Bạch Đường dừng l**m lông, ngẩn người nhìn Chúc Tuyết Dao.

Yến Huyền thấy hành động của nàng thì nhướng mày, nhịn cười.

Chúc Tuyết Dao vùi mặt vào người Bạch Đường hồi lâu, lúc ngẩng lên mắt phượng tràn đầy ý cười, lại xoa đầu nó: "Lông của Bạch Đường nhà mình thật thoải mái quá đi, cứ như lụa vậy!"

Dứt lời, nàng bỗng khựng lại, đôi môi mím chặt, trong mắt lộ vẻ bàng hoàng.

Nàng vừa nhận ra mình đã làm gì.

Sao nàng lại vùi mặt vào người Bạch Đường thế này! 

Hành động như thế nàng từng thấy Yến Huyền làm rất nhiều lần, lần nào nàng cũng lộ vẻ ghét bỏ. 

Chẳng lẽ vừa rồi nàng bị cái thứ quái quỷ gì nhập thân rồi sao?

Chúc Tuyết Dao hít sâu.

Yến Huyền thấy nàng như thế, biết nàng đã hoàn hồn, liền bật cười thành tiếng: "Ha ha ha ha!"

Chúc Tuyết Dao trợn mắt: "Không được cười muội!"

"Ha ha ha ha ha..." Yến Huyền bị nàng mắng lại càng cười dữ dội hơn, sau đó cố nhịn lại, cúi đầu chống tay lên trán không phát ra tiếng, nhưng hai vai cứ run bần bật.

Chúc Tuyết Dao thấy mình bị hắn xem như trò cười, vừa thẹn vừa giận, vớ lấy chiếc gối mềm rảo bước tới đập hắn.

"Không cười nữa, không cười nữa!" Yến Huyền vừa né vừa cười, cuối cùng đành phải nói: "Đều tại Bạch Đường! Tại Bạch Đường quyến rũ muội đúng không!"

"... Muội cũng thấy thế!" Chúc Tuyết Dao không đập nữa, nghiến răng ngẩng đầu: "Là mèo nhỏ ra tay trước."

Nói xong nàng ném gối vào người hắn, xoay người ra ngoài.

Yến Huyền nhanh tay lẹ mắt bắt lấy chiếc gối ôm vào lòng, nhìn bóng lưng nàng rồi lại cười thêm một lúc lâu mới bình tâm để tiếp tục đọc sách.

Sau chuyện đó, Chúc Tuyết Dao như không thể dừng lại được, tối đấy vừa lên giường nằm nàng đã ôm lấy Bạch Đường đang ngủ ở cuối giường, vùi đầu vào mà hít một hơi thật mạnh, hít đến mức chú mèo lộ vẻ kinh hoàng.

Yến Huyền nằm trên thảm trải dưới đất bên cạnh, Hoàng Tửu nằm trên ngực hắn, động tĩnh trên giường khiến một người một mèo cùng quay đầu nhìn sang, Yến Huyền phì cười: "Định buông xuôi luôn à?"

"..." Chúc Tuyết Dao chuyên tâm hít mèo, giả vờ như không nghe thấy.

...

Hai ngày sau, trong ngõ Thừa Minh nơi phủ đệ tọa lạc bỗng có những động tĩnh bất thường. Vì năm phủ trong ngõ này đều do cung đình quản lý, Chúc Tuyết Dao liền sai người đi dò hỏi, nhanh chóng nhận được báo cáo: "Là phủ công chúa Chiêu Minh đang được tu sửa, nhiều chỗ phải đại tu, còn phải mở rộng thêm nữa!"

Chúc Tuyết Dao nhớ lại dạo trước đi gặp Quý phi từng nghe bà nhắc đến việc vị trưởng tỷ này bằng lòng về Lạc Dương nhưng có yêu cầu, nàng nghĩ việc tu sửa phủ đệ có lẽ chính là yêu cầu đó.

Nhưng nghĩ lại thì nàng lại thấy không đúng, vì phủ đệ bỏ trống mười mấy năm đột nhiên có người ở thì phải tu sửa là chuyện bình thường, không cần phải làm bí mật đến thế.

Sau đó, Chúc Tuyết Dao nghe hoạn quan đi dò hỏi chi tiết nói: "Trong ngõ mình có hai phủ bỏ trống, một cái nằm giữa phủ ta và phủ Khang Vương, cái còn lại nằm cạnh phủ công chúa Chiêu Minh, nghe nói cái thứ hai sẽ được gộp hết vào phủ công chúa Chiêu Minh."

Chúc Tuyết Dao ngạc nhiên ngẩng đầu: "Cái phủ bỏ trống đó còn to hơn cả phủ công chúa Chiêu Minh nữa đúng không?"

Hoạn quan cúi đầu đáp: "Vâng."

"Thế chẳng phải là vượt quy chế rồi sao?"

Hoạn quan cười gượng: "Đúng là vượt quá mức cho phép rồi. Nhưng... Đã khởi công thì chắc chắn là ý của Nhị thánh."

Điều này là đương nhiên. Nếu không có thánh chỉ, ai dám làm công trình như vậy dưới chân thiên tử? Hẳn là Nhị thánh nhớ con gái quá nên không màng đến quy chế nữa.

Nếu công chúa Chiêu Minh cầu xin điều này, làm bí mật một chút cũng là điều dễ hiểu.

Chúc Tuyết Dao không nghĩ nhiều, xua tay cho hoạn quan lui xuống.

Qua hai ngày, Yến Huyền đã đọc gần xong những sách liên quan đến công việc, lại đi thỉnh giáo thầy ở học cung rồi mới chính thức bắt tay vào lo liệu việc chính.

Những ngày tiếp theo, Chúc Tuyết Dao rất ít khi gặp hắn. Ban ngày hắn đều bận rộn trong thư phòng, lúc thì tự suy nghĩ chi tiết, lúc thì sắp xếp công việc với các quan viên đến thăm.

Lúc mới cưới họ đã hứa mỗi ngày ít nhất phải ăn cùng nhau một bữa, thực tế dạo trước do cả hai đều rảnh rỗi nên cơ bản ngày ba bữa cộng thêm bữa khuya đều ăn cùng nhau. Mấy ngày nay đúng là mỗi ngày chỉ có một bữa ăn chung, thường là bữa sáng.

Thời gian đi ngủ buổi tối của Yến Huyền cũng muộn hơn rõ rệt, hầu như ngày nào cũng là lúc Chúc Tuyết Dao đã ngủ say mới lờ mờ nghe thấy tiếng hắn vào phòng.

Thay đổi nhỏ dường như không đáng nhắc tới này mang lại cho Chúc Tuyết Dao một cảm giác khó tả, mà cảm giác này còn có chút quen thuộc. 

Mãi đến ngày thứ sáu hoặc thứ bảy, khi đang dạy Tuế Kỳ tập nói, nàng chợt nhận ra cảm giác này từng xuất hiện. Lúc họ mới cưới không lâu, một mình về Lạc Dương nộp đơn, nàng một mình ở Trăn Viên đã từng có cảm giác này. Chỉ là lúc đó cảm giác nhẹ hơn hiện tại rất nhiều, chưa kịp nghĩ ngợi đã tan biến.

Giờ đây cảm giác này tăng thêm gấp bội khiến nàng không thể phớt lờ: Nàng không quen.

Hóa ra góp gạo thổi cơm chung cũng có lúc không quen sao...

Chúc Tuyết Dao thấy lòng mình có hơi kỳ quặc, nhưng không làm khó bản thân, đến gần trưa nàng bế thẳng Bạch Đường đến thư phòng tìm Yến Huyền.

Buổi sáng Yến Huyền bàn việc với hai quan viên, lúc này đã bàn gần xong nên trực tiếp sai người truyền món, nhưng vẫn còn một số việc vụn vặt cần nói, không ngờ đến khi bữa trưa dọn xong vẫn chưa nói dứt lời.

Lúc Chúc Tuyết Dao bước vào, cuộc trò chuyện cuối cùng cũng đến hồi kết, quan viên hành lễ cáo lui, Yến Huyền đứng dậy tiễn khách. Vừa đứng lên thấy Chúc Tuyết Dao vào, rõ ràng hắn hơi khựng lại. 

Quan viên quay lưng về phía cửa thấy vậy, quay đầu nhìn, vội hành lễ: "Phúc Tuệ quân an."

"Vất vả rồi." Chúc Tuyết Dao mỉm cười gật đầu.

Vị quan kia nghĩ nghĩ phu thê họ có chuyện cần nói nên cáo lui. 

Chúc Tuyết Dao bước tới, đưa Bạch Đường đang nằm ngoan trong lòng cho Yến Huyền.

Yến Huyền đón lấy, ngồi xuống trước bàn ăn, vừa gãi bụng Bạch Đường vừa cười hỏi Chúc Tuyết Dao: "Có chuyện gì vậy?"

Chúc Tuyết Dao ngồi xuống bồ đoàn bên cạnh hắn, cũng đưa tay vuốt mèo: "Không có chuyện gì, chỉ là thấy ăn cơm một mình chán quá nên muốn tới ăn cùng Ngũ ca, Ngũ ca có tiện không?"

"Tiện chứ!" Yến Huyền đáp dứt khoát, thậm chí còn nghe thấy tim mình đập loạn nhịp.

Vân Diệp, Sương Chi và Dương Kính đều nhìn hắn với vẻ mặt phức tạp. 

Chúc Tuyết Dao cũng nhìn hắn chằm chằm.

Yến Huyền nhận ra phản ứng của mình hơi thái quá, trấn tĩnh lại, vờ như không có chuyện gì liếc nhìn các món ăn trước mặt: "Muội xem... Ta cũng đang định ăn đây, đến thật đúng lúc." Nói rồi hắn nghiêng đầu dặn Dương Kính: "Bảo họ mang bữa trưa của Dao Dao lên đây luôn."

Dương Kính định vâng lệnh thì Chúc Tuyết Dao cười bảo: "Không cần đâu." Nàng thong thả xếp gọn đũa: "Khẩu vị chúng ta cũng giống nhau, đồ ăn cũng đủ rồi, cứ thế này đi."

"À... Vậy cũng được." Yến Huyền vội gật đầu, đặt Bạch Đường xuống chuẩn bị dùng bữa.

Nhân lúc Chúc Tuyết Dao cúi đầu húp canh, Yến Huyền nhìn nàng chăm chú một lúc, trong lòng vô cùng đồng tình với lời nàng nói.

Tự ăn đúng là rất chán. Hơn nữa, nếu chỉ là ăn một mình thì thôi đi, mấy ngày nay hắn còn ít khi gặp nàng, hắn có hơi hối hận vì đã nhận công việc này.

Đương nhiên đó chỉ là nói vậy thôi, giờ có cho hắn cơ hội đẩy việc đi hắn cũng sẽ không đẩy. Hắn phải làm tiếp và phải nỗ lực hết mình để làm thật tốt. 

Điều này không chỉ để sớm được phong tước, mà trong thâm tâm hắn cũng muốn tiến xa hơn một chút, để nàng không cảm thấy gả cho hắn là chịu thiệt thòi.

Dù sao người nàng suýt chút nữa đã gả cho chính là Đại ca mà! 

Cho dù Đại ca có khốn nạn trong chuyện của Phương Nhạn Nhi thì ở những phương diện khác vẫn luôn là người nổi bật nhất trong các huynh đệ. Ngay cả sau chuyện của Phương Nhạn Nhi, hắn xử lý chính sự ở Đông cung cũng chưa từng xảy ra sai sót, bất cứ việc gì giao vào tay hắn, hắn đều làm rất xuất sắc. 

Yến Huyền hắn so với Đại ca vẫn còn kém xa lắm.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, công việc thì phải từ từ, Yến Huyền thấy hiện tại cần phải nắm bắt một cơ hội khác. Hắn đắn đo một hồi, rồi hỏi Chúc Tuyết Dao: "Buổi chiều muội có việc gì không?"

Chúc Tuyết Dao: "Không, sao thế?"

Yến Huyền lại hỏi: "Ngày mai thì sao?"

Chúc Tuyết Dao lắc đầu: "Cũng không có việc gì, ngày kia mới đến chỗ Nhị tỷ thưởng trà."

Yến Huyền mỉm cười: "Lúc rảnh muội cứ đến tìm ta được không? Ta ở một mình cũng chán, muội đến chúng ta còn có thể cùng bàn bạc xem công việc này nên làm thế nào." Nói tới đây, sợ nàng không đồng ý, hắn bổ sung thêm: "Trước đây ta cũng chưa từng làm việc chính sự."

"Được." Chúc Tuyết Dao đồng ý rất sảng khoái.

Yến Huyền thầm thở phào.

Thế là ăn xong Chúc Tuyết Dao về ngủ trưa một lát rồi lại đến thư phòng. 

Yến Huyền mang tất cả các thư từ, tấu chương nhận được mấy ngày nay và những ghi chép mình tự viết cho nàng xem, chất đống cả nửa mặt bàn. Chỉ riêng những thứ này Chúc Tuyết Dao đã mất một ngày rưỡi mới xem gần xong.

Ngày thứ ba nàng đến phủ công chúa Ôn Minh ngồi chơi một lát, gần tối trở về phủ mình, vừa vào thư phòng đã thấy trong phòng có đến bảy tám quan viên. Thư phòng không lớn, bảy tám người khiến không gian trở nên chật chội, đứng dậy hành lễ cũng hơi vướng víu, Chúc Tuyết Dao vội nói: "Các vị đại nhân cứ ngồi đi, không cần đa lễ."

Dứt lời nàng đi xuyên qua đám đông, ngồi xuống cạnh Yến Huyền. Mấy quan viên nhìn nhau, không nói gì. 

Thời đại bây giờ không giống tiền triều, trăm quan đối với việc phụ nữ bàn chuyện chính sự cũng không có ý kiến gì , dù sao Hoàng hậu ngày nào cũng chủ trì triều đình mà.

Chúc Tuyết Dao chăm chú lắng nghe, đợi đến khi họ cáo lui nàng đã nắm được sơ bộ sự sắp xếp, liền hỏi Yến Huyền: "Ngũ ca xin binh mã à?"

"Ừ." Yến Huyền gật đầu: "Đây không chỉ là lời đồn, mà còn có đám phản quân nhân cơ hội nổi dậy. Tuy hiện giờ chúng chưa giở được trò gì nhưng khó tránh sẽ phải đối đầu trực tiếp, chỉ dựa vào quan binh địa phương là không đủ. Hơn nữa những kẻ này ẩn nấp trong rừng sâu, không dễ tìm, cần phải có người được huấn luyện bài bản ra tay."

Chúc Tuyết Dao lại hỏi: "Nếu cha mẹ cho phép xuất binh, Ngũ ca định để ai dẫn binh?"

Yến Huyền nói: "Ta muốn mời Nhị tỷ phu đi." 

Tức là phò mã của công chúa Ôn Minh, Tiểu Sở tướng quân.

"Đó đúng là người đáng tin cậy." Chúc Tuyết Dao mím môi: "Nhưng như Ngũ ca nói, đám phản quân này chưa giở được trò gì, tiêu diệt có lẽ không tốn sức, điều quan trọng thực ra vẫn là lời đồn, lời đồn này Ngũ ca định dẹp thế nào? Lời đồn phiền nhất là dễ lan truyền nhưng khó đính chính. Cho dù Ngũ ca có bắt được 'hoàng tử tiền triều' kia ra giết, dân chúng cũng chưa chắc đã biết, biết rồi cũng chưa chắc đã tin. Nhưng nếu lời đồn này không bị phá, loạn cục sẽ không kết thúc được."

Nàng nhớ Yến Quyết kiếp trước xử lý chuyện này đã tốn rất nhiều tâm sức. Điều khiến người ta dở khóc dở cười là thực ra cho đến cuối cùng cũng không ai nói rõ được rốt cuộc có thực sự tồn tại một hoàng tử tiền triều hay không. Yến Quyết cuối cùng dẹp yên lời đồn cũng không phải bắt người ra giết là xong chuyện, mà là dùng một chút mẹo, coi như lấy nhu thắng cương hóa giải sự việc.

Lúc đó Chúc Tuyết Dao thấy ý tưởng của Yến Quyết cũng hay, đế hậu cũng thấy việc này làm rất đẹp, nhưng sau đó ba năm, Yến Quyết có thêm kinh nghiệm, nghĩ lại chuyện này lại có ý tưởng tốt hơn, cảm thấy hối tiếc mãi.

Thú vị là lúc đó Chúc Tuyết Dao đang mang thai Tuế Ninh, nên Yến Quyết dạo đấy xử với nàng khá tốt, liền kể cho nàng nghe.

Chúc Tuyết Dao không vội nói ra ý tưởng đó, nàng dẫn dắt một hồi, muốn nghe định kiến của Yến Huyền trước.

Yến Huyền mỉm cười: "Ta nghĩ người thì nhất định phải bắt, nhưng không cần truy cứu xem có phải là 'hoàng tử tiền triều' kia hay không. Trong cung hiện giờ vẫn còn một số lão cung nhân từ tiền triều để lại, chúng ta chỉ cần bắt một tên phản quân có tuổi tác khớp, bảo họ nhận diện đó chính là vị hoàng tử kia, rồi xin phụ hoàng đem lời khai của cung nhân cùng tin tức kẻ này đã chết công bố thiên hạ. Sau này nếu có kẻ nào dám tự xưng là hậu duệ tiền triều, tất cả đều bảo là đồ giả."

Chúc Tuyết Dao không khỏi ngạc nhiên, nín thở nhìn hắn. 

Cách này của hắn rõ ràng giống hệt cách ban đầu của Yến Quyết.

Chúc Tuyết Dao thấy tình hình này, nhất thời do dự không biết có nên nói cách mà Yến Quyết về sau mới nghĩ ra không, ngập ngừng mãi cuối cùng vẫn cảm thấy kể cho hắn nghe cũng tốt, bèn cân nhắc nói: "Nếu như... Chúng ta to gan một chút, làm cho lời đồn này càng thêm nhiễu loạn thì sao?"

Yến Huyền đang sắp xếp lại những ghi chép lúc bàn việc, nghe vậy thì ngẩn ra, quay sang nhìn nàng: "Ý muội là sao? Làm nhiễu loạn thế nào?"

Chúc Tuyết Dao chống khuỷu tay lên mặt bàn, chống cằm nhìn hắn: "Hiện giờ kẻ kia xưng danh là gì ấy nhỉ? Trịnh Tứ Thái tử?"

"Phải." Yến Huyền gật đầu: "Nghe nói là con trai thứ tư của vị vua mất nước tiền triều, Mậu Đức Hoàng đế, nên gọi là Trịnh Tứ Thái tử."

Chúc Tuyết Dao gật đầu: "Muội nhớ danh xưng này từ nhỏ muội đã nghe, bao nhiêu năm cũng không biết có phải đều là cùng một người tự xưng không, nhưng vì danh xưng này cứ lưu truyền mãi nên càng ngày càng giống thật... Muội nghĩ một phần nguyên nhân là dân chúng theo bản năng thấy danh xưng này không chỉ có họ mà còn có thứ tự, thế thì sao giả được? Nếu là giả sao không bịa ra là con trưởng, con thứ, mà lại là con thứ tư?"

Yến Huyền cười đồng ý: "Có nguyên nhân đó. Gã còn tự xưng là do Nguyên hậu của Mậu Đức Hoàng đế sinh ra, Nguyên hậu vì sinh gã mà qua đời. Chi tiết bịa ra rất chu toàn, nghe qua càng thêm phần đáng tin."

Chúc Tuyết Dao khẽ "chậc" một tiếng: "Vậy nếu bây giờ lại xuất hiện một 'Trịnh Tam Thái tử', tự xưng là do Kế hậu của Mậu Đức đế sinh ra thì sao?"

Yến Huyền ngẩn người, sau đó dần lộ vẻ hiểu ra và kinh ngạc: "Vậy dân chúng sẽ không biết đâu là thật đâu là giả, vả lại... Vả lại nếu Tam Thái tử đã là do Kế hậu sinh ra, thì Tứ Thái tử không có lý gì lại là do Nguyên hậu sinh."

"Ừ." Chúc Tuyết Dao cúi đầu cười: "Ngày mai lại xuất hiện thêm một 'Trịnh Lục Thái tử' nữa, nói các huynh trưởng của mình đều đã chết yểu, mình mới là con trai duy nhất của Mậu Đức đế sống đến lúc trưởng thành thì sẽ thế nào?"

Yến Huyền bừng tỉnh, tưởng tượng ra cục diện hỗn loạn như vậy, khóe môi nhếch lên. Ngơ ngác suy nghĩ hồi lâu, hắn vỗ mạnh tập ghi chép xuống bàn, cười than: "Cách hay đấy! Như vậy đừng nói dân chúng, ngay cả bá quan cũng không nhìn ra ai thật ai giả. Hơn nữa đâu đâu cũng xuất hiện hoàng tử tiền triều thì thật là nực cười, truyền tai nhau càng giống một trò hề hơn, cho dù trong đó vốn dĩ có một cái là thật, cũng sẽ bị quy thành giả hết, lời đồn tự nhiên sẽ tan biến vô hình."

Chúc Tuyết Dao mỉm cười gật đầu: "Chính là vậy."

Yến Huyền hít một hơi sâu, nói tiếp: "So với lời khai và thánh chỉ công bố thiên hạ của phụ hoàng, loại lời đồn hư hư thực thực này đối với dân chúng mà nói còn thú vị hơn, sẽ dễ lan truyền hơn, công sức bỏ ra ít mà hiệu quả lại cao."

Chúc Tuyết Dao lại gật đầu: "Vâng."

"Dao Dao lợi hại thật." Yến Huyền nhìn nàng không chớp mắt, trong lòng dù kích động nhưng cũng rất chừng mực: "Việc này không thể để quá nhiều người biết... Ngày mai ta mời Nhị tỷ phu đến mật đàm."

"Đúng vậy, nếu để lộ tin tức ra ngoài thì lại thành xôi hỏng bỏng không." Chúc Tuyết Dao phụ họa.

Yến Huyền nói tiếp: "Việc này cũng không thể nóng vội, cần phải làm từ từ. Có thể tung ra một số lời đồn nhảm trước, sau đó bịa ra một số dã sử để bổ trợ, kết hợp với tranh vẽ các thứ, từng bước xây dựng nên."

Hắn nói là hiểu ngay, dễ dàng hơn nhiều so với dự tính của Chúc Tuyết Dao, nàng vui vẻ cười nói: "Ngũ ca thông minh, chắc chắn sẽ làm tốt việc này!"

Lời khen này làm Yến Huyền đỏ mặt, hắn xua tay lia lịa: "Không có không có... Toàn nhờ muội giúp đỡ thôi."

Chúc Tuyết Dao mím môi, không tiện nói thẳng: Thật sự rất thông minh rồi. Ý tưởng này nàng lấy trộm từ Yến Quyết, mà cách nghĩ ban đầu của hắn lại giống hệt cách Yến Quyết từng làm, nhưng Yến Quyết hơn hắn mấy tuổi lận! Nàng chợt thấy, Ngũ ca này xét về phẩm tính thì hơn Yến Quyết, xét về tài trí cũng chưa chắc đã thua kém.

...

Đầu tháng bảy, Đông cung lúc trời chưa sáng đã cấp tốc gọi thái y, cả cung nhanh chóng nghe tin: Phương Phụng nghi sắp sinh!

Tại Bắc cung, sáu thiếp thất đứng bên ngoài Thê Nhạn Cư nơi Phương Nhạn Nhi ở, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, đều không nói lời nào. 

Sáu người họ đều vào Bắc cung được tám ngày, ba ngày đầu làm quen với quy tắc, nên có thể coi là mới ở cạnh Thái tử được năm ngày.

Dù chỉ có năm ngày cũng đủ để họ thấy được sự lợi hại của vị Phương Phụng nghi này. Năm người họ xét về dung mạo không ai kém, xét về xuất thân tuy đều là bình dân nhưng là do Thái hậu ban cho, dù thế nào cũng mạnh hơn họ Phương này. 

Cả cung ai mà không biết Phương thị và Thái tử là tư thông với nhau chứ? 

Thế nhưng trong năm ngày qua, không ai trong số họ được gặp Thái tử.

Cung nhân nói thẳng là tâm trí Thái tử đều dồn hết vào Phương Phụng nghi, Phương Phụng nghi lại sắp sinh, Thái tử càng không nỡ rời xa nàng ta. Bây giờ cuối cùng cũng đợi được đến lúc Phương Nhạn Nhi thực sự lâm bồn. 

Sáu người đợi ở sân của nàng ta chờ đứa trẻ ra đời, vừa là vì quy tắc, vừa là lo cho vận mệnh sau này của mình. Thái tử quan tâm họ Phương như vậy, họ không muốn để hắn thấy họ không ưa nàng ta. Hơn nữa, hôm nay đa phần Thái tử sẽ tới, mấy ngày trước không gặp được thì đây chính là cơ hội gặp mặt.

Trong sáu người, người có địa vị cao nhất là Hứa Lương đệ có vẻ là người bình thản nhất. Một phần là địa vị nàng cao nhất, tiến thêm bước nữa là Trắc phi, cho dù cứ giữ chức này thì sống cũng không tệ; hai là từ lúc nàng được chọn Thái hậu đã triệu kiến nàng, nói thẳng sẽ giao con của Phương Nhạn Nhi cho nàng nuôi, điều này đối với nàng còn thực tế hơn cả địa vị. Cho nên Hứa Lương đệ chẳng sợ gì cả, chỉ mong đứa trẻ bình an ra đời để nàng được hưởng lợi lớn.

Thời gian chậm rãi trôi qua, tiếng r*n r* từ trong phòng truyền ra ngày càng rõ rệt. Khi mặt trời mọc, họ đã nghe thấy bà đỡ trong phòng dạy họ Phương cách dùng sức. Bốn vị ma ma già dặn lúc này im hơi lặng tiếng bước vào sân, cả sáu người đều chú ý đến họ, im lặng nhìn sang đợi sai bảo. Họ lại không đi về phía sáu người mà đứng dưới chân tường, cung kính chờ đợi như hai pho tượng.

Cả sáu người đều thầm đoán trong lòng, đoán xem đó là người của Thái hậu hay Hoàng hậu, hay chỉ là do Thái tử phái đến để ứng phó với tình huống bất ngờ? Lại không lâu sau, họ nghe thấy giọng nói lanh lảnh của hoạn quan từ ngoài sân vọng vào: "Thái tử đến!"

Sáu người lập tức căng thẳng, ngoan ngoãn cùng quỳ xuống. Họ đều là những cô gái trẻ, nghĩ đến việc lần đầu gặp phu quân, nhất thời đều đỏ mặt. 

Rất nhanh, họ đã thấy bóng dáng cao lớn hiên ngang bước vào sân qua khóe mắt. 

Tuy nhiên khi đi ngang qua trước mặt họ, hắn hoàn toàn không dừng lại, họ thậm chí chưa kịp có phản ứng gì thì hắn đã mang theo làn gió nhẹ bước vào phòng.

Sáu người sững sờ, nói không thất vọng là giả, nhưng lúc này cũng không thể nói gì, đành tựa vào tay cung nữ im lặng đứng dậy, tiếp tục lắng nghe động tĩnh của Phương Phụng nghi.

...

Bên ngoài cung, từ các hoàng tử công chúa cho đến các nhà huân tước cũng nhanh chóng nghe tin Phương Phụng nghi đang sinh con. Đây không phải là họ quan tâm gì đến con người Phương Nhạn Nhi, mà là vì đứa bé sắp chào đời này là đứa cháu đời đầu tiên của Nhị thánh. Nếu là con trai thì đó là trưởng tử trưởng tôn, dù là con thiếp cũng cực kỳ quý giá.

Tại phủ Phúc Tuệ quân, Yến Huyền hôm qua mới cùng Tiểu Sở tướng quân giao phó những sắp xếp ban đầu cho thân tín, công việc coi như tạm thời xong một giai đoạn, hôm nay có ý định ngủ nướng, sáng tỉnh dậy nhất quyết không dậy, trùm chăn xoay người ngủ tiếp. 

Cái chuyện ngủ nướng này ấy mà... Rất dễ kéo theo người bên cạnh.

Chúc Tuyết Dao mấy ngày trước cùng hắn sắp xếp chi tiết công việc, tinh thần cũng khá mệt mỏi. Sáng tỉnh dậy vốn định xuống giường, xoay người thấy hắn vẫn đang ngủ nàng liền không muốn cử động nữa, nằm một lát rồi cũng lờ mờ ngủ thiếp đi. 

Cứ thế ngủ đến gần trưa, tin tức họ Phương lâm bồn truyền đến phủ, Vân Diệp buộc phải vào phòng báo cáo. 

Cả hai đều giật mình tỉnh dậy, Yến Huyền mở mắt nhưng không còn sức để nói, Chúc Tuyết Dao không mở mắt, vừa ngáp vừa nói: "Biết rồi."

Vân Diệp nhận được hồi đáp liền lui ra ngoài, Chúc Tuyết Dao thấy mình sắp chìm vào giấc mộng lần nữa thì cảm giác đói bắt đầu dâng lên, lại từng chút một đẩy nàng ra khỏi giấc mộng vừa mới hiện ra. Chúc Tuyết Dao nhíu mày, xoay người, cơn đói và cơn buồn ngủ bắt đầu đấu tranh kịch liệt.

Lát sau lờ mờ nghe thấy hình như Ngũ ca cũng xoay người, rồi nghe hắn lười biếng gọi nàng: "Dao Dao."

Chúc Tuyết Dao: "Hửm?"

Yến Huyền: "Đói không?"

"... Đói."

"Ừm..." Yến Huyền ngáp một cái, chống người ngồi dậy, vỗ vỗ vào chăn của nàng: "Ta cũng đói rồi, chúng ta dậy ăn chút gì rồi ngủ tiếp nhé?"

"Được..." Chúc Tuyết Dao đấu tranh vặn vẹo mấy cái rồi cũng ngồi dậy, lúc đứng lên cảm thấy hơi đau đầu, nàng biết là do mình ngủ quá nhiều rồi.

"Không thể ngủ thêm nữa." Chúc Tuyết Dao tặc lưỡi: "Ăn xong chúng ta vào kho xem thử, chọn cho Hứa Lương đệ của Đông cung một món quà mừng ra trò."

Yến Huyền nghe nàng nói đến Đông cung, không khỏi khựng lại, lại nghe thấy ba chữ Hứa Lương đệ, vẻ lười biếng tan biến sạch, quay đầu nhìn nàng, cười khổ: "Muội đúng là biết cách trêu ngươi thật đấy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận