“Đều đã thấy được, trong Tháp Thiên Ky có bao nhiêu nguy hiểm, các ngươi đều phải cẩn thận và cẩn thận cho ta!” Diệt trầm giọng nói, tiếng nói chứa tức giận ẩn nhẫn.

Hồn nắm chặt quả đấm, hơi hơi phát run: “Vì sao phải tới nơi này? Chúng ta có thể đến kiến trúc khác…”

“Ngậm miệng!” Sát trợn mắt nhìn Hồn, không thấy sắc mặt Diệt càng khó nhìn sao?

Hồn cúi đầu, vẻ mặt phẫn nộ.

Diệt thở một hơi dài nhẹ nhõm: “Chúng ta tới Thần Vực luôn luôn phải đạt được xuất sắc, còn phải giúp Điện Chủ diệt trừ toàn bộ uy hiếp, đây là ý nghĩa tồn tại của chúng ta. Ở trong Thần Vực, tất cả hành động của chúng ta, tất cả những gì nhận được đều sẽ được Thần Vực ghi lại, lúc ở Bách Bảo Lâu cũng đã thua Bạch Vũ, nếu còn không giết nàng ta, thì ngay cả xuất sắc cũng đều không lấy được.”

Sau một lúc lâu, Sát lạnh lùng mở miệng: “Hình như Bạch Vũ không ở đây, nếu Phách đã chết, liền dùng máu của hắn mở đường đi.”

“Cái gì? Hắn đã chết, ngươi lại muốn dùng máu của hắn trải đường, ngươi còn có lương tâm không?” Hồn giận tím mặt, Sát run rẩy chửi ầm lên.

“Được rồi, Hồn. Ta biết tình cảm của ngươi và Phách rất tốt, nhưng hắn đã chết, không thể để cho hắn chết vô ích.” Diệt trầm giọng nói.

Mấy người tiện tay lấy máu của Phách, vung ra bốn phía. Quả nhiên máu là công cụ phá giải sương mù, hễ là chỗ bị vẩy máu, sương mù liền biến mất.

Rất nhanh bọn họ đã phát hiện, một vòng bốn phía đều là các loại cơ quan, áp đao coi như là tốt, những mũi nhọn này tuyệt đối có thể xuyên người thành nhím ngay tại chỗ. Duy nhất một chỗ không có cơ quan đương nhiên chính là cửa ra thông huớng tiếp theo.

Bọn họ nào biết đâu rằng, Bạch Vũ khoác quần áo tàng hình mới lặng lẽ đi theo phía sau bọn họ, đi vào cửa ra, nàng không làm bất cứ cái gì cũng nhặt được tiện nghi, dễ dàng liền xông qua một cửa.

Nàng cẩn thận bước chân, đột nhiên chân tê rần, một sợi tơ màu đỏ như lưỡi dao cắt rách da thịt của nàng, sợi tơ này cực nhỏ và mảnh, còn mảnh hơn sợi tóc, không đến gần nhìn kỹ, hoàn toàn không nhìn thấy.

Không nhìn thấy thì cũng thôi, sợi tơ sắc bén này càng khủng bố hơn lưỡi dao chém sắt như chém bùn, nếu bước chân của Bạch Vũ không chậm một chút, bước ra một bước, chỉ sợ sẽ chặt đứt hơn một nửa mắt cá chân, mà không phải chỉ cắt rách da giống như lúc này.

Bạch Vũ vội vàng dừng lại, nhưng sợi tơ rung động, cả thông đạo cũng bắt đầu rung động theo, cơ quan bị phát động rồi!

V.O: Không hiểu sao ed. đoạn này ta lại nghĩ tới tia laze ở hiện đại, có vẻ giống nhỉ???

Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê - Chương 479 | Đọc truyện chữ