Cuối cùng, Dạ Quân Mạc ném chiếc nhẫn Thiên Dạ trên tay vào trong không gian, đó là thứ duy nhất trên người hắn có quan hệ với Bạch Vũ, hắn không nỡ, lại càng không nỡ để không gian tiếp tục suy bại, cuộc sống ba tháng cùng Bạch Vũ ở bên trong không gian là những ngày khó quên nhất đối với hắn, hắn không muốn nhìn không gian tiếp tục suy bại.

Không gian chấp nhận vật tế của Dạ Quân Mạc, mở rộng cổng vào, lại chỉ cho phép Triệu Hoán Sư có cấp bậc Linh Sư và Linh Chủ khác tiến vào, mỗi lần cửa vào mở ra, chỉ có mười người có thể vào.

Sau khi Ngọc Ưu Liên biết được tin tức, cũng thử ném linh khí không gian vào, nhưng vẫn bị từ chối, trong cơn tức giận, nàng ta ném luôn cả kiến trúc không gian đem theo bên người vào.

Cuối cùng, Sáng Thế Thần Điện và Ám Dạ Đế Quốc đều phát hiện ra, không gian Thần Sáng Thế chỉ chấp nhận linh khí có thuộc tính không gian làm vật tế, nếu không có quan hệ với Bạch Vũ, thì phải đủ quý giá, mô hình kiến trúc không gian cũng phải đủ lớn mới có thể khiến cho không gian mở ra.

Lần đầu tiên không gian Sáng Thế mở ra chỉ có ba mươi người đi vào, cứ như vậy hai bên đều mang về thù lao vô cùng dày. Dù sao một đóa hoa dại không ai để mắt tới bên trong không gian cũng đều là dược liệu ngàn năm.

Không gian mở ra, kéo dài suốt nửa năm, lúc đóng cửa, trả kiến trúc lại cho Ngọc Ưu Liên, cũng trả lại nhẫn Thiên Dạ gì gì đó cho Dạ Quân Mạc, không gian lại từ chối giữ nhẫn Thiên Dạ lại.

Dạ Vương tràn đầy tự tin lắc đầu: “Không, ta vốn định để cho bọn họ tạo thành một đội, dựa theo kinh nghiệm trước kia, đều là năm người hợp thành một đội để hoàn thành nhiệm vụ. Năm người bọn họ đều là Linh Chủ đỉnh cấp, là thiên tài có tiềm lực mà Đế Quốc chọn ra, nói không chừng có thể tiến vào kiến trúc Thần Vực, đạt được bảo vật nghịch thiên.”

Năm người nghe Dạ Vương nói, ngẩng đầu ưỡn ngực, trên mặt thoáng hiện lên kiêu nhạo, vênh váo hung hăng, trong mắt là tự tin, không thèm đếm xỉa đến mọi thứ.

Hai nữ tử dẫn đầu là một đôi hoa tỷ muội (cặp chị em gái), Nam Môn Tĩnh và Nam Môn Tư, khóe miệng nở một nụ cười xinh đẹp mà kiêu ngạo, đôi mắt mê hoặc nhìn chằm chằm khuôn mặt tà khí, tuấn mỹ của Dạ Quân Mạc, sóng mắt xoay chuyển, chớp chớp quyến rũ.

Hai nàng ta đã nghe nói Thánh Quân tuấn mỹ vô song từ lâu, là đệ nhất mỹ nam tử của Ám Dạ Đế Quốc, hai nàng ta vẫn luôn cho là người khác truyền ra lời đồn chỉ vì nịnh bợ Thánh Quân, hôm nay vừa thấy, mới biết được lời nói không sai.

- Chương 427 | Đọc truyện tranh