Hai phu thê vào nhà đợi một lát, Dương Kính mang một ống tranh cuộn vào trình lên cùng với đó là sổ sách của Trăn Viên trong mười năm qua.

Tấm bản đồ địa hình vẽ trên cuộn tranh này dài rộng gần ba thước, lớn hơn nhiều so với tấm mà hoàng hậu cho Chúc Tuyết Dao xem lúc trước. Hai người trực tiếp trải nó xuống đất, đi vòng quanh quan sát một lượt, Chúc Tuyết Dao chú ý tới một chi tiết cực kỳ quan trọng.

Ở rìa ngoài cùng phía bên trái bản đồ có vẽ một bức tường thành.

Nàng không nhớ bức tường này có trên bản đồ thu nhỏ hoàng hậu cho xem hay không, nhưng ngay cả trên bản đồ trước mắt này, nó cũng rất dễ bị bỏ qua, bởi vì nó nằm ở vị trí cách xa Trăn Viên, ở giữa ngăn cách bởi những vùng rừng núi, hoang dã ngoại ô kinh thành và vài ngôi làng.

Lại vì bức tường này rất dài, gần như chiếm trọn phần rìa bên trái của mặt tranh, nằm sát cạnh khung bồi, thoạt nhìn rất giống một đường viền trang trí ngăn nắp.

Chúc Tuyết Dao sở dĩ chú ý đến nó hoàn toàn là vì nhìn thấy ở vị trí chính giữa tường thành có ba hàng chữ nhỏ như hạt đậu: Cửa Tuyên Bình, cửa Thanh Minh, cửa Bá Thành.

Đây là ba cửa thành phía đông của thành Lạc Dương.

Lại dời mắt sang ngang, Chúc Tuyết Dao nhìn vào vị trí đánh dấu "Trăn Viên" ở chính giữa mặt tranh.

Toàn bộ Trăn Viên không quá rộng, những con đường có thể đánh dấu trên bản đồ chỉ có ba con, quan trọng nhất là con đại lộ xuyên suốt nam bắc, ngoài ra có hai con đường hướng đông tây cắt ngang con đại lộ này.

Con đường nam bắc đó chính là con đường nàng và Yến Huyền đã đi khi vào Trăn Viên.

Nó thực sự rất dài, từ lối vào phía cực nam thông thẳng đến đám tư gia dưới chân núi phía bắc, toàn bộ chiều dài tính ra gần tương đương với bức tường thành phía đông Lạc Dương ở phía rìa bản đồ kia.

Nói cách khác, cái gọi là "Trăn Viên" này tuy hẹp, nhưng cũng chiếm diện tích khoảng bằng hai phần mười đô thành.

Đây mà là cái vườn gì chứ!

Chúc Tuyết Dao bên này đang xem kỹ bản đồ, Yến Huyền tiện tay lật lật quyển sổ cái kia. Chúc Tuyết Dao bỗng nghe hắn hít sâu, vừa định quay đầu lại, quyển sổ trong tay hắn đã đưa tới trước mặt nàng: "Còn bảo là biệt uyển!"

Ngữ điệu của Yến Huyền phức tạp vôcungf, hắn chỉ vào mấy hàng chữ trên sổ, nói: "Biệt uyển nhà ai mà có đến một vạn hai nghìn hộ dân cư cơ chứ!"

Thời nay ở triều Đại Nghiệp, phổ biến nhất là nhà năm người, cứ tính theo số này, một vạn hai nghìn hộ chính là sáu vạn người.

Đây thực sự là một tòa thành nhỏ rồi.

Vả lại, một vạn hai nghìn hộ đó, bảo biệt uyển công chúa có một vạn hai nghìn hộ hạ nhân là chuyện không thể nào, nhưng nếu nói công chúa hưởng thực ấp của một vạn hai nghìn hộ thì lại có thể giải thích được.

"..." Chúc Tuyết Dao nhìn chằm chằm vào mấy hàng chữ Yến Huyền chỉ, buộc thừa nhận: "Là đất phong."

"Ha ha." Yến Huyền cười khổ, trong cơn chấn động suy tính một lát rồi nói, "Ta sẽ viết thêm mấy tấm thiệp gửi về, hẹn mọi người giờ Tỵ bốn khắc gặp nhau ở cổng phía nam Trăn Viên, đến lúc đó ta sẽ đi đón họ trước."

Chúc Tuyết Dao vốn chưa nghĩ đến chuyện này, nghe hắn nói vậy liền gật đầu: "Được!"

Xét tình hình hiện tại, việc này quả thật rất cần thiết.

Ban đầu họ hẹn là bốn ngày sau "gặp ở Trăn Viên", nhưng lúc đó Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền nghĩ là huynh đệ tỷ muội sẽ xuống xe ngựa ở cổng Trăn Viên, vào cửa chính là tư gia của họ, đều là người nhà cả, hễ ai đến lúc nào thì họ ra cổng đón lúc đó, hoặc trực tiếp để hạ nhân mời vào cũng không tính là thất lễ.

Giờ nhìn lại, cái gọi là "cổng Trăn Viên" cách tư gia của họ tận một canh giờ đường cơ mà. Một nơi lớn như thế này, mọi người lại đều chưa từng đến, lỡ lạc đường thì thật ngượng ngùng.

Thế là ba ngày sau, Yến Huyền ăn sáng xong liền cưỡi ngựa ra khỏi cửa, băng qua rừng cây, đi ngang qua ruộng đồng nhà tranh, đến cổng lầu phía nam Trăn Viên vào lúc đầu giờ Tỵ.

Không lâu sau, phu thê Hằng vương đến đầu tiên, Yến Huyền hành lễ với huynh tẩu. Hằng vương mơ hồ nhận ra điều gì đó khác lạ, nhìn về phía rừng rộng rộng lớn xa xăm phía sau hắn, nheo mắt hỏi: "Ngũ đệ, đây là... Vườn của đệ?"

"Có vườn mà, có vườn mà." Yến Huyền thành thật.

Trong khoảng hai khắc sau đó, những người còn lại cũng lần lượt đến đông đủ. Vì biết phải đợi đủ người, mọi người đều xuống xe ngựa đứng trò chuyện hỏi thăm nhau.

Thất công chúa Yến Tri Tiết và Cửu công chúa Yến Tri Lăng do Ngọc quý tần sinh ra đến muộn nhất, hai tỷ muội đi chung một chiếc xe ngựa, vốn cũng muốn xuống xe hành lễ, Yến Huyền cười nói: "Đừng xuống nữa, chúng ta trực tiếp đi vào luôn thôi."

Yến Tri Lăng mười hai tuổi vén rèm xe lên, nói với Yến Huyền: "Ngũ ca, chúng ta đi bộ vào đi! Em ngồi xe mệt lắm rồi!"

Đi bộ vào...

Ha ha!

Yến Huyền thầm cười trong lòng, ngoài mặt vẫn bình tĩnh lắc đầu: "Nên ngồi xe cho nhanh chút, A Dao đang đợi đấy."

Mọi người thế là lại trở vào xe ngựa, Yến Huyền vẫn cưỡi ngựa dẫn đường.

Đi được khoảng một khắc, Khang vương vỗ tay nói: "Ruộng tốt vạn khoảnh, thật tuyệt."

Hai khắc, Tứ hoàng tử kinh ngạc: "Sao lại có cả rừng cây thế này?!"

Bốn khắc, Yến Tri Lăng nắm lấy cánh tay Yến Tri Tiết, lắc mạnh: "Tỷ tỷ tỷ tỷ! Tỷ nhìn đằng kia kìa, đó là chợ búa phải không!!!"

Năm khắc, Tiểu Chu tướng quân không kìm được nhỏ giọng hỏi công chúa Ôn Minh: "Nếu phu thê Ngũ đệ không phiền, ngày mai chúng ta đi cưỡi ngựa nhé? Chỗ này quá hợp để chạy ngựa rồi."

Công chúa Ôn Minh hạ thấp giọng: "Chàng với ta nghĩ giống nhau rồi, ta cũng đang tính đi săn đây."

Sáu khắc, công chúa Nhu Ninh chống cằm thầm tính toán: Trong núi này chắc phải có suối nước nóng chứ nhỉ? Chắc chắn là có, lát nữa phải hỏi A Dao xem nó ở đâu.

Bảy khắc, xe ngựa các nhà cuối cùng cũng đến trước cổng trạch viện, tự tìm chỗ đỗ ổn.

Hằng vương xuống xe, ngước mắt nhìn dãy đình đài trải rộng dưới chân núi trước mặt, biểu cảm phức tạp: "Ngũ đệ, chỗ này của các đệ..." Hắn thở dài, tìm một từ thích hợp, "quá đỗi xa hoa rồi..."

"Chẳng liên quan gì đến đệ cả." Yến Huyền cười nói, "Đều là tài sản riêng của A Dao, đệ chỉ là hưởng sái thôi."

Nói rồi hắn mời mọi người vào cửa.

Cả đoàn vào cổng, Chúc Tuyết Dao nghe tin họ đã đến, đang từ trong viện ra đón.

Đôi bên gặp mặt hành lễ với nhau.

Chúc Tuyết Dao cười nói: "Chỗ ở đều đã thu dọn xong xuôi, nhưng giờ đúng lúc bữa trưa, chúng ta đi ăn trước, dùng xong rồi về nghỉ ngơi sau nhé?"

"Đều nghe muội." Công chúa Ôn Minh cười nói.

Mọi người thế là đi theo Chúc Tuyết Dao đến Ngọc Trúc Đường, nơi tổ chức tiệc

Ngọc Trúc Đường, đúng như tên gọi, là một viện lạc nằm trong rừng trúc. Rừng trúc râm mát, nơi này thực chất hợp để thiết yến vào mùa hè hơn, đầu xuân dạo này vẫn còn hơi lạnh, nhưng Chúc Tuyết Dao ưng con suối nhỏ uốn lượn chảy qua các gian phòng và viện lạc, nghĩ rằng có thể mượn đó để chơi "Khúc thủy lưu tương", thú vị hơn nhiều so với yến tiệc thông thường.

Quả nhiên, mọi người vào phòng nhìn thấy con suối nhỏ này liền sáng mắt lên, Cửu công chúa Yến Tri Lăng nhỏ tuổi nhất chạy đến đầu tiên: "Khúc thủy lưu tương!"

Sau đó mọi người tự tìm chỗ mình thích để ngồi xuống, rồi để cung nhân bê án thư đặt vào từng vị trí. Chúc Tuyết Dao nghĩ đến việc công chúa Thục Ninh không ở lại kinh thành được mấy ngày, bèn có ý dời nệm ngồi đến bên cạnh nàng ấy, cười hỏi: "Sao Tứ tỷ phu không cùng đến vậy?"

"Chàng có những cuộc thăng quan tiến chức của riêng mình rồi." Công chúa Thục Ninh trả lời, dừng lại một chút rồi nói tiếp, "A Dao, tỷ không ở lại đây chỗ muội nữa đâu, lát nữa ăn xong tỷ sẽ về ngay."

Chúc Tuyết Dao ngẩn ra: "Gấp vậy sao?"

Công chúa Thục Ninh gật đầu: "Chỗ này của muội khá xa, khởi hành từ buổi chiều thì đến tối mai chưa chắc đã về tới nhà. Trong phủ còn có việc, tỷ không ở lại lâu được."

Chúc Tuyết Dao sững sờ, thầm nghĩ: Nhưng trong thiếp mời đã hẹn là mọi người cùng ở lại chơi bốn năm ngày mà!

Hơn nữa, nàng vừa thành hôn đã vội vàng hẹn mọi người cùng đến, một nguyên nhân lớn chính là vì Tứ tỷ này hiếm khi trở về kinh thành. Hiện tại ngoại trừ tỷ ấy gả cho một thám hoa lang đi làm quan ở ngoài ra, các huynh đệ tỷ muội khác đều ở trong thành Lạc Dương, lúc nào mà chẳng tụ họp được?

Công chúa Thục Ninh nhận ra cảm xúc của nàng, xin lỗi vỗ vỗ tay nàng, dịu dàng nói: "Ngày tháng còn dài mà, sau này thiếu gì cơ hội?"

Không phải như vậy đâu. Chúc Tuyết Dao thầm nghĩ.

Kiếp trước nàng bị nhốt ở Đông Cung, sau này muốn gặp mặt mọi người rất khó, đó là lỗi của Yến Quyết.

Riêng việc không gặp được Tứ tỷ này thì không thể trách Yến Quyết, bởi vì số lần tỷ ấy về Lạc Dương thực sự quá ít. Không chỉ Chúc Tuyết Dao, mà ngay cả tỷ tỷ song sinh ruột thịt là công chúa Nhu Ninh cũng mấy năm liền không gặp được mặt tỷ ấy, hỏi đến thì chỉ bảo là phò mã bận rộn công vụ không về được.

Chúc Tuyết Dao đang định khuyên thêm, công chúa Nhu Ninh ngồi ở phía bên kia của Thục Ninh đã cười thở dài: "Muội thật sự bị phò mã làm cho mê muội rồi, hắn tốt đến thế sao? Đi chơi cùng chị em mấy ngày mà muội cũng không yên tâm."

"Tỷ đừng nói bậy!" Công chúa Thục Ninh đỏ mặt mắng, kế đó hơi đổi tư thế ngồi, nhìn những món ăn tinh tế trôi trên làn nước trước mặt, không để ý đến lời trêu chọc của tỷ tỷ nữa.

Trong tiếng cười nói vui vẻ, không khí trên tiệc vô cùng náo nhiệt. Mọi người ngày thường chung sống hòa thuận, lúc này cũng chẳng câu nệ lễ tiết gì, rất nhanh đã bàn tán đến chuyện ngày mai đi đâu chơi.

Công chúa Ôn Minh và Tiểu Chu tướng quân một lòng muốn đi cưỡi ngựa săn bắn, Khang vương và Hằng vương cũng vui vẻ tham gia cùng; công chúa Nhu Ninh muốn đi tắm suối nước nóng, mời hai tẩu tẩu cùng đi, tiện thể đuổi phò mã nhà mình đi theo các huynh tỷ săn bắn luôn.

Thất công chúa và Cửu công chúa, một người muốn đi thả diều, một người muốn đi dạo chợ, vốn có thể chia làm hai ngả, nhưng Cửu công chúa cứ nhất định phải dính lấy tỷ tỷ ruột này, khiến Thất công chúa vô cùng đau đầu.

Trong bầu không khí vui vẻ ấy, Vân Diệp vén rèm bước vào, chạy đến bên cạnh Chúc Tuyết Dao, quỳ xuống, hạ giọng rất thấp: "Nữ quân, bên ngoài vào bẩm, nói có một nữ tử cứ lén lút quanh quẩn ngoài trang viên, thị vệ thấy hành tung khả nghi nên đã giữ lại. Nhưng trang phục nàng ta không tầm thường, lại chỉ đích danh muốn gặp Thất công chúa, thị vệ không dám sơ ý nên mới vào báo cáo."

Chúc Tuyết Dao nghi ngờ: "Nữ tử hành tung khả nghi?"

"Vâng." Vân Diệp gật đầu, "Nô tỳ vẫn chưa kịp ra xem, nhưng nghe họ miêu tả... Là một phụ nhân có thai, không biết có phải Phương thị không."

Chúc Tuyết Dao không khỏi nhướng mày, ánh mắt nhìn lướt qua bầu không khí hòa thuận, bỗng nhiên nảy ra một suy nghĩ, cười lạnh: "Ngươi đi xem sao, đừng để nàng ta nhận ra. Nếu đúng là Phương thị... Hãy để thị vệ cho nàng ta cơ hội lẻn vào, sau đó nghĩ cách để nàng ta biết chúng ta đều đang ở Ngọc Trúc Đường."

"Để nàng ta vào sao?" Vân Diệp ngạc nhiên, lo sợ sẽ không ổn.

Chúc Tuyết Dao gật đầu: "Đúng, để nàng ta vào."

Phương Nhạn Nhi chẳng phải đang gấp rút muốn vào Đông Cung và đã bắt đầu tự xưng là thân phận Đại tẩu rồi sao?

Đúng lúc hôm nay các huynh đệ tỷ muội đều ở đây, Chúc Tuyết Dao rất sẵn lòng tạo điều kiện cho mọi người gặp mặt một lần.

  

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ - Chương 19 | Đọc truyện chữ