Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)
Chương 195: CÓ DÁM?
Tiếng quát dõng dạc vừa dứt, toàn bộ không gian đại điện như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, mọi nhạc khí đột ngột ngưng bặt. Nhị vị công chúa A Tốc Bất Ca và Ngọc Linh không hẹn mà gặp, cả hai đều đồng loạt đứng bật dậy, đôi mắt mở to hướng về phía cửa điện. Trong ánh mắt ấy không còn vẻ chán chường hay u uất, mà chỉ còn lại một sự mong chờ mãnh liệt đến run rẩy.
Từ phía ngoài cửa điện, nơi ánh hào quang rực rỡ đang tràn vào, một bóng người chậm rãi bước tới. Đó là một nam tử khoác trên mình bộ bạch y trắng tinh khôi, tà áo tung bay nhẹ nhàng theo mỗi bước chân thong thả. Khí thái của hắn thanh cao, thoát tục, tựa như một vị tiên nhân vừa bước ra từ cõi hư vô.
Sự xuất hiện đột ngột của vị khách không mời này khiến chư vị tông môn và các thiên kiêu chi tử trong điện bắt đầu rì rầm bàn tán. Những cái nhíu mày đầy vẻ nghi hoặc:
- Tên này là ai? Sao lại gan lớn đến mức dám xông vào cắt lời Bệ hạ? - Khí tức trên người hắn... hình như chỉ mới đạt đến Nguyên Anh hậu kỳ? Một Nguyên Anh hậu kỳ mà dám ngông cuồng như vậy sao?
Trái ngược hoàn toàn với sự phẫn nộ và dò xét của quần hùng, Hoàng Luật khi nhìn thấy bóng dáng bạch y ấy tiến vào thì đôi lông mày đang nhíu chặt lập tức giãn ra. Gương mặt vị hoàng đế trở nên vô cùng niềm nở, ánh mắt bừng sáng sự vui mừng khôn xiết. Minh Long tiến đến giữa điện, hắn dừng bước, hơi cúi đầu chắp tay hành lễ với phong thái cung kính:
- Tham kiến Bệ hạ.
Hoàng Luật không đợi hắn hành lễ xong, ông lập tức rời khỏi ngai vàng, sải bước nhanh xuống thềm đá cẩm thạch. Trước con mắt kinh ngạc của hàng ngàn người, vị hoàng đế trực tiếp đưa tay đỡ lấy đôi tay của Minh Long, giọng nói đầy sự thân thiết:
- Mau... mau bình thân! Với trẫm, Minh Long ngươi không cần phải đa lễ như thế!
Đúng lúc này, một cảnh tượng hùng tráng diễn ra khiến toàn bộ đại điện thực sự chấn động. Toàn bộ các vị Trưởng lão của Hằng Thiên Tông cùng hàng trăm đệ tử tinh anh đang có mặt đồng loạt đứng dậy. Họ chắp tay, cúi người sâu, đồng thanh hô lớn như sấm truyền, vang động cả trần điện cao vút:
- THAM KIẾN TÔNG CHỦ!
Tiếng hô ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự khinh nhờn của những kẻ xung quanh. Những chén rượu trên tay các vị tông chủ phái nhỏ run rẩy, vài thiên kiêu chi tử vừa nãy còn tự đắc giờ đây gương mặt tái mét, môi lắp bắp không thành tiếng:
- Cái gì? Tông chủ Hằng Thiên Tông?
- Hắn... hắn chính là vị tân Tông chủ lừng danh đó sao? Một Nguyên Anh hậu kỳ lại có thể thống lĩnh đệ nhất tông phái?
Hoàng Luật nhìn thấy sự ngỡ ngàng của quần hùng, ông đứng bên cạnh Minh Long, dõng dạc cao giọng giới thiệu với toàn trường:
- Chư vị, đây chính là Tông chủ của Hằng Thiên Tông - Minh Long!
