Vẻ mặt mọi người đau khổ, bọn họ cũng muốn, nhưng Triệu hoán thú của mình đã bị dọa đến run rẩy, lấy cái gì đi chiến đấu, dựa vào Linh thuật của chính mình sao?

Bọn họ còn chưa có hành động, bóng dáng đơn độc của Hắc Ưng đã di chuyển, lao xuống dưới, hình thể khổng lồ lật mình quét qua tất cả, cánh chim sắc bén giống như thanh kiếm sắc nhọn thu gặt sinh mệnh, trận hình vây quanh của Bắc La nhất thời hỗn loạn bỏ chạy, đả thương, bị thương.

“Hỗn đản! Hỗn đản! Bách Lý Uy đâu? Hắn thống lĩnh quân đội như thế nào?” Bắc La Quận Vương tức giận sôi lên. Triệu hoán thú của Bắc La Quận Vương bị thương trong hỗn loạn, lùi bước không dám tiến lên.

Bắc La Quận Vương cũng là Triệu hoán sư đỉnh cấp, là cường giả số một số hai ở Vân Vũ Thần Châu, vì sao ở trước mặt Dạ Quân Mạc lại cảm thấy mình hèn mọn giống như hạt bụi, tại sao một kích cũng không chịu nổi?

“Cái gì! Bách Lý Uy dám lâm trận bỏ chạy?” tâm tình của Bắc La Quận Vương đã không thể dùng phẫn nộ để hình dung, hắn tức giận đến sắp hộc máu.

Bá ——

Uy áp khủng bố nghênh diện đánh tới, nháy mắt đánh toàn bộ hộ vệ bên cạnh Bắc La Quận Vương bay ra ngoài. Dạ Quân Mạc dẫn Bạch Vũ đi đến trước mặt của hắn, Bạch Vũ không nói hai lời, hỏa diễm chói mắt đổ ập vào người Bắc La Quận Vương.

Ai biết Bạch Tử Quỳnh lại nuôi một đồ đệ tốt, ngược lại hắn vì vậy mà phải chết, hắn đây là đã tạo nghiệt gì? Sớm biết vậy sẽ không mạnh mẽ giữ lại Bạch Tử Quỳnh, chung quy thả Bạch Tử Quỳnh đi so với mất mạng cũng tốt hơn.

Nhìn hỏa diễm diễm lệ vọt ra trên tay Bạch Vũ, lần đầu tiên hắn cảm thấy tử vong cách hắn gần như vậy, hắn hối hận đến ruột cũng biến thành màu xanh, cà lăm cầu xin tha thứ: “Bạch Vũ, ta thả Bạch Tử quỳnh đi, ta cam đoan sẽ không mệnh lệnh Bạch Tử Quỳnh làm bất cứ một chuyện gì nữa, khế ước có hay không cũng đều giống nhau……”

“Ta tin ngươi? Sư phụ ta dốc sức cho ngươi nhiều năm như vậy, ngươi lấy đi dược liệu của bà ấy, muốn bà ấy chữa bệnh, lại không lúc nào là không nghĩ bà ấy phải chết, tất cả chuyện nguy hiểm đều giao cho bà ấy làm. Mười năm nay bà ấy đã bị trọng thương ba lần, gãy chân hai lần, nếu không bà ấy y thuật cao siêu, đã sớm trở thành một người tàn phế. Lần này có nói cái gì thì ta cũng sẽ vĩnh viễn diệt trừ hậu hoạn!” Bạch Vũ cũng không vì vậy mà thay đổi.

Mặt Bắc La Quận Vương đỏ lên, cũng không trả lời, vừa sợ hoảng chuyển về phía Dạ Quân Mạc: “Mạc Điện, Mạc Điện ngươi cứu ta. Không phải ngươi còn muốn bảo vật trấn quốc của Bắc La sao? Giết ta thì sẽ không còn ai biết tông tích nữa!”

- Chương 155 | Đọc truyện tranh