Phía bên kia, Ngũ hoàng tử uống rất nhiều rượu, lúc đạp ánh trăng trở về hậu điện cung Trường Lạc lại bị gió thổi trúng, khi đi vào giấc ngủ đầu óc cứ đau âm ỉ. Cảm giác đau đớn vi diệu khiến thần trí hắn không tỉnh táo, cảm thấy bản thân như đang rơi vào một giấc mộng.

Giấc mộng này thật khó nói là tốt hay xấu. Trong mộng, đại ca công khai cầu hôn trong tiệc sinh nhật của Chúc Tuyết Dao. Vào lúc hắn đang thất vọng, Chúc Tuyết Dao không những từ chối đại ca mà còn chọn hắn. Nhưng cuối cùng, phụ hoàng không đồng ý hôn sự này. Trong lòng hắn liền hiểu, chuyện đại sự cả đời của A Dao rốt cuộc vẫn không có quan hệ gì với mình.

Đêm dần về khuya, gió lạnh tháng Chạp thổi xào xạc qua lớp gạch ngói xám xanh trong cung. Câu chuyện trong gia yến ở cung Vị Ương theo gió truyền đi, chưa đến giờ Tý đã lan khắp các ngõ ngách cung đình. Cung nhân cũng giống như các hoàng tử công chúa, đều kinh ngạc vì Phúc Tuệ quân không đồng ý gả cho thái tử, lại càng kinh ngạc hơn khi người trong mộng của nàng thế mà lại là Ngũ hoàng tử.

Bởi vì ngay cả tiểu cung nữ mới tiến cung cũng biết, Phúc Tuệ quân dăm ba bữa lại đi gặp thái tử, còn với Ngũ hoàng tử thì gần như chỉ có những dịp lễ tết mới đi lại theo lễ tiết.

Đúng là chuyện tình cảm thật khó mà nắm bắt!

Tới giờ Tý, hoàng hậu vẫn trằn trọc trên giường, hoàng đế cũng không ngủ được nhưng vẫn luôn giữ im lặng.

Trong tiếng chuông báo giờ Tý, ông đột nhiên ngồi bật dậy khiến hoàng hậu giật mình: "Ông làm cái gì vậy?" Bà cũng ngồi dậy theo.

Hoàng đế, cao giọng gọi: "Uông Thịnh Đức!"

Hoạn quan chưởng sự nghe tiếng liền vào, hoàng đế hoàn hồn, vẫn còn phiền muộn, nhíu mày dặn dò: "Truyền chỉ, ngày mai miễn triều."

Uông Thịnh Đức sững sờ, sau đó vội vàng vâng lệnh đi truyền chỉ.

Đế hậu nằm trở lại, nghĩ đến ngày mai không có buổi chầu sớm, cả hai đều an tâm hơn. Điều này có nghĩa là ngày mai họ có rất nhiều thời gian để bàn bạc chuyện của A Dao. Hai người thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng đều ngủ thiếp đi.

Thế nhưng thánh chỉ truyền ra đã làm chấn động các triều thần.

Bởi vì hiện tại danh nghĩa là một đế một hậu, nhưng thực chất là "Nhị thánh lâm triều", triều đình và hậu cung đều tôn kính hoàng hậu Tần thị một tiếng "Thánh nhân" cũng là vì nguyên do này.

Cũng vì là "Nhị thánh lâm triều", bao năm qua trong cung dù thỉnh thoảng có chuyện không ổn, đế hậu cũng luôn có một người có thể lên triều lý chính, chưa từng thực sự có chuyện miễn triều. Triều thần không khỏi nghe ngóng nguyên do, vừa nghe ngóng, đầu đuôi sự việc trong tiệc sinh nhật hôm qua lập tức lan truyền khắp kinh thành.

...

Lúc bình minh, ánh nắng ấm áp xuyên qua từng lớp mây mù tỏa xuống cung Vị Ương. Các cung thất trong cung Vị Ương một vẻ uy nghiêm, cung nhân đứng thành hàng giữa ranh giới sáng tối, tựa như những pho tượng gốm.

Chúc Tuyết Dao ngủ yên một đêm, khi tỉnh lại vô cùng sảng khoái.

Nhưng chỉ một thoáng, nàng liền khựng lại.

Nàng không dám mở mắt, cảm nhận suy nghĩ trong bóng tối... Lại không hiểu tại sao mình vẫn còn "suy nghĩ".