Minh Long lúc này mới bình thản xoay người, ánh mắt lướt qua một lượt chư vị quần hùng. Hắn chắp tay, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng lọt vào tai mỗi người:
- Tại hạ Minh Long, Tông chủ Hằng Thiên Tông. Thất lễ rồi.
Giữa lúc đại điện còn đang xôn xao vì danh tính thật sự của hắn, Hằng Dương vẫn ung dung ngồi tại vị trí của mình, tay vuốt chòm râu bạc trắng đầy đắc ý. Ông khẽ nheo mắt, truyền âm trực tiếp vào đầu Minh Long:
- Xú tiểu tử, cuối cùng cũng chịu ló mặt về sao? Ngươi biến mất đi đâu suốt ba năm qua mà không một hơi một tiếng?
Minh Long khẽ liếc mắt về phía sư phụ mình, hắn truyền âm lại với vẻ điềm tĩnh:
- Đệ tử gặp chút sự cố nhỏ cần phải bế quan tuyệt đối trong ba năm, cảm phiền sư phụ đã lo lắng.
- Biến cố gì? Có sao không? - Hằng Dương hỏi lại với vẻ quan tâm thật sự.
Tuy nhiên, khi quan sát kỹ trạng thái hiện tại của đồ đệ, ông nhận thấy khí tức Nguyên Anh hậu kỳ của Minh Long cực kỳ cô đọng, thần sắc thâm sâu và uy nghiêm hơn trước rất nhiều lần, tựa như một thanh kiếm báu đã được mài giũa đến độ hoàn mỹ. Nhận ra sự chuyển biến vượt bậc này, Hằng Dương mới mỉm cười mãn nguyện, khẽ gật đầu tỏ ý an tâm. Cuối cùng, con sói đầu đàn của Hằng Thiên Tông đã thực sự trở lại.
Minh Long vẫn giữ phong thái ung dung, bước chân thong thả tiến về phía trước. Hắn nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm ấm phá vỡ bầu không khí đang căng cứng:
- Đã lâu không gặp, không biết sức khỏe của Thái Thượng Hoàng dạo này vẫn bình an chứ?
Hoàng Luật nghe vậy thì gương mặt hoàn toàn giãn ra, nụ cười niềm nở hiện rõ trên môi:
- Phụ hoàng vẫn khỏe, tinh thần người vẫn rất minh mẫn. Đa tạ Minh Tông chủ đã quan tâm đến người.
Vị quân chủ của Thủy Vân Quốc thân chinh làm động tác mời, chỉ tay về phía vị trí danh dự nhất dành cho người đứng đầu Hằng Thiên Tông:
- Mời Tông chủ ngồi vào vị trí, chúng ta cùng tiếp tục cuộc vui này.
Tuy nhiên, Minh Long không tiến về phía ghế ngồi. Hắn đứng lại giữa đại điện, ánh mắt bình thản nhưng đầy kiên định nhìn thẳng về phía ngai vàng, rồi đột ngột cất lời:
- Vừa rồi tiến vào, tại hạ nghe thấy Bệ hạ muốn chỉ hôn cho Thái tử điện hạ và Đại công chúa A Tốc Cát Bộ?
Hoàng Luật hơi ngẩn người trước sự trực diện này, nhưng rồi cũng gật đầu xác nhận:
- Đúng là như vậy, trẫm thấy đây là mối lương duyên vô cùng hợp tình hợp lý cho cả hai phía. Minh Tông chủ thấy có vấn đề gì sao?
Minh Long khẽ gật đầu, hắn xoay người nhìn về phía A Tốc Bất Ca lúc này đang đứng lặng như tờ, đôi mắt nhìn hắn không rời. Hắn nói một cách chắc nịch:
- Đúng là có một vấn đề... Bởi vì tại hạ và Bất Ca, từ lâu đã có định ước với nhau.
Lời vừa thốt ra, cả đại điện một lần nữa chấn động dữ dội. Những tiếng hít hà kinh ngạc vang lên như ong vỡ tổ, chư vị tông chủ và quần hùng nhìn nhau đầy ngỡ ngàng. Hoàng Luật đứng trên cao cũng lâm vào trạng thái ngơ ngác, ông há miệng định nói gì đó.
"PHỤTTTTT!!!"
Liệt Khang đang nhấp một ngụm rượu cũng phun ra:
- Hả?
Thượng Quan Yên Nhi bên cạnh kéo tay liếc xéo hắn một cái ra hiệu giữ hình tượng.
Trong khi đó, ở phía hàng ghế khách quý, Ngọc Linh và Tiểu Mễ đồng loạt tái mặt. Một luồng cảm giác chua xót, đắng ngắt dâng lên tận cổ họng khiến hai nàng như nghẹt thở. Ánh mắt hai nàng run rẩy, nhìn bóng dáng bạch y đang công khai bảo vệ nữ nhân khác trước bàn dân thiên hạ mà lòng đau như cắt. Hóa ra, sự chờ đợi thầm lặng bấy lâu nay lại nhận về một kết cục nghiệt ngã đến thế.
Không để mọi người kịp định thần, Minh Long sải bước tiến về phía bàn tiệc của A Tốc Cát Bát. Trước ánh nhìn sững sờ của toàn trường, hắn đứng lại, chắp tay hành lễ một cách trị trọng nhất theo đúng lễ tiết của kẻ hậu bối:
- Khả Hãn, tại hạ Minh Long, hôm nay mạn phép trước mặt Bệ hạ và quần hùng, ngỏ lời cầu thân Đại công chúa. Mong ngài tác thành.
Trong thoáng chốc, đến cả một kẻ dày dạn sương gió, vốn nổi tiếng hào sảng như A Tốc Cát Bát cũng đứng hình. Ông nhìn tiểu tử trước mặt, rồi nhìn sang ái nữ đang nghẹn ngào của mình, đầu óc trống rỗng không biết phải đáp lời ra sao trước tình huống quá đỗi bất ngờ này.
Minh Long lúc này mới xoay hẳn người lại, đối diện trực tiếp với Bất Ca. Ánh mắt hắn chỉ còn sự chân thành và thâm tình đến tận cùng:
- Bất Ca, những năm qua để nàng phải chịu ủy khuất, chờ đợi ta lâu như vậy, là lỗi của ta. Ta yêu nàng, và hôm nay, ta muốn chính thức cầu hôn nàng. Nàng... có đồng ý cùng ta đi hết quãng đời còn lại không?
A Tốc Bất Ca đứng lặng người, đôi vai run rẩy vì xúc động, nàng không kìm được mà truyền âm, giọng nói trong tâm trí Minh Long tràn đầy vẻ oán trách xen lẫn nghẹn ngào:
- Tên... tên đáng ghét nhà ngươi! Ngươi rốt cuộc đã biến mất đi đâu suốt ba năm qua? Ngươi có biết ta đã phải sống thế nào không?
Minh Long nhìn sâu vào đôi mắt đẫm lệ của nàng, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và hối lỗi. Hắn truyền âm đáp lại, giọng nói ấm áp như gió xuân:
- Xin lỗi nàng vì đã để nàng phải chờ đợi đơn côi. Ta đã trở lại rồi, và lần này là để thực hiện đúng lời ước định năm xưa. Bất Ca, ta muốn cầu hôn nàng, nàng có đồng ý không?
Trước sự chứng kiến của hàng ngàn người, Đại công chúa thảo nguyên không hề do dự. Nàng gạt đi giọt nước mắt lăn dài trên má, gật đầu một cách kiên định, thanh âm rõ ràng vang lên khắp đại điện:
- Ta đồng ý!
Minh Long mỉm cười, hắn thong thả xoay người về phía Khả Hãn A Tốc Cát Bát, chắp tay hành lễ một cách trịnh trọng:
- Mong Khả Hãn chấp thuận cho tâm ý của hậu bối.
A Tốc Cát Bát đang trong trạng thái vừa mừng rỡ vừa ngỡ ngàng, gương mặt hào sảng bắt đầu giãn ra định lên tiếng tác thành cho ái nữ. Thế nhưng, khi từ đầu tiên chưa kịp thoát ra khỏi bờ môi vị Khả Hãn, một tiếng nói thô kệch, đầy uy lực từ phía dưới hàng ghế của các tông môn bỗng chốc vang lên, cắt ngang bầu không khí cảm động:
- Khoan đã!
Kẻ vừa lên tiếng là Thiết Cuồng, bang chủ Thiết Thạch Bang. Hắn đứng bật dậy, thân hình hộ pháp với cơ bắp cuồn cuộn tỏa ra một luồng khí tức nóng hổi.
Trong lòng Thiết Cuồng lúc này là một sự thất vọng và phẫn nộ tột độ. Hắn vốn cho rằng Tân Tông chủ Hằng Thiên Tông phải là một vị tiền bối cao thâm mạt trắc, nên không tiếc dồn toàn bộ tài lực bang hội vào việc quyên góp, củng cố thiệt hại cho Thủy Vân Quốc nhằm tạo mối quan hệ, có tư cách hiện diện tại yến tiệc hoàng gia để xích lại gần với Hằng Thiên Tông. Nào ngờ, người xuất hiện trước mặt lại chỉ là một tên hậu bối Nguyên Anh hậu kỳ.
Thiết Cuồng thầm nghĩ. Đùa sao? Từ cổ chí kim, một tên Nguyên Anh có thể đấu lại Hóa Thần kỳ đã là chuyện viển vông, đừng nói là Luyện Hư kỳ như Lam Hiệp. Thậm chí một tên Nguyên Anh hậu kỳ đánh lại được Nguyên Anh viên mãn đã là vô tiền khoáng hậu. Đây chắc chắn là một trò lừa bịp che mắt thiên hạ của Thủy Vân Quốc, hoặc tên này chỉ là một kẻ hữu danh vô thực!
Sự nghi hoặc của Thiết Cuồng cũng là nỗi lòng của không ít vị tông chủ các phái nhỏ xung quanh. Họ bắt đầu xì xầm, ánh mắt nhìn Minh Long đầy vẻ mỉa mai. A Tốc Cát Bát bị cắt lời, gương mặt lập tức đanh lại, đôi lông mày nheo lại đầy vẻ không vui:
- Thiết Thạch Bang chủ, giữa đại yến hoàng gia, ngài có chuyện gì mà phải lớn tiếng như vậy?
Thiết Cuồng không hề sợ hãi, hắn bước ra giữa điện, chắp tay nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Minh Long đầy thách thức:
- Thưa Khả Hãn, tại hạ cũng ái mộ Đại công chúa từ lâu. Tại hạ nhớ không lầm thì tộc A Tốc Cát Bộ có một truyền thống lâu đời. Nếu có người cầu hôn mà kẻ khác không phục, có thể đứng ra khiêu chiến công khai. Kẻ nào thắng, kẻ đó mới xứng đáng giành được nữ nhân. Có đúng không?
A Tốc Cát Bát khẽ gật đầu, giọng nói trầm xuống:
- Đúng là có truyền thống đó, tổ huấn thảo nguyên ngàn năm không đổi.
Thiết Cuồng cười lạnh trong lòng. Hắn thực chất chẳng hề có chút tình ý nào với Bất Ca, nhưng cái danh dự của một cao thủ Hóa Thần không cho phép hắn cúi đầu trước một tên lừa bịp chỉ có tu vi Nguyên Anh. Hắn muốn dùng luật lệ thảo nguyên làm cái cớ để vạch trần thực lực của Minh Long, buộc tên tiểu tử này phải hiện nguyên hình trước mặt bàn dân thiên hạ.
- Nếu đã như vậy. - Thiết Cuồng chỉ tay về phía Minh Long, giọng nói đầy sự ngạo nghễ:
- Minh Tông chủ, liệu ngài có dám nhận lời khiêu chiến của ta không?
Từ phía ngoài cửa điện, nơi ánh hào quang rực rỡ đang tràn vào, một bóng người chậm rãi bước tới. Đó là một nam tử khoác trên mình bộ bạch y trắng tinh khôi, tà áo tung bay nhẹ nhàng theo mỗi bước chân thong thả. Khí thái của hắn thanh cao, thoát tục, tựa như một vị tiên nhân vừa bước ra từ cõi hư vô.
Sự xuất hiện đột ngột của vị khách không mời này khiến chư vị tông môn và các thiên kiêu chi tử trong điện bắt đầu rì rầm bàn tán. Những cái nhíu mày đầy vẻ nghi hoặc:
- Tên này là ai? Sao lại gan lớn đến mức dám xông vào cắt lời Bệ hạ? - Khí tức trên người hắn... hình như chỉ mới đạt đến Nguyên Anh hậu kỳ? Một Nguyên Anh hậu kỳ mà dám ngông cuồng như vậy sao?
Trái ngược hoàn toàn với sự phẫn nộ và dò xét của quần hùng, Hoàng Luật khi nhìn thấy bóng dáng bạch y ấy tiến vào thì đôi lông mày đang nhíu chặt lập tức giãn ra. Gương mặt vị hoàng đế trở nên vô cùng niềm nở, ánh mắt bừng sáng sự vui mừng khôn xiết. Minh Long tiến đến giữa điện, hắn dừng bước, hơi cúi đầu chắp tay hành lễ với phong thái cung kính:
- Tham kiến Bệ hạ.
Hoàng Luật không đợi hắn hành lễ xong, ông lập tức rời khỏi ngai vàng, sải bước nhanh xuống thềm đá cẩm thạch. Trước con mắt kinh ngạc của hàng ngàn người, vị hoàng đế trực tiếp đưa tay đỡ lấy đôi tay của Minh Long, giọng nói đầy sự thân thiết:
- Mau... mau bình thân! Với trẫm, Minh Long ngươi không cần phải đa lễ như thế!
Đúng lúc này, một cảnh tượng hùng tráng diễn ra khiến toàn bộ đại điện thực sự chấn động. Toàn bộ các vị Trưởng lão của Hằng Thiên Tông cùng hàng trăm đệ tử tinh anh đang có mặt đồng loạt đứng dậy. Họ chắp tay, cúi người sâu, đồng thanh hô lớn như sấm truyền, vang động cả trần điện cao vút:
- THAM KIẾN TÔNG CHỦ!
Tiếng hô ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự khinh nhờn của những kẻ xung quanh. Những chén rượu trên tay các vị tông chủ phái nhỏ run rẩy, vài thiên kiêu chi tử vừa nãy còn tự đắc giờ đây gương mặt tái mét, môi lắp bắp không thành tiếng:
- Cái gì? Tông chủ Hằng Thiên Tông?
- Hắn... hắn chính là vị tân Tông chủ lừng danh đó sao? Một Nguyên Anh hậu kỳ lại có thể thống lĩnh đệ nhất tông phái?
Hoàng Luật nhìn thấy sự ngỡ ngàng của quần hùng, ông đứng bên cạnh Minh Long, dõng dạc cao giọng giới thiệu với toàn trường:
- Chư vị, đây chính là Tông chủ của Hằng Thiên Tông - Minh Long!
Minh Long lúc này mới bình thản xoay người, ánh mắt lướt qua một lượt chư vị quần hùng. Hắn chắp tay, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng lọt vào tai mỗi người:
- Tại hạ Minh Long, Tông chủ Hằng Thiên Tông. Thất lễ rồi.
Giữa lúc đại điện còn đang xôn xao vì danh tính thật sự của hắn, Hằng Dương vẫn ung dung ngồi tại vị trí của mình, tay vuốt chòm râu bạc trắng đầy đắc ý. Ông khẽ nheo mắt, truyền âm trực tiếp vào đầu Minh Long:
- Xú tiểu tử, cuối cùng cũng chịu ló mặt về sao? Ngươi biến mất đi đâu suốt ba năm qua mà không một hơi một tiếng?
Minh Long khẽ liếc mắt về phía sư phụ mình, hắn truyền âm lại với vẻ điềm tĩnh:
- Đệ tử gặp chút sự cố nhỏ cần phải bế quan tuyệt đối trong ba năm, cảm phiền sư phụ đã lo lắng.
- Biến cố gì? Có sao không? - Hằng Dương hỏi lại với vẻ quan tâm thật sự.
Tuy nhiên, khi quan sát kỹ trạng thái hiện tại của đồ đệ, ông nhận thấy khí tức Nguyên Anh hậu kỳ của Minh Long cực kỳ cô đọng, thần sắc thâm sâu và uy nghiêm hơn trước rất nhiều lần, tựa như một thanh kiếm báu đã được mài giũa đến độ hoàn mỹ. Nhận ra sự chuyển biến vượt bậc này, Hằng Dương mới mỉm cười mãn nguyện, khẽ gật đầu tỏ ý an tâm. Cuối cùng, con sói đầu đàn của Hằng Thiên Tông đã thực sự trở lại.
Minh Long vẫn giữ phong thái ung dung, bước chân thong thả tiến về phía trước. Hắn nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm ấm phá vỡ bầu không khí đang căng cứng:
- Đã lâu không gặp, không biết sức khỏe của Thái Thượng Hoàng dạo này vẫn bình an chứ?
Hoàng Luật nghe vậy thì gương mặt hoàn toàn giãn ra, nụ cười niềm nở hiện rõ trên môi:
- Phụ hoàng vẫn khỏe, tinh thần người vẫn rất minh mẫn. Đa tạ Minh Tông chủ đã quan tâm đến người.
Vị quân chủ của Thủy Vân Quốc thân chinh làm động tác mời, chỉ tay về phía vị trí danh dự nhất dành cho người đứng đầu Hằng Thiên Tông:
- Mời Tông chủ ngồi vào vị trí, chúng ta cùng tiếp tục cuộc vui này.
Tuy nhiên, Minh Long không tiến về phía ghế ngồi. Hắn đứng lại giữa đại điện, ánh mắt bình thản nhưng đầy kiên định nhìn thẳng về phía ngai vàng, rồi đột ngột cất lời:
- Vừa rồi tiến vào, tại hạ nghe thấy Bệ hạ muốn chỉ hôn cho Thái tử điện hạ và Đại công chúa A Tốc Cát Bộ?
Hoàng Luật hơi ngẩn người trước sự trực diện này, nhưng rồi cũng gật đầu xác nhận:
- Đúng là như vậy, trẫm thấy đây là mối lương duyên vô cùng hợp tình hợp lý cho cả hai phía. Minh Tông chủ thấy có vấn đề gì sao?
Minh Long khẽ gật đầu, hắn xoay người nhìn về phía A Tốc Bất Ca lúc này đang đứng lặng như tờ, đôi mắt nhìn hắn không rời. Hắn nói một cách chắc nịch:
- Đúng là có một vấn đề... Bởi vì tại hạ và Bất Ca, từ lâu đã có định ước với nhau.
Lời vừa thốt ra, cả đại điện một lần nữa chấn động dữ dội. Những tiếng hít hà kinh ngạc vang lên như ong vỡ tổ, chư vị tông chủ và quần hùng nhìn nhau đầy ngỡ ngàng. Hoàng Luật đứng trên cao cũng lâm vào trạng thái ngơ ngác, ông há miệng định nói gì đó.
"PHỤTTTTT!!!"
Liệt Khang đang nhấp một ngụm rượu cũng phun ra:
- Hả?
Thượng Quan Yên Nhi bên cạnh kéo tay liếc xéo hắn một cái ra hiệu giữ hình tượng.
Trong khi đó, ở phía hàng ghế khách quý, Ngọc Linh và Tiểu Mễ đồng loạt tái mặt. Một luồng cảm giác chua xót, đắng ngắt dâng lên tận cổ họng khiến hai nàng như nghẹt thở. Ánh mắt hai nàng run rẩy, nhìn bóng dáng bạch y đang công khai bảo vệ nữ nhân khác trước bàn dân thiên hạ mà lòng đau như cắt. Hóa ra, sự chờ đợi thầm lặng bấy lâu nay lại nhận về một kết cục nghiệt ngã đến thế.
Không để mọi người kịp định thần, Minh Long sải bước tiến về phía bàn tiệc của A Tốc Cát Bát. Trước ánh nhìn sững sờ của toàn trường, hắn đứng lại, chắp tay hành lễ một cách trị trọng nhất theo đúng lễ tiết của kẻ hậu bối:
- Khả Hãn, tại hạ Minh Long, hôm nay mạn phép trước mặt Bệ hạ và quần hùng, ngỏ lời cầu thân Đại công chúa. Mong ngài tác thành.
Trong thoáng chốc, đến cả một kẻ dày dạn sương gió, vốn nổi tiếng hào sảng như A Tốc Cát Bát cũng đứng hình. Ông nhìn tiểu tử trước mặt, rồi nhìn sang ái nữ đang nghẹn ngào của mình, đầu óc trống rỗng không biết phải đáp lời ra sao trước tình huống quá đỗi bất ngờ này.
Minh Long lúc này mới xoay hẳn người lại, đối diện trực tiếp với Bất Ca. Ánh mắt hắn chỉ còn sự chân thành và thâm tình đến tận cùng:
- Bất Ca, những năm qua để nàng phải chịu ủy khuất, chờ đợi ta lâu như vậy, là lỗi của ta. Ta yêu nàng, và hôm nay, ta muốn chính thức cầu hôn nàng. Nàng... có đồng ý cùng ta đi hết quãng đời còn lại không?
A Tốc Bất Ca đứng lặng người, đôi vai run rẩy vì xúc động, nàng không kìm được mà truyền âm, giọng nói trong tâm trí Minh Long tràn đầy vẻ oán trách xen lẫn nghẹn ngào:
- Tên... tên đáng ghét nhà ngươi! Ngươi rốt cuộc đã biến mất đi đâu suốt ba năm qua? Ngươi có biết ta đã phải sống thế nào không?
Minh Long nhìn sâu vào đôi mắt đẫm lệ của nàng, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và hối lỗi. Hắn truyền âm đáp lại, giọng nói ấm áp như gió xuân:
- Xin lỗi nàng vì đã để nàng phải chờ đợi đơn côi. Ta đã trở lại rồi, và lần này là để thực hiện đúng lời ước định năm xưa. Bất Ca, ta muốn cầu hôn nàng, nàng có đồng ý không?
Trước sự chứng kiến của hàng ngàn người, Đại công chúa thảo nguyên không hề do dự. Nàng gạt đi giọt nước mắt lăn dài trên má, gật đầu một cách kiên định, thanh âm rõ ràng vang lên khắp đại điện:
- Ta đồng ý!
Minh Long mỉm cười, hắn thong thả xoay người về phía Khả Hãn A Tốc Cát Bát, chắp tay hành lễ một cách trịnh trọng:
- Mong Khả Hãn chấp thuận cho tâm ý của hậu bối.
A Tốc Cát Bát đang trong trạng thái vừa mừng rỡ vừa ngỡ ngàng, gương mặt hào sảng bắt đầu giãn ra định lên tiếng tác thành cho ái nữ. Thế nhưng, khi từ đầu tiên chưa kịp thoát ra khỏi bờ môi vị Khả Hãn, một tiếng nói thô kệch, đầy uy lực từ phía dưới hàng ghế của các tông môn bỗng chốc vang lên, cắt ngang bầu không khí cảm động:
- Khoan đã!
Kẻ vừa lên tiếng là Thiết Cuồng, bang chủ Thiết Thạch Bang. Hắn đứng bật dậy, thân hình hộ pháp với cơ bắp cuồn cuộn tỏa ra một luồng khí tức nóng hổi.
Trong lòng Thiết Cuồng lúc này là một sự thất vọng và phẫn nộ tột độ. Hắn vốn cho rằng Tân Tông chủ Hằng Thiên Tông phải là một vị tiền bối cao thâm mạt trắc, nên không tiếc dồn toàn bộ tài lực bang hội vào việc quyên góp, củng cố thiệt hại cho Thủy Vân Quốc nhằm tạo mối quan hệ, có tư cách hiện diện tại yến tiệc hoàng gia để xích lại gần với Hằng Thiên Tông. Nào ngờ, người xuất hiện trước mặt lại chỉ là một tên hậu bối Nguyên Anh hậu kỳ.
Thiết Cuồng thầm nghĩ. Đùa sao? Từ cổ chí kim, một tên Nguyên Anh có thể đấu lại Hóa Thần kỳ đã là chuyện viển vông, đừng nói là Luyện Hư kỳ như Lam Hiệp. Thậm chí một tên Nguyên Anh hậu kỳ đánh lại được Nguyên Anh viên mãn đã là vô tiền khoáng hậu. Đây chắc chắn là một trò lừa bịp che mắt thiên hạ của Thủy Vân Quốc, hoặc tên này chỉ là một kẻ hữu danh vô thực!
Sự nghi hoặc của Thiết Cuồng cũng là nỗi lòng của không ít vị tông chủ các phái nhỏ xung quanh. Họ bắt đầu xì xầm, ánh mắt nhìn Minh Long đầy vẻ mỉa mai. A Tốc Cát Bát bị cắt lời, gương mặt lập tức đanh lại, đôi lông mày nheo lại đầy vẻ không vui:
- Thiết Thạch Bang chủ, giữa đại yến hoàng gia, ngài có chuyện gì mà phải lớn tiếng như vậy?
Thiết Cuồng không hề sợ hãi, hắn bước ra giữa điện, chắp tay nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Minh Long đầy thách thức:
- Thưa Khả Hãn, tại hạ cũng ái mộ Đại công chúa từ lâu. Tại hạ nhớ không lầm thì tộc A Tốc Cát Bộ có một truyền thống lâu đời. Nếu có người cầu hôn mà kẻ khác không phục, có thể đứng ra khiêu chiến công khai. Kẻ nào thắng, kẻ đó mới xứng đáng giành được nữ nhân. Có đúng không?
A Tốc Cát Bát khẽ gật đầu, giọng nói trầm xuống:
- Đúng là có truyền thống đó, tổ huấn thảo nguyên ngàn năm không đổi.
Thiết Cuồng cười lạnh trong lòng. Hắn thực chất chẳng hề có chút tình ý nào với Bất Ca, nhưng cái danh dự của một cao thủ Hóa Thần không cho phép hắn cúi đầu trước một tên lừa bịp chỉ có tu vi Nguyên Anh. Hắn muốn dùng luật lệ thảo nguyên làm cái cớ để vạch trần thực lực của Minh Long, buộc tên tiểu tử này phải hiện nguyên hình trước mặt bàn dân thiên hạ.
- Nếu đã như vậy. - Thiết Cuồng chỉ tay về phía Minh Long, giọng nói đầy sự ngạo nghễ:
- Minh Tông chủ, liệu ngài có dám nhận lời khiêu chiến của ta không?
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận