Chương 38
Tưởng Mộ Tranh nhìn đi nhìn lại cái tin nhắn đầy bạo lực kia, cố gắng phân tích.
Đầu tiên anh là một công dân tốt tuân thủ luật giao thông, không lái xe vượt đèn đỏ, cũng sẽ không lái xe khi say rượu, đêm nay cũng không xuất hiện tình trạng say rượu lái xe, còn giúp cô giải vây, cho nên sẽ không tồn tại việc anh vi phạm luật giao thông rồi rơi vào trong tay cô.
Cứ cho là ngày nào đó bởi vì vi phạm luật giao thông mà rơi vào tay cô thì cô cũng không cần thiết nghiến răng nghiến lợi nói muốn giết chết anh như thế.
Như vậy chỉ còn một loại tình huống, cô bất mãn với thái độ khách khí giữ khoảng cách của anh nên bắt đầu lên cơn điên lên.
Vì sao lại điên lên?
Bởi vì cô để ý đến anh, nói cảm ơn đầy chân thành như vậy nhưng anh lại lạnh nhạt với cô?
Cho nên trong lòng cô ấm ức khó chịu?
Ngẫm nghĩ như vậy, Tưởng Mộ Tranh bị suy nghĩ của chính bản thân mình làm cho hoảng sợ.
Việc cần thiết lúc này là anh cần phải biết rõ cô và Phó Duyên Bác có đến với nhau hay không, lỡ như họ không ở bên nhau thì sao? Chỉ là Phó Duyên Bác một bên đơn phương, vậy chẳng phải là anh còn có cơ hội sao?
Nếu họ ở bên nhau anh lại có thêm một dao đâm vào tim.
Ở trong lòng hai bên giao chiến, vô cùng hỗn loạn.
Đủ loại thanh âm hò hét trong lòng, quá nhiều ý tưởng tự luyến nảy ra trong đầu.
Mấy ngày nay anh như sắp phát điên, trong chốc lát đứng ở lập trường này, trong chốc lát lại suy xét từ góc độ khác, tự làm cho bản thân không chịu nổi.
Muốn tới gần cô, lại tìm lý do thuyết phục bản thân là cô có cuộc sống riêng, không nên tới làm phiền cô.
Nhưng rất nhiều thời điểm bản thân anh lại không khống chế được mà muốn đi tới gần, đến gần rồi lại liều mạng muốn rời xa.
Tưởng Mộ Tranh ấn khóa màn hình điện thoại, trong phòng lập tức tối đi, một khoảng không đen như mực, không thấy một ánh sáng nào.
Anh nhắm mắt lại, để bản thân từ từ bình tĩnh lại.
Chờ đến khi hoàn toàn bình ổn, anh lại mở điện thoại ra, nhắn tin cho cô, hỏi thẳng: [ Lạc Lạc, em và Phó Duyên Bác không ở bên nhau đúng không?]
Một phút, hai phút, rồi 10 phút qua đi, Lạc Táp cũng không trả lời.
Anh nhìn chằm chằm điện thoại suy nghĩ, lại nhắn: [ Anh biết rồi, em không ở cùng cậu ta, ngày mai anh sẽ đến đón em, sáng mai còn phải dậy sớm, đi ngủ sớm một chút, ngủ ngon.]
Lại đợi vài phút, vẫn không thấy trả lời. Tưởng Mộ Tranh không xác định được Lạc Táp có nhìn thấy tin nhắn hay không nên gọi điện thoại qua cho cô.
bíp bíp hai tiếng, bên kia trực tiếp ấn từ chối cuộc gọi.
Lại đợi thêm một lát, điện thoại vẫn im ắng.
Tưởng Mộ Tranh cười, với tính cách của cô, nếu cô và Phó Duyên Bác ở bên nhau thì chắc chắn sẽ nói rõ ràng với anh ngay lập tức, sẽ không để anh có hiểu lầm gì.
Nhưng vừa rồi cô lại không hề vội vã giải thích, đã nói lên cô và Phó Duyên Bác không có gì.
Nghĩ nghĩ, anh bật cười thành tiếng.
Từ trước đến nay chưa từng vui như vậy.
Đầu óc hưng phấn không cảm thấy buồn ngủ.
Tưởng Mộ Tranh bò dậy, cũng không bật đèn mà dùng ánh sáng màn hình điện thoại soi đường, anh đi qua phòng làm việc lấy thuốc lá, bật lửa thì còn ở trong xe dưới tầng hầm.
Không hề do dự, anh thay quần áo, lại đi xuống.
Một giờ sáng, khu chung cư chỉ có thưa thớt vài nhà còn sáng đèn, ánh đèn vàng mang lại cảm giác đặc biệt ấm áp trong đêm tối mùa đông.
Tưởng Mộ Tranh kéo cửa xe, khom lưng tiến vào trong xe, lấy cái bật lửa 2 tệ kia ra, nắm trong tay.
Gió đêm thổi qua, có chút lạnh.
Anh cũng không đi lên lầu mà dựa vào cửa xe, dốc ra một điếu thuốc, châm lửa.
Làn khói vừa phun ra đã lập tức bị bóng đêm bao phủ.
Người đang yêu, mặc kệ là nữ hay nam, đều chẳng khác gì kẻ điên.
Bạn cảm thấy bạn lý trí, thật ra người khác đều ở sau lưng cười mắng bạn là đứa ngốc.
Có khi chỉ một câu của đối phương, bạn đều có thể diễn giải ra một trăm nghĩa, nhưng thật ra có thể lúc đó người ta chỉ tùy tiện nói một câu thế thôi, cũng không có ý gì đặc biệt.
Anh cảm thấy hiện tại bản thân mình đang lâm vào chính cái vòng lẩn quẩn này.
Trước kia anh và Trình Diệc đều được đội trưởng nhắc nhở đặc biệt rằng cái gì cũng có thể chạm vào, cho dù là ma túy đi nữa, nhưng tình yêu thì đừng có trêu chọc vào.
Nó sẽ làm người ta mất đi lý trí, mất đi bản thân, có đôi khi còn sẽ làm bạn chết không có chỗ chôn.
Nhiều năm qua, anh và Trình Diệc đều tuân thủ lời khuyên đó, dạo chơi khắp nơi.
Nhưng ai ngờ được đều đã hơn 30 tuổi rồi mà lại còn bắt đầu yêu đương.
Đã bước chân vào vùng cấm, dù anh muốn rút lui cũng không thể làm được.
Tình yêu, có lẽ đây là thứ công bằng nhất đối với cả nam và nữ trên thế giời này, khi yêu, thường là ngay cả tự tôn bản thân người ta cũng không màng đến nữa.
Bạn có thể tỏ vẻ đại gia ở trước mặt cô gái này, nhưng ở trước mặt một cô gái khác thì lại có khả năng chỉ là tên vô sỉ vạn năm mà thôi.
Đối với phụ nữ cũng thế.
Chàng trai mà bạn không thích, anh ta làm cái gì bạn cũng đều coi thường, còn cảm thấy anh ta phiền muốn chết, nhưng đối với anh chàng mà bạn thích, thường là bạn sẽ yêu đến hèn mọn.
Những lời này là Tiểu Mễ từng nói với anh, lúc ấy anh khịt mũi coi thường.
Hiện tại lại có cảm tưởng rất sâu sắc.
Trước đó ở trường bắn, khi nằm tâm sự với Trình Diệc, Trình Diệc hỏi anh là sau này nếu anh và Lạc Táp ở bên nhau, anh có thể cam đoan sẽ cho Lạc Táp một cuộc sống an ổn?
Anh lâm vào trầm mặc thật lâu, sau đó lại cảm thấy, tín ngưỡng và tình yêu không hề xung đột.
Anh sẽ xếp Lạc Táp lên vị trí đầu tiên.
Cô muốn có gia đình, muốn có người bầu bạn, anh đều có thể cho cô.
Hút xong một điếu thuốc, Tưởng Mộ Tranh huýt sáo đi lên lầu.
Lạc Táp có một giấc ngủ ngon, mãi cho đến khi chuông báo ầm ĩ lần thứ hai, cô mới giãy giụa rời khỏi giường.
Cô không có thói quen làm bữa sáng, cơ bản đều là Chu Nghiên sẽ mang bữa sáng theo cho cô.
Rửa mặt xong chưa đến 6 rưỡi sáng, trước khi ra khỏi cửa, mặt trời cũng mới chỉ nhô lên ở phía chân trời.
Không khí lạnh tràn tới, thời tiết Bắc Kinh đột nhiên lạnh xuống còn 7, 8 độ.
Sáng sớm thì tận 0 độ.
Vừa bước ra khỏi cửa, Lạc Táp lập tức nhìn thấy chiếc xe màu đen đỗ ở bên ngoài cổng lớn, Tưởng Mộ Tranh đang đứng ở bên cạnh xe gọi điện thoại, giọng nói không lớn, cô không nghe rõ là đang nói gì.
Nhìn chiếc xe quen thuộc, hình bóng quen thuộc, nghĩ đến dáng vẻ tự luyến trong tin nhắn tối hôm qua anh gửi cho cô, bỗng nhiên tất cả bực bội của 2 ngày trước đều biến mất sạch.
Lạc Táp khóa kỹ cửa, bước nhanh đi qua.
Tưởng Mộ Tranh nghe tiếng quay đầu, dùng tiếng Anh nói câu sẽ gọi lại sau vào điện thoại, sau đó anh cất điện thoại đi, mỉm cười với cô, lại là giọng điệu quen thuộc: "Sao không ngủ thêm chút nữa?"
Sau khi đến gần, Lạc Táp làm như không thấy anh ở đó, không nghe anh nói gì.
Cô mở cửa lớn, đi ra ngoài, bấm điều khiển từ xa khóa lại.
Tưởng Mộ Tranh xách bữa sáng từ trong xe ra, bước nhanh vượt qua cô, chắn ở phía trước, Lạc Táp ngước mắt nhìn, vẻ mặt không kiên nhẫn nhìn anh. (눈_눈)
Cô qua trái, anh cũng qua trái.
Cô sang phải, anh lập tức đưa chân theo sang phải.
Lạc Táp bức bối, không nói với anh lời nào, đạp lên chân anh. ('ー')
Còn chưa hết giận, cô lại đá anh một cái.
Tưởng Mộ Tranh không kêu đau, còn trông còn vô cùng hạnh phúc, cô tùy tiện nổi giận, làm nũng với anh, anh lại giống như lấy được bảo bối.
Anh trầm giọng nói: "Lạc Lạc, anh sai rồi, sau này dù cho có chuyện gì anh cũng sẽ gặp mặt hỏi rõ ràng, em đừng giận nữa được không?"
Lạc Táp vẫn không lên tiếng, đưa tay đẩy anh ra, cô tạm thời không muốn nhìn thấy anh.
Tưởng Mộ Tranh bị đẩy qua một bên, cô mới vừa cất bước, anh lại nhanh chóng dính tới, đưa bữa sáng cho cô: "Anh mua bữa sáng cho em, vẫn còn nóng hổi nha."
Lạc Táp không nhận, anh tách bữa sáng ra, nhét sữa vào túi áo khoác bên phải, nhét sủi cảo hấp túi áo khoác bên trái của cô.
Còn không quên nói: "Nếu làm dơ áo, buổi tối anh sẽ mang đi giặt cho em."
Cũng mặc kệ Lạc Táp có chịu ăn hay không, sau khi Tưởng Mộ Tranh nhét đồ vào túi áo rồi thì vội vàng chạy về xe mình, nhanh chóng khóa cửa xe lại.
Lạc Táp xoay người, anh đã khởi động xe.
Cô sờ sờ túi áo, rất ấm.
Hẳn là bữa sáng mới làm xong.
Xe của anh từ từ chạy ngang qua cô, khi cách xa mười mấy mét, anh hạ cửa sổ xe xuống, ngừng lại, thò đầu ra khỏi cửa sổ nói với cô: "Buổi tối anh có thời gian, chúng ta cùng nhau ăn cơm nhé, anh đi đón em." ♡ ( ̄З ̄)
Rốt cuộc Lạc Táp cũng mở miệng, giọng lạnh lùng: "Tôi không rảnh!"
Tưởng Mộ Tranh cười: "Vậy chờ em rảnh rồi lại đi."
Anh thu hồi tầm mắt, lái xe rời đi.
Lạc Táp móc bữa sáng ở bên túi phải ra, là một phần sủi cảo hấp, bên cạnh còn có trứng luộc nước trà đã lột vỏ, chỉ có lòng trắng trứng.
Ngón tay cô hơi co lại, ngẩng đầu lên, nhưng xe của anh đã biến mất nơi cuối đường, khuất khỏi tầm mắt.
Ngồi trên xe, Lạc Táp không vội lái xe đi tới chỗ làm, cô lấy bữa sáng ra, lại nhắn tin cho Chu Nghiên, bảo cô ấy không cần mang thêm bữa sáng cho cô, nói tự mình ăn rồi.
Buông điện thoại, cô mở bữa sáng Tưởng Mộ Tranh mua cho cô ra, tách đôi đũa dùng một lần, kẹp lòng trắng trứng lên, chậm rãi ăn sáng.
Hôm nay cô đến đơn vị sớm, chỗ đậu xe mới chỉ đầy một nửa.
Lạc Táp mới vừa xuống xe, phía sau vang lên tiếng động cơ ầm ĩ, cô quay đầu, là chiếc xe thể thao nổi bật kia, không nghĩ tới chiếc xe thể thao kia chạy thẳng đến phía cô, rồi thắng lại ở bên phải ô tô của cô.
Thu hồi tầm mắt, Lạc Táp xoay người đi về phía văn phòng.
Thượng Viện Viện nhanh chóng từ phía sau đuổi kịp tới, khi đến bên cạnh cô, Thượng Viện Viện thả chậm bước chân, vẻ mặt vẫn cao ngạo như trước, lấy khóe mắt khinh thường mà liếc nhìn cô, không mặn không nhạt nói một câu chào hỏi: "Lạc đại tỷ, chào buổi sáng."
Lạc Táp: "..."
Lời của Thượng Viện Viện rõ ràng đang trào phúng cô lớn tuổi, còn gọi là đại tỷ?
Khóe miệng cô cong lên: "a, Tiểu Thượng, buổi sáng tốt lành, lại đây, đỡ đại tỷ một chút, chân và eo của đại tỷ không tốt, đi đường khó khăn."
Nói rồi đưa tay ra vịn tay cô ta.
Lạc Táp cao hơn cô ta gần một cái đầu, về mặt khí thế coi như đè ép cô ta, lại nhìn dáng vẻ lúc Lạc Táp thoải mái duỗi tay ra kia, tư thế đó rất giống như quý phi trong cung đang sai bảo tiểu nha hoàn.
* ảnh minh hoạ cho dễ tưởng tượng:
image