*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 73
Sau khi Lạc Táp về đến nhà Tưởng Mộ Tranh để nàng đi ngủ thêm một lát, ở bệnh viện lăn lộn cả một đêm, cũng không ngủ ngon được, Lạc Táp đáp một câu rồi đi vào phòng quần áo.
" làm gì vậy?" Tưởng Mộ Tranh cũng đi theo vào.
" tìm quần áo tắm rửa, không tắm em không ngủ được."
Tưởng Mộ Tranh nhìn tay cô, có vết thương không được dính nước, liền đề nghị: " anh giúp em gội đầu." anh lại cười: " còn cung cấp theo dịch vụ miễn phí khác nữa."
Lạc Táp nhíu mày nhìn anh, anh bày ra vẻ nghiêm túc: " em, ánh mắt của em là như thế nào đấy, đừng có suy nghĩ vớ vẩn, anh là nói là anh xoa lưng cho em thôi."
Cằm khẽ nhếch: " tay em bị thương, không tiện."
Có ma mới tin được mấy lời này của anh, nếu anh có thể nghiêm túc giúp cô chà lưng, cô theo họ anh.
Cô không phản bác lại anh, cùng anh đi vào phòng tắm.
Tưởng Mộ Tranh từ trước tới nay chưa bao giờ giúp người khác tắm, làm cho khắp nơi đều là bọt tắm, nhưng trong lòng lại sung sướng muốn chết, cảm thấy bản thân không gì không làm được.
Vừa tắm cho cô vừa nói chuyện, nghĩ đến hôm nay chính là sinh nhật của mình, nhắc nhở cô: " nhớ tới trước khi anh đi công tác em đã đồng ý với anh chuyện gì không?"
Lạc Táp không hề nghĩ ngợi, buột miệng thốt ra: " không, váng đầu quên mất cái gì rồi."
Tưởng mộ tranh : " vậy anh lặp lại một lần nữa, em lúc đó đồng ý với anh, mua cho anh bánh kem, nấu mì cho anh, lại đánh đàn cho anh nghe, lại hát 5 bài, chủ động hôn anh 3 lần, mỗi lần không dưới 20 phút."
Đáy lòng Lạc Táp quăng cho anh vài cái khinh bỉ, nhưng cũng không vạch trần anh.
Tưởng Mộ Tranh bắt đầu xả tóc cho cô, thấy cô vẫn chưa phản ứng lại, hỏi cô: " vừa rồi anh nói, em bây giờ nhớ kĩ chưa.?"
Lạc Táp nói: " Tưởng Mộ Tranh, thật ra em là cá."
Tưởng Mộ Tranh : " ...???"
" trí nhớ chỉ được vài giây, anh vừa nói cái gì, em quên mất rồi."
"...."
Một lát sau.
" Lạc Lạc."
" ừ?"
" ngày hôm qua nhảy dù, Giang Đông Đình có sắp xếp máy bay cho em không?"
Lạc Táp biết anh đang cố ý dụ cô, càng không để anh như ý được: " không nhớ."
Tưởng Mộ Tranh: " ..."
Ý đồ thất bại.
" Lạc Lạc, hôm nay là sinh nhật anh."
" sinh nhật vui vẻ"
" hát cho anh nghe một bài đi."
Im lặng một lúc, Lạc Táp cắn môi: " em nói em không biết hát, anh không tin sao?"
Tưởng Mộ Tranh: " không hay anh cũng muốn nghe."
Hôm nay là sinh nhật anh, anh lại vui vẻ giống như 250 (đồ ngốc), không muốn phá hỏng niềm vui của anh, Lạc Táp tâm như tráng sĩ cắt tay, gật đầu.
Cô thanh thanh giọng, đột nhiên, Tưởng Mộ Tranh vặn nước rửa tay, lấy khăn bông lau tay.
" anh muốn làm gì?" Lạc Táp hỏi.
" em chờ một lát rồi hẵng hát, anh đi cầm điện thoại tới, ghi âm lại đi công tác thì nghe."
" anh vẫn nghe thử một đoạn đi, nếu còn muốn nghe, thì lại ghi âm lại một bài."
Cái này làm Tưởng Mộ Tranh cao hứng đến hỏng rồi, cúi đầu hôn mấy cái liền xuống mặt cô, sau đó ghé vào, một tay chống cằm, ánh mắt bảo cô có thể hát.
Lạc Táp hỏi anh: " muốn nghe bài gì?"
Tưởng Mộ Tranh: " tùy em, chỉ cần là bài hát về tình yêu là được."
Lạc Táp nghĩ nghĩ, liền chọn bài hát từ nhỏ cô đã nghe cả trăm lần, hít sâu một hơi, trong đầu nhớ lại lời bài hát, bắt đầu ấp ủ cảm tình: " khi ngọn núi không còn gồ ghề, khi nước sông ngừng chảy."

image

- Chương 73 | Đọc truyện tranh