Trong cung.

Phương thị vào cung tối hôm trước, tin tức truyền đi mất một đêm, đến rạng sáng ngày hôm sau, ngay cả tên thái giám tạp dịch thấp kém nhất cũng đã biết Đông Cung vừa có thêm một tiểu phụng nghi.

Lúc thượng triều, Hằng Vương phi vẫn theo lệ thường cùng Hằng Vương vào cung. Hằng Vương đi bái kiến phụ hoàng, còn Hằng Vương phi đến Vân Ảnh Đài vấn an Quý phi. Khi nàng vào điện, Quý phi đang ngồi trước bàn trang điểm để chải đầu, thấy con dâu qua gương, hai mắt bà sáng lên, liền bảo: "Ái chà, tới đúng lúc lắm."

Hằng Vương phi ở phía sau cúi người hành lễ, Quý phi vẫn không ngừng tay: "Lát nữa các con xuất cung thì thuận đường ghé qua phủ công chúa một chuyến, dặn Tam tỷ và Tứ tỷ của con đừng có đến chúc mừng Phương Phụng nghi kia, quà cáp cũng đừng tặng, cứ coi như không có chuyện này là được!"

Quý phi là người rạng rỡ lại kiều diễm, tuy giờ đã ba mươi bảy tuổi nhưng cách nói chuyện vẫn có vẻ nũng nịu. Nhưng sự nũng nịu này không hề giả tạo, trong cung có rất nhiều người thích nghe bà nói chuyện.

Hiện giờ giọng điệu của bà có hơi gay gắt càng làm tăng thêm vẻ nũng nịu ấy.

Hằng Vương phi không nhịn được cười, tiến lên ngồi xuống bên cạnh Quý phi, tiện tay cầm lấy một cây trâm lạ mắt trên bàn trang điểm nghịch ngợm: "Mẫu phi đừng lo lắng quá, hồi Phương Phụng nghi làm loạn ở Trăn Viên hai tỷ tỷ đều có mặt, chắc hẳn trong lòng các tỷ ấy đã có tính toán."

Quý phi vỗ nhẹ vào tay nàng, giật lấy cây trâm: "Thứ này là thánh nhân mới ban thưởng đấy! Ta còn chưa nỡ đeo, con đừng có nghịch lung tung!" Nói xong bà nghiêm mặt lại, nói tiếp: "Tam tỷ của con chắc là có tính toán rồi, không đi cũng chẳng sao. Nhưng Tứ tỷ của con tính tình mềm mỏng, trước đó ta còn nghe nó nói phò mã thích qua lại với Thái tử, ngộ nhầm đường lạc lối thì hỏng."

Hằng Vương phi nghe bà nói vậy thì có chút do dự: "Phò mã qua lại với Thái tử chắc hẳn là vì tiền đồ. Vậy thì lễ nghi chu toàn một chút cũng tốt, chúng ta đừng quan tâm nữa thì hơn."

Quý phi trừng mắt: "Không phân biệt được thân sơ rồi đúng không? Xét về thân sơ này, Thái tử, A Dao, Tiểu Ngũ và Tứ tỷ của con đều như nhau, phò mã kém hơn một tầng, Phương thị kia càng không biết kém đến mức nào. Có nói thế nào đi nữa cũng không thể vì người sau mà làm buồn lòng người trước. Hơn nữa... Hắn làm phò mã, một là phải hầu hạ công chúa cho tốt, hai là phải hiếu thuận với bậc bề trên trong cung, đó mới là việc quan trọng nhất của hắn, đừng có đảo lộn mọi thứ, làm hư hắn."

Hằng Vương phi thấy cũng có đạo lý, nên nhận lời.

Đợi Quý phi trang điểm xong, Hằng Vương phi cùng bà dùng bữa sáng. Sau khi bữa sáng dọn đi được một lúc lâu, bên điện Tuyên Đức cũng đã bãi triều.

Hằng Vương cũng tới đài Vân Ảnh vấn an, Quý phi sai người dọn thêm một phần bữa sáng cho hắn. Sau khi ăn uống no nê, hai phu thê cùng cáo lui, theo lời dặn của Quý phi đi đến phủ công chúa Thục Ninh gặp Tứ tỷ.

Hai người tới ngoài phủ, tự có hạ nhân đi gõ cửa. Người gác cổng mở cửa hông nhìn ra, thấy bên ngoài là xe ngựa của phủ Hằng Vương, vội vàng mở toang cửa chính, cung kính mời hai người vào phủ, đồng thời sai một tiểu sai chạy nhanh vào trong báo tin.

Thế nên khi hai người băng qua sân thứ nhất, bên trong đã có một bà vú nghênh đón, cúi người hành lễ, vừa dẫn đường vừa bẩm báo: "Công chúa và phò mã đang nói chuyện ở hoa sảnh, hai vị cứ trực tiếp qua là được."

Hai người gật đầu, đi theo bà ta vào trong. Khi đi vòng qua mấy đình đài lầu các đến gần hoa sảnh, bà vú kia liền dừng bước.

Phu thê Hằng Vương tiếp tục đi về phía trước, khi còn cách ba hai bước, họ nghe công chúa Thục Ninh nói: "Việc này không thành, nói gì cũng không thành!"

Giọng nghe như đang nức nở.

Hằng Vương và Vương phi đều khựng lại. Phò mã Bùi Tùng Nghi vừa định trả lời, công chúa Thục Ninh nhận ra bóng người phía này, híp mắt nhìn kỹ, rồi đứng dậy đón: "Tam đệ, đệ muội."

"Tứ tỷ." Hai người cùng hành lễ.

Công chúa Thục Ninh lúng túng lau đi nước mắt, cười gượng gạo: "Sao giờ này lại tới đây, mau vào ngồi đi."

Vừa đến đã chạm mặt vợ chồng người ta cãi nhau, Hằng Vương và Hằng Vương phi đều ngại ngùng, công chúa Thục Ninh và phò mã cũng lúng túng không kém. Ngồi một hồi lâu không ai mở miệng, cho đến khi thị tỳ dâng trà lên, Bùi Tùng Nghi mượn việc nhấp trà để lấy lại bình tĩnh, cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng: "Điện hạ nếu có việc riêng muốn nói với công chúa, thần xin cáo lui trước."

Hắn vừa nói vừa định đứng dậy, Hằng Vương phi theo bản năng cười gượng: "Cũng không cần đâu... Không phải chuyện gì lớn."

Bùi Tùng Nghi lúc này mới ngồi lại.

Phu thê chồng Hằng Vương nhìn nhau, Hằng Vương phi tiếp tục cười nói: "Chẳng qua là lúc nãy vào cung vấn an mẫu phi, có nhắc đến chuyện Phương Phụng nghi ở Đông Cung. Mẫu phi sợ Tứ tỷ ngày thường không ở Lạc Dương nên không rõ thị phi trong đó, dặn chúng đệ muội đến nhắc Tứ tỷ đừng đi chúc mừng, ngay cả lễ vật cũng không cần tặng, cứ coi như không biết chuyện này là được."

Hằng Vương phi một hơi nói rõ, vốn định nói xong cho bớt ngại rồi đi ngay, không ngờ bầu không khí vốn đã dịu đi được ba phần sau lời nói của nàng lại đông cứng thêm.

Công chúa Thục Ninh im lặng liếc Bùi Tùng Nghi.

Lặng đi một giây, Bùi Tùng Nghi mới nói: "Mẫu phi nói rất phải, bọn ta ghi nhớ rồi."

Công chúa Thục Ninh cũng mỉm cười gật đầu: "Phương thị ngang ngược vô lễ, Đại ca gần đây cũng rất thiếu chừng mực, chúng ta đều đã nghe nói, xin mẫu phi cứ yên tâm."

"Được." Hằng Vương gật đầu, nghĩ đến cuộc tranh cãi vừa rồi của phu thê họ nên cũng không tiện ở lại lâu, ra hiệu với Hằng Vương phi rồi đứng dậy hành lễ: "Vậy không làm phiền Tứ tỷ nữa, Tứ tỷ khi nào rảnh thì thường xuyên tới phủ đệ ngồi chơi."

Công chúa Thục Ninh thấy vậy cũng đứng dậy, hòa nhã nói câu "đi thong thả", rồi ra hiệu cho tỳ nữ đứng gần đó đi tiễn khách.

Vì có tỳ nữ đi cùng, phu thê Hằng Vương trên đường ra khỏi phủ đều không nói gì nhiều. Cho đến khi xe ngựa lăn bánh, Hằng Vương phi nhìn về phía phủ công chúa, trầm giọng nói: "Tứ tỷ và tỷ phu lạ lùng thật."

Hằng Vương sững sờ: "Sao thế?"

Hằng Vương phi hồi tưởng các chi tiết: "Lúc chúng ta tới họ đang có tranh chấp. Nhắc đến lời dặn của mẫu phi, sắc mặt cả hai đều tệ, tỷ phu sau khi nhận lời thì Tứ tỷ lại giống như thở phào. Chàng nói xem trước đó họ đang cãi nhau chuyện gì?"

Hằng Vương hiểu ý: "Ý nàng là họ vốn đang tranh cãi vì chuyện của Phương thị, phò mã muốn đi chúc mừng, Tứ tỷ không chịu, nên khi nghe lời mẫu phi mới như vậy?"

Hằng Vương phi gật đầu.

Hằng Vương mỉm cười bảo: "Cũng không hẳn là lạ. Phò mã làm quan trong triều, vốn hay qua lại với Đại ca. Mấy ngày trước uống rượu với hắn, còn nghe hắn nhắc một câu muốn làm quan Đông Cung, chuyện ở Đông Cung hắn đương nhiên để tâm."

Hằng Vương phi không tán đồng, lắc đầu thở dài: "Chuyện hắn tìm chàng uống rượu đó, thiếp thấy cũng lạ. Những người ngày thường chẳng mấy khi qua lại, sao đột nhiên lại có hứng thú, thoắt cái đã nhiệt tình như huynh đệ ruột thịt, chàng với hắn có thân thiết đến thế đâu?"

Hằng Vương suy nghĩ: "Họ bình thường không ở Lạc Dương, muốn qua lại nhiều cũng không làm được, nhưng suy cho cùng vẫn là người một nhà, trước khi xuất giá Tứ tỷ rất thân với ta."

Lời này là thật. Hằng Vương cùng hai công chúa Nhu Ninh, Thục Ninh không chỉ là tỷ đệ ruột cùng một, mà tuổi tác cũng không chênh lệch bao nhiêu. Quý phi sinh hai công chúa sinh đôi này chưa đầy nửa năm đã mang thai Hằng Vương, tỷ đệ hơn kém nhau một tuổi rưỡi, từ nhỏ chơi với nhau, vô cùng thân thiết.

Thế nên Hằng Vương giải thích như vậy Hằng Vương phi cũng không thể phản bác, chỉ là trong lòng vẫn có một nỗi bất an không tên, đắn đo mãi vẫn khuyên: "Chàng vẫn nên cẩn trọng hơn. Nếu chỉ là tình tỷ đệ sâu đậm thì tốt, nếu có nguyên do khác... Phò mã cũng là người chốn quan trường, lại là người phía Đại ca, chàng đừng có đại ý."

"Biết rồi." Hằng Vương gật đầu, thấy Vương phi vẫn còn lo âu, hắn liền đưa tay ôm nàng vào lòng.

Hằng Vương phi không nói thêm gì nữa, dựa vào vai hắn nhắm mắt.

.

Trăn Viên.

Vương Liễu thị sau khi tan làm trở về nhà, đối mặt với cảnh tượng mấy tên thái giám chờ sẵn ở đường cái đã thành thói quen.

Hiện giờ Chu ma ma quản lý Trăn Viên, còn bà là quản sự của biệt uyển. Đám thái giám dưới quyền Ngũ điện hạ có lòng riêng, đa phần đều tìm đến cửa nẻo của Chu ma ma.

Chu ma ma vốn khéo léo đưa đẩy khắp nơi, có chuyện như vậy luôn nhớ để đồng nghiệp chia một chén canh, thế nên không chỉ chỗ Vương Liễu thị, mà mấy vị quản sự có thân phận cao một chút ở Trăn Viên đều từng bị gõ cửa, chỉ là chỗ Vương Liễu thị đặc biệt náo nhiệt hơn.

Vương Liễu thị hiểu rõ mưu đồ của những người này, cũng đã sớm quyết định phải làm thế nào, liền tươi cười mời họ ngồi như thường lệ. Sau vài câu hàn huyên, đợi họ bày tỏ ý định, bà liền ra hiệu cho thị tỳ bên cạnh bưng một chiếc hộp gỗ tới.

Hôm nay có ba người đến, Vương Liễu thị chọn ra từ trong hộp chín tờ địa khế của các cửa hiệu, ẩn ý nói: "Đều là làm việc cho bề trên cả, mọi người muốn gì ta đều rõ. Nghe ta đi, lợi lộc từ mấy cửa tiệm này còn cao hơn làm quản sự nhiều. Nếu không tin, mọi người cứ làm thử ba tháng, nếu ta nói sai mọi người cứ việc quay lại đây, ta sẽ lo cho mọi người việc khác."

Ba người này vốn cũng nghe những người tìm đến Vương Liễu thị trước đó nói về sự sắp xếp của bà, trong lòng vẫn nhớ lời dặn của Dương Kính, định tranh luận một chút, nhưng lại bị câu "ta sẽ lo cho mọi người việc khác" chặn họng.

Trong thâm tâm họ cảm thấy Vương Liễu thị làm vậy chắc chắn có lòng riêng, nhưng có lòng riêng là chuyện bình thường, lại còn lo đến cùng thì càng được coi là hậu đạo. Dù sao Dương Kính cũng chỉ muốn họ giúp chiếm đoạt tài vật quyền hành trong Trăn Viên này, bên cửa hiệu thì quyền có nhỏ hơn một chút, nhưng nếu thực sự hái ra tiền thì cũng có thể bù đắp lại.

Ba người thầm trao đổi ánh mắt rồi thỏa hiệp, dâng lên số bạc đã chuẩn bị cho Vương Liễu thị, hớn hở nhận lấy địa khế, liên tục cảm ơn.

Vương Liễu thị vẫn giữ nụ cười hiền hậu ấy, đích thân tiễn họ ra ngoài. Tới cổng viện, cả ba đều quay người lại, chắp tay với Vương Liễu thị: "Xin dừng bước, xin dừng bước."

"Khi nào rảnh thường xuyên tới ngồi chơi." Vương Liễu thị khách sáo nói.

.

Biệt uyển, lúc bình minh.

Yến Huyền nhân lúc Chúc Tuyết Dao còn đang ngủ say liền nhẹ chân nhẹ tay thức dậy trước, lén lút lẻn vào sương phòng đặt hai đứa trẻ.

Lần này hắn may mắn hơn, đúng lúc gặp đứa lớn đang tỉnh, thế là không cần phải đợi nữa, hắn ngồi ngay xuống cạnh nôi, hớn hở nhìn đứa nhỏ, lại là câu nói đó: "Gọi cha đi."

Hôm qua lúc hắn thế Vân Diệp và Sương Chi đều đang bận, không biết có chuyện này. Lúc này họ vừa ngủ dậy để thay ca, nhưng Chúc Tuyết Dao chưa thức nên cả hai đều đang rảnh rang.

Họ đều biết sắp xếp của Chúc Tuyết Dao cho hai đứa trẻ này, thầm nghĩ đứa trẻ chẳng có nửa phần quan hệ với Ngũ hoàng tử, thấy hắn ngủ dậy là chạy thẳng sang sương phòng không khỏi thắc mắc, chuẩn bị xong quần áo hôm nay cho Chúc Tuyết Dao liền cùng nhau tìm tới.

Thế nên vừa vào cửa, họ đã thấy Ngũ hoàng tử đang ngồi xổm bên nôi nói với đứa trẻ: "Gọi cha đi, gọi cha đi nào."

Trông hắn rất hứng khởi.

"Cha này, cha đây." Hắn vô cùng kiên nhẫn.

"Đứa trẻ nào không gọi cha sẽ bị sói xám bắt đi đấy." Hắn vừa đe dọa vừa dụ dỗ, nói xong lại chỉ vào mình lặp lại: "Cha đây."

Vân Diệp và Sương Chi: "..."

Họ nhìn mà căng thẳng, không sợ đứa nhỏ không mở miệng gọi, mà sợ đứa nhỏ đáp lại một tiếng: "Ơi".

 

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận