Lục Thanh Hòa mỉm cười tán đồng.

Hôm sau, chàng đã buộc xong chiếc đu trong sân, để ta vui chơi.

Đến tiết Hoa Triêu ngày xuân. 

Chàng cũng sớm đưa ta ra ngoài, đêm dạo hội đèn, chúng ta cược nhau xem ai đoán trúng nhiều câu đố hơn.

Rồi vì nhau mà thắng lấy hai chiếc hoa đăng đẹp nhất. 

Cuộc sống như vậy, càng ngày càng có ý vị.

Cho đến kỳ xuân vi tháng hai, Lục Thanh Hòa một lần đoạt khôi, đỗ đầu bảng, trở thành Trạng nguyên.

12

Đế vương dùng chu b.út đích thân chấm, Lục Thanh Hòa với thân phận tân khoa Trạng nguyên, cần vào cung tạ ân.

Vốn dĩ ta không cần đi.

Nhưng chàng nói: "Bệ hạ đặc biệt nhắc đến nàng, muốn nàng cùng vào cung bái tạ."

Trong lòng ta tuy có chút bất an, nhưng rốt cuộc đã gả làm vợ người, là thê t.ử của người khác.

Đời này, cũng sẽ không còn liên quan gì đến Thẩm Sách nữa.

Cho nên trong ngự thư phòng, khi Thẩm Sách lại một lần nữa hỏi tên ta, ta cũng không cần tiếp tục khổ tâm giấu giếm.

Mà cung kính đáp: "Dân nữ tên là Vân Tụ."

Hồng Trần Vô Định

Thẩm Sách ngồi trên long ỷ, khi nghe đến tên ta, thần sắc thoáng chần chừ.

Hắn buột miệng nói: "Vân Tụ tiêm tiêm, hà thương diễm diễm, quả thật là một cái tên tao nhã đến cực điểm."

Ta không dám tiếp lời, chỉ lặng lẽ quỳ trên nền gạch xanh, cúi đầu không nói.

Một lúc sau, Thẩm Sách lại nói: "Vân Tụ… Vân Tụ bất nhiễm trần thế nhiễu, phù sinh thường đắc tuế thời an, câu đối kia, lại càng giống do ngươi viết."

(*Vân Tụ bất nhiễm trần thế nhiễu, phù sinh thường đắc tuế thời an: Vân Tụ không nhiễm bụi trần, một đời nổi trôi vẫn giữ tháng ngày an ổn)

Nói xong, hắn khẽ cười một tiếng.

"Nhưng loại nữ t.ử như ngươi, vì leo cao bám quyền mà không từ thủ đoạn, sao xứng với cái tên tốt đẹp như vậy? Lại càng không nên viết ra được những câu thơ câu đối như thế."

Ta vẫn không đáp.

Hắn đã khinh thường ta, vậy ta nói gì cũng đều là sai.

Thẩm Sách đứng dậy, chậm rãi đi đến trước mặt ta.

"Ngẩng đầu lên."

Ta từ từ ngẩng đầu, Thẩm Sách đứng ngay trước mặt, mày mắt lạnh lẽo, nhưng đáy mắt lại sâu không thấy đáy.

Bỗng nhiên, Thẩm Sách lảo đảo lùi lại một bước.

Sắc mặt hắn đại biến, trán lập tức rịn đầy mồ hôi lạnh, môi mỏng mím c.h.ặ.t, dường như đang chịu đựng cơn đau cực lớn.

"Bệ hạ, ngài làm sao vậy?" Lục Thanh Hòa thấy thế, không khỏi lên tiếng.

Thẩm Sách không nói gì, hắn lảo đảo đi vào nội điện, Tô công công hầu bên cạnh vội vàng sai cung nữ đi gọi thái y.

Rồi quay sang ta và Lục Thanh Hòa nói: "Long thể bệ hạ không khỏe, Trạng nguyên lang có thể tạm nghỉ ở thiên điện, còn Trạng nguyên phu nhân, nếu đã giao hảo với Phù Quý nhân, không bằng đến Quan Thư cung một chuyến, coi như tạ ơn Phù Quý nhân đã làm mai cho hai người."

Ngoại thần không được tùy tiện vào hậu cung, cho nên Quan Thư cung, ta đi được, còn Lục Thanh Hòa thì không.

13

Khác với điều ta tưởng.

Ta vốn nghĩ, đời này Thẩm Sách đã có được nữ nhân hắn muốn, ắt hẳn sẽ đối với nàng muôn phần tốt đẹp. 

Ít nhất cũng như kiếp trước đối với ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từ Quý nhân, tần, phi, rồi Quý phi, từng bước nâng Vãn Phù lên địa vị cao nhất.

Nhưng đã nửa năm trôi qua, Vãn Phù vẫn chỉ là một Quý nhân.

Điều này khiến ta thực sự không hiểu.

Vừa thấy ta, Vãn Phù liền nhào vào lòng ta khóc lớn.

"Tỷ tỷ, ta hối hận rồi."

Ta vội hỏi nàng: "Có phải đã xảy ra chuyện gì?"

Vãn Phù khóc đến rất t.h.ả.m.

Nàng giải thích với ta: "Ta vốn nghĩ, lần gặp ở Ỷ Mai viên kia, bệ hạ là thật lòng yêu ta. Nhưng nửa năm nay, ngài ấy luôn muốn cùng ta bàn luận thi thư cổ tịch, ta đã rất cố gắng học rồi, nhưng rốt cuộc không có thiên phú, luôn không theo kịp bước chân của ngài ấy. Dần dần, ngài ấy liền không đến gặp ta nữa. Lần trước gặp ngài ấy, đã là ba tháng trước."

"Tỷ tỷ, có phải ta đã sai rồi không? Năm đó bệ hạ khảo xét học vấn cung nữ Ỷ Mai viên, thực ra người mà ngài ấy muốn tìm là tỷ, đúng không?"

Ta lắc đầu: "Không phải, người mà bệ hạ muốn tìm là nữ t.ử đã gặp hắn ở Ỷ Mai viên."

Nếu là tìm chủ nhân của câu đối kia.

Kiếp trước, sau khi biết chân tướng, Thẩm Sách đã không mặc cho phi tần khác ức h.i.ế.p ta.

Thậm chí còn khiến ta c.h.ế.t t.h.ả.m nơi lãnh cung.

Ngay cả đứa con của ta, cũng hóa thành một vũng m.á.u.

Cho nên, người Thẩm Sách muốn không phải ta.

Cũng tuyệt đối không thể là ta.

"Nhưng ngài ấy luôn nói lần đầu gặp ở Ỷ Mai viên, cứ tưởng ta là nữ t.ử tài hoa xuất chúng, mỗi lần nói vậy, trong mắt ngài ấy đều không che giấu được sự tiếc nuối."

Vãn Phù rũ mắt, nàng khóc quá lâu, nước mắt cũng đã cạn.

Ta cũng không biết nên an ủi nàng thế nào.

Định quay người đi gọi cung nữ mang nước ấm đến cho nàng rửa mặt, lại trong lúc quay đầu, nhìn thấy Thẩm Sách đứng ở cửa điện.

Trong mắt hắn, cảm xúc cuộn trào mãnh liệt.

(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)

14

"Bệ hạ, ngài đến rồi sao?" Vãn Phù kinh hô.

Trong mắt nàng lóe lên vui mừng, vội vàng chỉnh lại y phục, cười tiến lên nghênh giá.

Nhưng Thẩm Sách không nhìn nàng.

Mà trực tiếp đi đến trước mặt ta.

"Trẫm muốn biết, năm đó ở Ỷ Mai viên, câu đối kia rốt cuộc là do ai viết?"

Một câu nói, khiến sắc mặt Vãn Phù trắng bệch.

Nửa năm sớm tối bên nhau.

Thẩm Sách không thể không biết, Vãn Phù đối với thi thư không có thiên phú gì lớn, ngay cả nhận chữ cũng còn khó khăn.

"Vân Tụ, câu đối kia là do ngươi viết."

Thẩm Sách nói vô cùng chắc chắn. 

"Vâng." Đến nước này, phủ nhận chỉ là tội khi quân.

Nhưng ta lại bổ sung một câu: "Nhưng đêm đó ở Ỷ Mai viên, người gặp bệ hạ, quả thực là Vãn Phù."

Cho nên, chúng ta cũng không tính là khi quân. 

"Vân Tụ, ngươi là cố ý." Hắn gần như nghiến răng nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Du Viên Kinh Mộng - Chương 7 | Đọc truyện chữ