Là vẫn chưa chết? Hay chết rồi thì chính là như vậy?

Chúc Tuyết Dao lầm bầm trong lòng, không có dũng khí mở mắt, cho đến khi nghe thấy một giọng nữ cực kỳ khẽ hỏi: "Tỉnh chưa?"

"Chưa." Một giọng nữ khác trả lời.

Hai giọng nói quen thuộc này khiến Chúc Tuyết Dao lập tức mở mắt, mạnh dạn vén rèm giường.

Hành động này khiến Sương Chi đứng ngoài rèm giật mình lùi lại một bước. Ở nơi cách đó hai bước chân, Vân Diệp đang bưng chậu bạc cũng khựng lại, sau đó thở phào cười nói: "Nữ quân đã tỉnh rồi, trời đã sáng. Thánh nhân tới hỏi mấy lần, nếu nữ quân còn không tỉnh chắc phải truyền ngự y mất."

Giọng của Vân Diệp trong trẻo như tiếng chuông bạc.

Chúc Tuyết Dao vẫn không có phản ứng gì, chỉ đờ đẫn nhìn chằm chằm vào phía trước, nhìn bọn họ.

Sao có thể...

Đây không phải âm tào địa phủ, càng không phải phòng củi ở Đông Cung, mà là điện Ôn Thất nơi nàng đi ngủ tối qua.

Vân Diệp và Sương Chi lớn lên cùng nàng vẫn khỏe mạnh đứng trước mặt, đang ở lứa tuổi như hoa như ngọc, đôi mắt sáng trong veo, trên mặt không thấy vẻ ưu sầu.

Trong ký ức của Chúc Tuyết Dao, họ đã chết từ lâu.

Vân Diệp chết không lâu sau khi nàng và Yến Quyết thành hôn.

Hồi đó Phương Nhạn Nhi cậy có thai mà vào Đông Cung, Yến Quyết muốn phong ả làm trắc phi nhưng hoàng hậu không chịu, sau vài lần giằng co cuối cùng cũng phong làm lương viện không cao không thấp.

Sau này Phương Nhạn Nhi mất con, mọi chuyện đều đổ lên đầu nàng. Phương Nhạn Nhi vừa trải qua nỗi đau mất con khóc lóc thảm thiết, ánh mắt Yến Quyết nhìn nàng lần đầu tiên có sự nghi ngờ. Cuối cùng quanh co lòng vòng, sai sót bị gán lên đầu Vân Diệp. Nàng đến nay vẫn nhớ trước khi bị đưa đi, Vân Diệp đã vừa cười vừa khóc nói: "Nữ quân đừng vì nô tỳ mà buồn bã, Người có thể bình an, nô tỳ có chết cũng không hối tiếc."

Nửa canh giờ sau, nàng nhận hài cốt của Vân Diệp.

Sau đó, lại qua hơn ba năm, nàng nếm trải muôn vàn gian khổ mới mang thai Tuế Ninh, lại bị kẻ gian động tay động chân vào đồ ăn, suýt chút nữa sảy thai.

Đế hậu phẫn nộ, hạ lệnh điều tra. Ban đầu mọi chuyện rõ ràng, chứng cứ chỉ thẳng vào Phương Nhạn Nhi lúc đó đã là trắc phi, nhưng mấy ngày sau tình thế xoay chuyển đột ngột, nhắm thẳng vào người bên cạnh nàng.

Cung Chính Ty cầm lệnh của thái tử cưỡng chế mang Sương Chi đi, nàng cầu kiến Yến Quyết nhưng Yến Quyết tránh mặt không tiếp. Chuyện truyền ra khỏi Đông Cung, hoàng đế đích thân hạ chỉ thả Sương Chi, từ lúc người bị đưa đi đến khi thánh chỉ truyền xuống chưa đầy nửa canh giờ, Chúc Tuyết Dao gặp lại lại là thi thể Sương Chi "sợ tội tự sát".

Kết quả này khiến cả cung xôn xao, kẻ ngốc cũng nhìn ra chuyện có uẩn khúc. Hoàng hậu tức giạn ra lệnh xử tử mấy cung nhân liên quan, những cung nhân có chút chức vị ở Cung Chính Ty cơ bản đều bị thay thế, nhưng Sương Chi vẫn không quay về được nữa.

Chuyện náo loạn đến mức này, nàng đương nhiên hiểu tình thế xoay chuyển lúc thẩm án là thủ đoạn của thái tử điện hạ này, cũng vì thế mà đột nhiên phát hiện Yến Quyết si mê Phương Nhạn Nhi hơn nhiều so với nàng tưởng tượng.

Hắn vì bảo vệ Phương Nhạn Nhi có thể bất chấp hậu quả, thậm chí không tiếc chọc giận đế hậu.

Tất cả những điều này đối với nàng lúc đó mà nói đều quá hoang đường. Nàng đi chất vấn hắn, và lần này, hắn thẹn quá hóa giận đã đánh nàng.

Đó là lần đầu tiên nàng bị đánh từ nhỏ tới lớn. Người đàn ông nàng từng muốn phó thác cả đời này đã đích thân giáng cho nàng một cái tát nảy lửa.

Trong mắt các cung nhân, cái tát đó đã đánh nát tình nghĩa và thể diện cuối cùng của họ. Nhưng thực ra không phải vậy, đối với Chúc Tuyết Dao, từ giây phút nhìn thấy thi thể Sương Chi, tình cảm nàng dành cho hắn đã tiêu tan.

So với tính mạng của Sương Chi, thái độ của người đàn ông này đối với nàng không đáng nhắc tới.

Nhưng bây giờ, Vân Diệp và Sương Chi lại xuất hiện trước mắt nàng, hơn nữa...

Nàng bàng hoàng nhìn họ, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ: Nàng nghi ngờ bản thân mình cũng chưa chết. Hoặc nói cách khác nàng chết thì đã chết rồi, giờ đã bắt đầu một cuộc đời mới.

Chỉ là cuộc đời này không bắt đầu từ khi đứa trẻ chào đời, cũng không biến thành người khác. Nàng vẫn là nàng, mang theo ký ức kiếp trước, bắt đầu chuyển thế từ tiệc sinh nhật.

Nghĩa là tối qua không phải là mơ.

Nàng thấy là mơ vì chuyện này quá đột ngột, hơn nữa lúc đó nàng thần trí hoảng hốt, trên người cũng có cảm giác tê rần nhè nhẹ, những cảm giác này khiến mọi thứ trước mắt đều có vẻ không chân thực.

Giờ nhìn lại, những cảm giác đó chỉ là do say rượu mang tới. Sau một đêm ngủ ngon, cơn say tan biến, cảm giác hụt hẫng biến mất không dấu vết, những gì nàng thấy, nghe, ngửi, chạm trước mắt đều mang lại cảm giác chân thực của người sống.

"Nữ quân?" Vân Diệp thấy nàng vẫn đờ đẫn, nhíu mày đặt chậu xuống, đưa tay sờ trán nàng, rồi lại chạm vào trán mình.

Thấy nhiệt độ bình thường, Vân Diệp mới thở phào, lại dịu dàng nói: "Có phải vẫn còn hơi rượu không? Nữ quân súc miệng trước đi, nô tỳ đi pha chén trà đặc tới cho Người tỉnh táo."

"Vân Diệp!" Chúc Tuyết Dao nắm chặt lấy nàng, Vân Diệp ngẩn người quay lại, nàng hít sâu một hơi, mỉm cười, "Ta không sao rồi. Ngươi đi truyền thiện đi, lát nữa chúng ta ăn với nhau."

Vân Diệp và Sương Chi nhìn nhau, cùng cười đáp: "Vâng."

Vân Diệp theo lời đi truyền thiện, Sương Chi hầu hạ Chúc Tuyết Dao dậy, người khác thì đi bẩm báo với hoàng hậu, nói Chúc Tuyết Dao mọi chuyện đều tốt.

Chúc Tuyết Dao muốn tìm hiểu kỹ hơn xem rốt cuộc mình là chết hay sống nhưng cũng không có cách nào hay hơn, đành dùng cách này quan sát các chi tiết.

Thế là nàng nhanh chóng phát hiện mình có lẽ là thật sự sống lại rồi.

Bát cháo gạo trắng Ngự Thiện Phòng chuẩn bị cho nàng để ấm bụng nghi ngút khói, thêm vào một thìa đường trắng, hơi nóng liền có thêm một làn hương thanh ngọt. Nàng múc một thìa đưa vào miệng, vị thanh ngọt đó lan tỏa trên đầu lưỡi, trở nên chân thực hơn, hoài sơn sớm đã được hầm nhừ, chỉ cần răng môi khẽ mím liền thêm một chút cảm giác mềm dẻo mịn màng vào hạt gạo.

Đồng thời, bàn tay đang bưng bát của nàng cũng cảm nhận được hơi ấm từ đáy bát truyền tới...

Đây là điều tối qua nàng không chú ý tới.

Lại thản nhiên đặt bát xuống, nàng không để lộ dấu vết mà sờ nắn các kẽ ngón tay, da thịt mình ấm áp mềm mại, chắc chắn không thể là làm giả được.

Chúc Tuyết Dao vui sướng, tuy không hiểu tại sao chuyển thế lại như thế này, nhưng nàng quan tâm hơn tới việc làm sao để sống tốt kiếp này.

Nghĩ lại tối qua thế mà không phải mơ... Chúc Tuyết Dao thấy đau đầu hẳn lên!

Nếu nàng sớm biết đó không phải mơ, nàng có lẽ vẫn sẽ kiên định từ chối Yến Quyết cầu hôn như vậy, nhưng sẽ không kéo Yến Huyền xuống nước.

Giờ thì... Lời đã nói ra như bát nước đổ đi, nàng cảm thấy mình đã gây ra một mớ rắc rối, vô cùng có lỗi với Yến Huyền. May mà thánh chỉ vẫn chưa ban xuống, sự việc dường như vẫn còn cơ hội cứu vãn, nếu nàng tới chỗ đế hậu làm nũng một phen, họ nhất định sẽ mủi lòng.

Nhưng mà nàng có nên đi "cứu vãn" chuyện này không?

Ánh mắt Chúc Tuyết Dao ngưng lại, vừa ăn cháo gạo hoài sơn vừa rơi vào trầm tư.

...

Một khắc sau, tại tẩm điện điện Ôn Thất.

Đế hậu ăn vài miếng bữa sáng liền sai người dọn đi, hoàng hậu một lòng lo lắng cho Chúc Tuyết Dao, vừa ra ngoài vừa nói: "Thiếp đi thăm A Dao, sẵn tiện khuyên con bé nghĩ kỹ lại chuyện hôn sự này."

Hoàng đế, người cũng trằn trọc tới nửa đêm qua,đột nhiên nói: "Nàng khoan hãy khuyên con bé, chúng ta nghĩ thêm xem, thực ra Tiểu Ngũ cũng rất tốt."

Hoàng hậu khựng lại, quay đầu, không khỏi kinh ngạc: "Đều là khúc ruột của ta, không phải ta thiên vị đứa nào, nhưng mà..." Bà thở dài một tiếng, "Tiểu Ngũ từ nhỏ đã không đâu vào đâu, không thể để A Dao chịu thiệt thòi được."

"Tiểu Ngũ có chỗ nào không tốt chứ?" Hoàng đế nhíu mày, "Ta thấy tính cách nó tốt, cư xử hòa nhã, cũng có lòng hiếu thảo với mẫu hậu. Nàng nói nó không đâu vào đâu, nói cho cùng chỉ là nó không có chí hướng lớn mà thôi, nhưng nó đã là hoàng tử, bên trên lại còn có mấy người ca ca, sống những ngày giàu sang nhàn tản cũng không có gì không được, A Dao cũng được yên ổn."

Hoàng hậu vẫn lắc đầu: "Thiếp thấy A Dao vẫn gần gũi với A Quyết hơn, không biết hôm qua..."

Hoạn quan ngoài cửa điện đột nhiên lên tiếng thông báo: "Bệ hạ, mẫu hậu, Phúc Tuệ quân cầu kiến."

Hoàng hậu nghe tiếng liền bước tới đích thân mở cửa, thấy Chúc Tuyết Dao đang uyển chuyển hành lễ: "Mẹ vạn phúc."

"Ngủ ngon chứ?" Hoàng hậu quan sát sắc mặt nàng, kéo nàng vào phòng, "Hôm nay nghỉ ngơi cho nhiều vào, ăn chút gì đó thanh đạm thôi."

"Con biết rồi." Chúc Tuyết Dao gật đầu, ngẩng lên nhìn bà, đi thẳng vào vấn đề: "Mẹ, nhi thần thực sự cảm thấy Ngũ ca ca rất tốt."

  

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ - Chương 3 | Đọc truyện chữ