Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ
Chương 38
Phủ công chúa Thục Ninh.
Vụ án phò mã dần chìm xuống, trên triều đình chẳng còn ai nhắc đến ba chữ Bùi Tùng Nghi. Ngày hôm đó, Yến Huyền đưa tám nam sủng đến phủ công chúa, ngoại trừ hai người thực chất là ám vệ đã được trả về, sáu người còn lại Yến Tri Liên đều nhận hết.
Sau đó, Tam ca Hằng Vương lại tặng nàng thêm hai người, một người tên Thanh Từ, một người tên Thời Tự.
Khi ấy Yến Huyền và Chúc Tuyết Dao vì vội kéo nàng ra khỏi hố lửa nên chọn sáu người tuy ưa nhìn nhưng không có thời gian kén chọn kỹ càng. Còn hai người này là do Hằng Vương bỏ không ít công sức tìm kiếm, từ dung mạo đến vóc dáng đều vượt xa Tễ Vân và Hàm Xuyên, dù chỉ đứng yên thôi cũng đẹp như tranh vẽ.
Về tài nghệ, nếu Tễ Vân và Hàm Xuyên chỉ là biết chút cầm kỳ thi họa thì Thanh Từ và Thời Tự thực sự gọi là tinh thông mọi thứ, trà đạo hay hương đạo đều chẳng thành vấn đề.
Công chúa Thục Ninh vô cùng thích Thanh Từ, vì tính cách ôn hòa của hắn hợp gu nàng hơn. Nhưng Thời Tự cũng rất tốt, khẩu vị ăn uống của hắn rất giống nàng, nàng thích dùng bữa cùng hắn.
Với nàng mà nói, những ngày sau khi nhà Bùi Tùng Nghi bị xử tử thật là... Thoải mái.
Hôm nay từ cung Quý phi trở về, công chúa Thục Ninh vừa xuống xe ở cổng phủ đã thấy Thanh Từ đứng đợi bên trong.
Nàng mỉm cười, Thanh Từ đưa tay muốn dìu, nàng thuận thế khoác tay hắn, nói: "Mẫu phi ban thưởng rất nhiều thứ, lát nữa ngươi mang đi chia cho bọn họ. Trong đó có bốn năm bộ yên ngựa, giữ lại một bộ cho ta, số còn lại ai thích cưỡi ngựa thì cứ lấy mà dùng."
"Vâng." Thanh Từ gật đầu.
Hắn cùng Thục Ninh công chúa bước vào chính viện, thành thục phục vụ nàng rửa tay thay áo, rồi pha một tách trà hoa hồng cho nàng an thần.
Yến Tri Liên thưởng trà, Thanh Từ ôm đàn thất huyền tới, tiếng đàn thanh u quyện trong hương hồng tao nhã, thật là tiêu dao. Nàng nghe đàn một hồi lâu thì trời đã sẩm tối.
Thanh Từ nhìn sắc trời bên ngoài, khẽ nói: "Nô đi gọi Thời Tự đến dùng bữa cùng Điện hạ."
Yến Tri Liên sững người, hai má ửng hồng.
Dù sao cách đây không lâu nàng còn khổ sở duy trì hôn nhân với Bùi Tùng Nghi, hiện tại tuy ngày tháng nhàn nhã nhưng đôi khi nàng vẫn chưa kịp thích nghi. Nàng biết bọn họ đều là người của nàng, có thể hòa thuận là tốt nhất, nhưng khi một người nhắc đến người khác trước mặt mình, nàng vẫn thấy ngượng ngùng như thể làm việc xấu bị bắt quả tang.
Nàng nói khẽ: "Không cần, có ngươi là được rồi."
Thanh Từ mỉm cười lắc đầu: "Nô vừa hay đi chia đồ cho họ, lát nữa sẽ lại đến hầu hạ điện hạ."
Thanh Từ cáo lui, Yến Tri Liên không kìm được chống cằm nhìn theo từng cử động của hắn cho đến khi bóng dáng hắn biến mất.
