác hắn về cũng không sao."

"Rõ." Phó tướng nhận lệnh, lập tức quay lại ngôi nhà gỗ.

Một lát sau quay lại, phó tướng nói Trịnh Tứ thái tử đã nới lỏng miệng, nói ba người bọn họ cùng đi cũng được, nhưng không được mang theo người khác nữa.

Chu Duy Xuyên vẫn bất an, trầm giọng hỏi phó tướng: "Ngươi thấy liệu có bẫy gì không?"

"Rất khó có bẫy." Phó tướng nói, "Hắn thực sự chẳng còn ai nữa, tên cũng chẳng còn mấy phát. Hơn nữa ngôi nhà nát kia ngài cũng thấy rồi đấy, tường phía tây đổ mất quá nửa, trong nhà chẳng có đồ đạc gì, càng không có chỗ nào khác để ẩn nấp. Nếu nói lát nữa hắn có thể phát điên muốn liều chết kéo theo một kẻ đệm lưng thì cực kỳ có khả năng. Nhưng nói có bẫy..." Phó tướng liên tục lắc đầu, "Mạt tướng thực sự nghĩ không ra hắn còn có thể giở trò gì được nữa."

"Vậy thì tốt." Chu Duy Xuyên thở phào, liền cùng Yến Huyền và Yến Hoành đi về phía đó.

Trước khi đi gặp Trịnh Tứ thái tử, ba người lại bày binh bố trận, bố trí mấy cung thủ kĩ thuật tốt để đề phòng bất trắc.

Sau đó họ đến trước nhà gỗ, Chu Duy Xuyên ra hiệu cho hai anh em dừng bước, mình tiên phong bước vào trước.

Hắn đi vòng quanh một lượt, cuối cùng quay lại trước cửa phòng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Trịnh Tứ thái tử đang đứng bên cửa sổ ngắm nhìn cảnh núi, miệng nói với Yến Huyền: "Điện hạ, mời."

"Tứ ca đừng vào nữa." Yến Huyền hạ thấp giọng, "Ở ngoài trông chừng một chút."

Lời này nghe thì là bảo Khánh Vương ở ngoài đề phòng, thực chất là vì hắn bắt đầu lo lắng, liền muốn để Tứ ca ở lại bên ngoài, không cần vào trong cùng gặp hiểm nguy.

Khánh Vương không nghĩ nhiều, chỉ cho là hắn cẩn thận, gật đầu, đứng lại không tiến lên nữa.

Yến Huyền bước vào phòng, ngước mắt nhìn Trịnh Tứ thái tử danh tiếng lẫy lừng này. Hắn vốn nghĩ Trịnh Tứ thái tử này khi tiền triều diệt quốc cùng lắm là mười mấy tuổi, hiện giờ chắc cũng tầm ba mươi. Hôm nay gặp mặt mới phát hiện khuôn mặt này vô cùng sương gió, bốn mươi tuổi cũng không dưới, trông như sắp tới năm mươi rồi.

Nói cách khác, trừ khi sử quan ghi sai tuổi của vị vua mất nước tiền triều, nếu không thì người này so với vị vua mất nước kia ai lớn hơn ai còn chưa biết chắc, chắc chắn không thể là thái tử thật được.

Yến Huyền thầm cười, bình tĩnh hỏi ông ta: "Tìm ta có việc gì?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận