Ám Ưng ho khan hai tiếng, có vẻ mập mờ nói: “Thật ra tình huống của Đại lục Thanh Mộc ở Ám Dạ Đế Quốc không tốt lắm, những vực khác đều đang chiến tranh, chỉ có Vực Thanh Vũ vẫn còn tương đối yên ổn. Tình huống cụ thể chờ Thánh Quân dẫn người đi sẽ biết.”
Bạch Vũ không hỏi thêm cái gì nữa, tính tiền rời đi, sau đó đi theo Ám Ưng tới một phòng đấu giá cao cấp. Trong phòng đấu giá, ngoại trừ bán đấu giá thương phẩm cao cấp, trong đại sảnh còn bày bán không ít thương phẩm thông thường, ví dụ như dược liệu, linh thuật, linh khí.
Bạch Vũ tùy tiện nhìn xem liền phát hiện được dược liệu dưới ngàn năm ở nơi này đều rất thông thường, Hỏa linh quả 800 năm cũng chưa có tư cách được đặt vào trong phòng đấu giá để bán. Quả nhiên linh khí của Bát Đại Thế Giới và hạ giới không thể so sánh được với nhau, phẩm chất của thiên tài địa bảo nơi này đều cao hơn không chỉ một cấp bậc.
Bạch Vũ quyết định mua một quả Kim linh quả 1000 năm và một quả Hỏa linh quả 900 năm, tổng cộng hết 3500 tinh thể.
Bạch Vũ xem một vòng ở chỗ bán kim khí, muốn tìm một ít kim khí tốt hơn cho Tiểu Bạch mài móng vuốt, nhưng những kim khí này đều là rất giòn hoặc rất quý, Bạch Vũ có chút đau đầu xoa mi tâm, hỏi hỏa kế của phòng đấu giá: “Nơi này của ngươi có Ngọc Kim Cương không?”
Khóe miệng hỏa kế co rút, nghi ngờ nhìn Bạch Vũ: “Ngươi muốn Ngọc Kim Cương để làm gì? Thứ đó hoàn toàn là vô dụng.”
Lão bản phòng đấu giá nổi trận lôi đình đi từ trên lầu xuống: “Lê Tùng, tên khốn kiếp nhà ngươi, dám đến phá hoại, ngươi không muốn sống nữa sao?”
“Ha ha, ta dám đến phá hoại đương nhiên là có chỗ dựa, hôm nay Vực Chủ của ta cũng đi cùng. Các ngươi cũng đừng cứng rắn chống đỡ, giao Vực Thanh Linh cho chúng ta đi, Vực Thanh Linh không được bảo đảm, Vực Thanh Vũ cũng không còn.” Tên Lê Tùng quần áo lụa là kiêu ngạo nhìn thị vệ tới bao vây, vẻ mặt khinh bỉ.
Lão bản tức giận sôi lên: “Các ngươi muốn Vực Thanh Linh, tới chỗ của ta quấy rối thì có ích lợi gì?”
“Đương nhiên là có tác dụng.” Lê Tùng nhếch miệng cười lạnh: “Nếu Vực Chủ các ngươi không đồng ý, Vực Thanh Vũ cũng đừng mong yên bình!”