Cứ sống cả đời như thế này đi, nàng vui vẻ nghĩ. Nàng sẽ không khốn nạn như Bùi Tùng Nghi, nàng sẽ không ra tay làm hại họ, nàng muốn mỗi người bên cạnh mình đều được sống tốt.
...
Tại phủ Phúc Tuệ quân.
Chúc Tuyết Dao trước khi ngủ lại sang sương phòng thăm hai đứa nhỏ, thấy Tuế Kỳ đang hăng hái nên nàng chơi cùng con bé một hồi, kết quả lại khiến bản thân tỉnh táo, trằn trọc mãi đến gần giờ Tý mới ngủ được.
Sáng hôm sau trời vừa sáng, nàng đang ngủ lơ mơ thì thấy ngực nặng trĩu, biết ngay là con mèo bá đạo kia lại trèo lên nằm, nàng liền mặc kệ. Ngủ thêm một lúc, thấy bị đè hơi ngộp, nàng trở mình vòng tay ôm lấy con mèo, nghe nó kêu "hừ hừ" rồi dụi đầu vào lòng bàn tay, nàng biết chắc chắn là Bạch Đường nên mỉm cười ngủ tiếp.
Ngủ được bao lâu không biết, lại thấy người nặng thêm, vì đang nằm nghiêng nên cảm giác nặng nề này không phải từ trên ngực mà là từ bên cạnh.
Ban đầu nàng tưởng là Hoàng Tửu nên không để ý. Bỗng nghe thấy tiếng trẻ con bập bẹ, nàng bừng tỉnh, gần như bật dậy ngay lập tức để giữ lấy đứa trẻ.
Đây là phản ứng bản năng. Đứa trẻ ở cạnh mình, nàng luôn sợ mình lơ đễnh sẽ khiến con bé bị va đập.
Chúc Tuyết Dao hoàn hồn, nhìn thấy Tuế Kỳ, nàng mới thở phào, Tuế Kỳ cũng ngẩng đầu nhìn nàng.
Sau đó nàng mới chú ý tới Yến Huyền đang ngồi bên mép giường, hai tay giữ lấy nách Tuế Kỳ, vẻ mặt cũng sợ con bé ngã, đồng thời chứng minh chính hắn là người bế con bé tới đây.
Yến Huyền thấy nàng giật mình tỉnh dậy thì ngơ ngác, bế Tuế Kỳ vào lòng, hối lỗi hỏi: "Làm muội sợ à?"
"..." Chúc Tuyết Dao vừa xoa đầu Bạch Đường đang bị nàng làm cho giật mình, vừa bế nó vào lòng, vừa khó hiểu hỏi hắn: "Huynh làm gì thế?"
"Ta muốn gọi muội dậy..." Yến Huyền cười: "Đi thôi, chúng ta đi ăn bánh."
Chúc Tuyết Dao lập tức nhíu chặt mày. Đang ngủ ngon mà bị làm phiền, nàng ít nhiều cũng thấy cáu kỉnh, huống chi lại vì chuyện vặt vãnh này? Nể mặt đối phương là Ngũ ca, nàng cố nén lại, nằm xuống nói: "Mới giờ nào chứ! Muội ngủ thêm lát nữa."
Yến Huyền nói: "Sắp đến trưa rồi."
Chúc Tuyết Dao vừa nhắm mắt lại mở ra: "Sắp đến trưa rồi?"
"Phải ." Yến Huyền giao Tuế Kỳ cho vú em, cười đưa tay nắm lấy hai vai nàng kéo dậy: "Dậy thôi, đi ăn ngon với ca ca nào, tối về rồi ngủ sớm!"
Chúc Tuyết Dao mệt đến mức chóng mặt, nghe giọng điệu dỗ trẻ con của hắn lại không nhịn được cười, thế là uể oải đứng dậy, mặc cho hắn đẩy mình về phía chậu đồng, vừa đi vừa ngáp ngắn ngáp dài hỏi: "Bạch Đường cũng là huynh đặt lên người muội đúng không!"
Nàng chợt nhớ ra: cảm giác nặng trĩu lúc nãy là ập thẳng lên ngực, chẳng thấy quá trình móng nhỏ bước đi gì cả. Yến Huyền không trả lời nhưng tiếng cười khẽ đã tố cáo tất cả.
Chúc Tuyết Dao nhớ lại chuyện cũ, trợn mắt kêu lên: "Ngũ ca, huynh bao nhiêu tuổi rồi còn chơi trò đùa dai này nữa!!"
Nàng nhớ lúc cả hai còn nhỏ, nàng không nhớ rõ vì lý do gì, tóm lại có một thời gian họ dính lấy nhau suốt ngày. Có lúc nàng ngủ trưa ở tẩm điện của hắn, nàng ngủ rất lâu, hắn chờ không được sẽ lấy hoa hợp hoan, cỏ đuôi chó hoặc lông vũ cầu lông đặt lên trán, đầu mũi nàng để nàng bị ngứa mà tỉnh dậy.
Từ chuyện này nàng lại nghĩ đến những mưu mẹo gần đây của hắn, như chơi xấu Yến Quyết, tìm nam sủng cho Tứ tỷ... Nàng bất ngờ nhận ra, không phải hắn đột nhiên trở nên nhiều mưu mẹo, mà là từ nhỏ đã thế rồi, chỉ là nàng quên mất thôi.
Yến Huyền nghe câu "Huynh bao nhiêu tuổi rồi còn chơi trò đùa dai này nữa", cũng nghĩ đến cùng một chuyện.
Ký ức xa xưa khiến hắn khựng lại, nụ cười lan tỏa tận đáy mắt.
Chúc Tuyết Dao đúng lúc quay đầu lại, không chút phòng bị va vào ánh mắt đầy ý cười của hắn, bỗng dưng ngẩn ra, quên luôn định nói gì.
Yến Huyền nhìn nàng, nụ cười không giảm: "Sao vậy?"
Chúc Tuyết Dao quay người lại, nghiêm mặt: "Ngũ ca."
"... Hửm?" Yến Huyền bị vẻ mặt của nàng làm cho căng thẳng, nụ cười chợt tắt, chăm chú quan sát từng chút cảm xúc của nàng.
Chúc Tuyết Dao bỗng nghiêng người sát lại gần hắn, nhìn chằm chằm vào mắt hắn, gằn từng chữ: "Cả nhà đều nghĩ Ngũ ca thuần khiết lương thiện nhất, thực ra Ngũ ca nhiều mưu mẹo lắm nhé."
"Ơ..." Yến Huyền không hiểu ý nàng là gì, không dám lên tiếng, hơi thở cũng nghẹn lại.
Chúc Tuyết Dao khẽ nói: "Đùa dai muội không để ý, huynh cứ chơi tùy thích. Nhưng mà..." Nàng mím môi: "Ngũ ca, huynh không được thực sự bắt nạt muội. Nếu một ngày nào đó huynh ghét muội, hoặc cảm thấy cuộc sống chung này chán ngấy rồi, huynh cứ nói thẳng, chúng ta hòa ly, mỗi người một ngả, huynh đừng dùng mưu mẹo tính toán muội."
"Hả?" Yến Huyền ngẩn người.
Chúc Tuyết Dao cũng biết mình nói những như vậy lúc này thật là kỳ quặc, nhưng nàng không nhịn được. Trong khoảnh khắc đó, nàng như bị trúng bùa chú, cứ lặp đi lặp lại ý nghĩ về muôn vàn tính toán của Yến Quyết dành cho nàng. Sự dày vò từ những tính toán đó không chỉ là vết thương lúc bấy giờ, mà còn khiến nàng cảm thấy bị phản bội trong suốt quãng đời còn lại. Dù thế nào, nàng cũng không muốn nếm trải cảm giác đó một lần nữa.
Nàng biết nói những lời này thật bất công với Yến Huyền. Vừa mới ngủ dậy hai người đang vui vẻ đùa nghịch, lời này của nàng đã phá hỏng bầu không khí. Nhưng Ngũ ca có làm gì sai đâu?
Chúc Tuyết Dao áy náy gật đầu: "Nói vu vơ thôi... Xin lỗi huynh."
Dứt lời, nàng quay người đến bên chậu đồng Sương Chi đang bưng để rửa mặt.
Yến Huyền ngơ ngác, thừa lúc nàng rửa mặt liền nhìn Vân Diệp và Sương Chi, chỉ chỉ nàng rồi chỉ chỉ chính mình, ý là: Nàng ấy làm sao vậy? Ta làm nàng ấy giận à?
Vân Diệp và Sương Chi cũng sững sờ, nhìn nhau lắc đầu, ý là không biết chuyện gì.
Yến Huyền nhìn bóng lưng nàng rửa mặt mà nhíu mày, định hỏi trực tiếp nhưng suy nghĩ kỹ lại thôi. Hắn bước lên hai bước đứng cạnh nàng, cúi người ngẩng đầu lên.
Chúc Tuyết Dao rửa mặt xong, vừa hay nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Yến Huyền đang ngước lên nhìn mình.
"Làm gì vậy..." Chúc Tuyết Dao đang chìm trong u uất, khẽ hỏi.
"Dao Dao." Yến Huyền nhìn nàng, dù đang cười nhưng ngữ điệu rất nghiêm túc: "Ta sẽ không ghét muội đâu."
Chúc Tuyết Dao cúi đầu nhìn hắn. Nàng nói câu đó là muốn nhận được một lời hứa, nhưng thứ nàng muốn nghe là "Ta sẽ không bắt nạt muội".
Còn câu hắn vừa nói, nàng chưa từng nghĩ tới, nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Yến Huyền không để nàng nghĩ nhiều, mỉm cười đứng dậy, lấy khăn từ tay Vân Diệp đưa cho nàng: "Lau mặt đi. Ta bảo họ chuẩn bị xe."
Nói xong hắn sải bước ra ngoài.
Hai người lên xe ngựa, đi đến tiệm bánh mà Yến Huyền nói.
Tiệm bánh tên "Xúy Hương Ký" này nằm ở chợ Đông náo nhiệt nhất thành Lạc Dương, nói là tiệm nhưng thực ra là một tòa lầu ba tầng trang trí khá lộng lẫy. Tầng một và tầng hai là bàn lẻ, tầng ba có hơn mười nhã gian, chủ yếu bán bánh điểm tâm nhưng cũng có vài món nguội và xào nhẹ, rất hợp để hội họp bạn bè.
Yến Huyền đã sai người đặt nhã gian từ trước, hai người vào cửa liền được tiểu nhị dẫn lên tầng ba. Tiểu nhị vừa đi vừa giới thiệu, dẫn họ tới một nhã gian không xa cầu thang.
Đang định đẩy cửa, bỗng nghe phía sau có tiếng gọi không chắc chắn: "Ngũ đệ?"
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đều quay đầu lại, thấy Yến Quyết mặc thường phục màu xám đậm đang từ phía cầu thang đi tới, thầm rủa một tiếng xui xẻo. Ngay sau đó, họ lại thấy một bóng người nữa bước lên bậc thang cuối cùng, bụng bầu lùm lùm, chính là Phương Nhạn Nhi.
Chúc Tuyết Dao nhướng mày: Xui xẻo nhân đôi.
"Đại ca." Yến Huyền vừa cười đáp vừa không chắn phía trước Chúc Tuyết Dao, hành lễ với Yến Quyết: "Không ngờ lại gặp Đại ca ở đây."
Chúc Tuyết Dao thản nhiên hành lễ.
Ánh mắt Yến Quyết lướt qua mặt nàng, cười nói với Yến Huyền: "Nghe cung nhân nói chỗ này mới mở tiệm bánh, nhất thời hứng chí tới xem, không ngờ Ngũ đệ cũng ở đây."
"Ha ha, vâng." Yến Huyền đáp cho có lệ, rồi chắp tay: "Không làm phiền Đại ca nữa, bọn đệ vào trước..."
Đúng lúc này, Phương Nhạn Nhi lên tiếng: "Không phải 'nhất thời hứng chí' đâu, phải là 'có duyên nghìn dặm mới tương phùng' mới đúng!"
Yến Huyền khựng lại, Chúc Tuyết Dao cũng nhìn sang.
Ánh mắt Phương Nhạn Nhi trong veo không chút tạp niệm, nàng ta vừa đỡ bụng vừa bước lên, đưa cả hai tay muốn nắm lấy tay Chúc Tuyết Dao.
Chúc Tuyết Dao lạnh mặt nghiêng người tránh đi, nàng ta hơi khựng lại nhưng vẫn cười nói tiếp: "Là dạo này tháng lớn rồi, đứa bé ép dạ dày nên ăn gì cũng không thấy ngon. A Quyết tìm đủ cách để ta ăn thêm chút, hôm nay liền bàn chuyện xem các huynh đệ tỷ muội thích ăn gì. Vốn định xem có món nào ta thích không, nhắc tới Quân chúa Phúc Tuệ thích bánh hương hoa, ta chưa từng ăn qua, cung nhân lại bảo vừa hay có tiệm mới mở nên mới sang đây xem thử. Không ngờ..."
Phương Nhạn Nhi chớp mắt: "Không ngờ lại gặp được nữ quân ở đây, chẳng phải là có duyên sao?"
Nàng ta luyên thuyên một hồi lâu nhưng Chúc Tuyết Dao không muốn đáp lại một lời nào, đưa tay kéo vạt áo Yến Huyền, nói nhỏ: "Ngũ ca ca, muội đói rồi."
"À, chúng ta vào trong thôi." Yến Huyền quay người nắm lấy tay nàng, hối lỗi cười với Yến Quyết: "Đại ca, chúng đệ vào trước đây."
"Được." Yến Quyết gật đầu, không nói gì thêm.
Phương Nhạn Nhi lại bị ngó lơ, trong lòng tủi thân, mắt bỗng đỏ hoe: "Lại không thèm để ý đến người ta... Ta đã rất hòa nhã rồi mà!"
"Đừng nói nữa." Yến Quyết thở dài bất lực, ra hiệu cho tiểu nhị dẫn đường tiếp.
Phương Nhạn Nhi nước mắt lưng tròng, không cam tâm ngẩng đầu nhìn hắn, phát hiện hắn đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa nhã gian vừa mới đóng chặt thì không khỏi ngẩn người.
Trong phòng, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền ngồi đối diện nhau, Yến Huyền áy náy: "Xin lỗi muội, Dao Dao, ta... Ta không biết..."
"Ngũ ca xin lỗi gì chứ." Chúc Tuyết Dao cười lắc đầu: "Chỉ là tình cờ gặp thôi. Thành Lạc Dương có bao lớn đâu, khó tránh khỏi."
Nàng nói rất thoải mái nhưng trong lòng có hơi bất an, thầm nghĩ về lời của Phương Nhạn Nhi, càng nghĩ càng thấy không đúng. Suy nghĩ này đã được kiểm chứng sau đó hai khắc.
Đi ăn bên ngoài, lại là nơi uống trà ăn bánh thế này, uống nhiều nước tất yếu phải đi thay xiêm y (đi vệ sinh). Chúc Tuyết Dao từ nơi thay xiêm y trở về nhã gian thì thấy Yến Quyết từ xa đang đi tới, Vân Diệp và Sương Chi cũng thấy, định bước lên chặn, Chúc Tuyết Dao nén một hơi: "Hai người lui xuống đi."
Yến Quyết cố ý đến tìm nàng, họ chặn thì có ích gì? Yến Huyền còn chẳng chặn nổi nữa là. Vân Diệp và Sương Chi nhìn nhau rồi lùi lại đứng chờ gần đó. Chúc Tuyết Dao bình tĩnh đứng chờ, khi Yến Quyết đến gần thì lại hành lễ, rồi lạnh lùng nói: "Đại ca khổ công sắp xếp như vậy, không biết có chuyện gì? Giờ có thể nói thẳng rồi."
Vẻ mặt Yến Quyết cứng đờ, bối rối nói: "Muội nói gì vậy, ta đâu có..."
"Làm gì có chuyện trùng hợp thế!" Chúc Tuyết Dao trầm giọng nói: "Phương Phụng nghi không có khẩu vị, Đại ca liền 'tình cờ' bàn về sở thích ăn uống của muội, cung nhân lại 'tình cờ' nhắc đến tiệm Xúy Hương Ký mới mở?"
Nàng ngước mắt lên, không ngoài dự đoán bắt gặp vẻ hoảng hốt trong mắt Yến Quyết. Nhưng sự hoảng hốt đó chỉ thoáng qua, hắn nhanh chóng bình tĩnh, cười nói: "Phải, ta cố ý đến tìm muội. Tình cờ nghe nói Ngũ đệ hai ngày trước từng tới đây, chỗ này lại chuyên làm bánh hương hoa, nên đoán hắn sẽ dẫn muội tới."
Hắn nói, ánh mắt lộ vẻ mong chờ phản ứng của nàng.
Chúc Tuyết Dao chỉ hỏi: "Chuyện gì?"
Ánh mắt Yến Quyết tối sầm lại, nhìn nàng hồi lâu rồi nói: "Muội có biết Ngũ đệ có một đứa con gái không?"
"?" Chúc Tuyết Dao sững người, lập tức đoán được hắn đang nói về Tuế Kỳ, nàng nhìn chằm chằm hắn không nói lời nào.
Nàng chỉ thấy hắn chạy đến nói những lời này thật nực cười, cho dù Tuế Kỳ thực sự là con gái của Ngũ ca, hành động này của hắn cũng nực cười vô cùng.
Nàng nghĩ: Hắn nói những điều này để làm gì? Nàng đã gả cho người khác, hắn vừa có Phương Nhạn Nhi lại vừa sắp thành hôn, Yến Huyền có con gái hay không thì ảnh hưởng gì đến đại cục?
À, phải rồi...
Chúc Tuyết Dao bừng tỉnh, có lẽ hắn muốn chứng minh rằng, Yến Huyền mà nàng chọn cũng chẳng khác gì hắn. Cho dù là Yến Huyền cũng tệ hại như hắn, hay là nàng chọn đi chọn lại cũng chỉ chọn được người như vậy, đều chứng minh hắn không hề thua cuộc? Người này thật sự nực cười.
Chúc Tuyết Dao tự cười một mình: "Đại ca đã đi mách lẻo với cha mẹ chưa?"
Không đợi Yến Quyết trả lời, nàng nhún vai: "Đại ca muốn đi thì cứ việc, muội và Ngũ ca chờ vào cung trả lời."
Dứt lời, nàng không muốn nán lại vì chủ đề vô vị này nữa, lại hành lễ lấy lệ với Yến Quyết rồi đi thẳng qua người hắn.
Yến Quyết ngẩn ngơ một lúc, không muốn dò hỏi thêm về đứa trẻ đó nữa, hắn hít sâu một hơi: "A Dao, chuyện của Phương Nhạn Nhi là ta có lỗi với muội, nhưng... Chỉ vì một Phương Nhạn Nhi mà quan hệ giữa huynh muội ta phải đến mức này sao?"
Chúc Tuyết Dao dừng bước, quay lại nhìn hắn, thấy mắt hắn đầy vẻ đau khổ như thể hắn mới là người bị tổn thương. Chúc Tuyết Dao thấy chuyện này còn nực cười hơn cả việc hắn mách lẻo Ngũ ca lúc nãy, cố nén lại, nhàn nhạt nói: "Bàn chuyện huynh muội gì chứ? Đại ca đừng quên, sau khi Phương Nhạn Nhi có thai, Đại ca đã từng cầu hôn muội."
Yến Quyết không phủ nhận: "Phải, nhưng ta..."
Chúc Tuyết Dao ngắt lời: "Muội chỉ muốn hỏi Đại ca, nếu muội thực sự gả cho huynh, Đại ca lúc này sẽ thế nào?"
Yến Quyết sững người, như không ngờ nàng lại hỏi như vậy, hoặc đúng hơn là chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Chúc Tuyết Dao im lặng chờ câu trả lời.
Hắn trầm ngâm hồi lâu rồi nói: "Muội và ta thanh mai trúc mã, nếu muội gả cho ta, ta đương nhiên sẽ bảo vệ muội cả đời."
"Hừ." Chúc Tuyết Dao cười lạnh.
Nàng biết lời này của Yến Quyết không phải giả dối.
Tại khoảnh khắc nói ra câu này hắn thực sự nghĩ như vậy, hay nói cách khác, hắn tự lừa dối bản thân để tin rằng mình thực sự nghĩ như vậy.
Nàng đã hiểu thế nào là ngụy quân tử. Hắn không chỉ lừa nàng mà ngay cả bản thân mình hắn cũng lừa luôn.
Khắp thiên hạ này hắn là người chịu uất ức nhất!
Nàng lắc đầu, đối diện với ánh mắt của hắn mà không chút sợ hãi, thong dong nói: "Không, huynh sẽ không làm vậy. Lúc này huynh không cam tâm chỉ vì muội đã gả cho Ngũ ca, trở thành sự tiếc nuối huynh không có được. Nhưng nếu huynh thực sự cưới được muội, muội sẽ trở thành tảng đá ngáng đường giữa huynh và Phương Nhạn Nhi, trở thành hạt cát trong tình yêu của hai người. Huynh biết xuất thân của Phương Nhạn Nhi chắc chắn không thể làm Thái tử phi, nhưng huynh sẽ cảm thấy chính vì sự tồn tại của muội mà nàng ta không thể làm chính phi. Huynh sẽ đổ mọi uất ức nàng ta phải chịu lên đầu muội, cho đến khi hận muội thấu xương."
Nàng thản nhiên nói ra tất cả những gì mình từng trải qua.
Yến Quyết sững sờ trước những lời nàng nói. Hắn im lặng lắc đầu muốn phủ nhận, cũng muốn trốn tránh sự oán hận từng nhen nhóm trong lòng mình đối với nàng... Tuy rằng oán hận đó đã biến mất không dấu vết sau khi nàng quyết định gả cho Ngũ đệ, thay vào đó là không cam tâm vô bờ bến, nhưng hắn lờ mờ biết nó từng tồn tại.
Yến Quyết hít một hơi sâu, cười tự giễu, hỏi Chúc Tuyết Dao: "A Dao, chúng ta bên nhau nhiều năm, muội nhìn ta như vậy sao?"
Chúc Tuyết Dao thản nhiên gật đầu: "Phải, muội nhìn huynh như vậy đó."
Yến Quyết không ngờ nàng lại nói ra những lời như vậy, ngạc nhiên đến mức há hốc mồm.
Chúc Tuyết Dao mỉm cười, nghiêng đầu quan sát hắn một hồi, chậm rãi nói: "Đại ca, con người tôn quý ở chỗ biết tự lượng sức mình. Giữa muội và huynh vốn dĩ là huynh hèn hạ vô sỉ, huống chi muội đã gả cho người khác, người đó lại còn là đệ đệ ruột của huynh, dù thế nào huynh cũng không nên đeo bám muội như vậy. Lớn tướng, huynh giữ chút liêm sỉ đi."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận