Bắc Thần Phong nhìn thấy Bách Lý Uy thật giống như thấy được cây cỏ cứu mạng cuối cùng, giãy dụa nhào qua, “Bách Lý tướng quân, cứu ta!”

”Câm miệng!” Bạch Vũ rất không khách khí đá hắn đến góc tường, đi ra phía trước, nhìn Bách Lý Uy oai phong nghiêm nghị đứng ở phía trước mọi người.

Bách Lý Uy cưỡi một con Triệu hoán thú có bốn cái sừng trên đầu, phía sau là hơn một trăm quân bày thế trận sẵn sàng đón quân địch, sát khí âm lãnh lan tràn ở trong không khí, uy nghiêm khí phách.

Hắn nhìn xuống Bạch Vũ, ánh mắt hung tợn tràn ngập sát ý như muốn lăng trì Bạch Vũ, “Bạch Vũ, ngươi thật to gan, dám ở trong Vương thành Bắc La làm hại Tam hoàng tử điện hạ, ta thấy ngươi là không muốn sống chăng!”

Nàng trở về vì muốn mang Bạch Tử Quỳnh đi, ai cũng không được ngăn cản! Đừng nói là đả thương Bắc Thần Phong, ngay cả náo loạn Vương thành Bắc La long trời lở đất, san bằng toàn bộ Hoàng cung, nàng cũng sẽ làm theo mà không có chút sai sót.

”Làm càn! Giết nàng ta cho ta!” Bách Lý Uy giận tím mặt, vẫy tay lệnh cho Cấm Vệ Quân xông lên phía trước.

Mấy ngày nay hắn vẫn vội vàng cầu thầy hỏi dược cho Bách Lý Vân Diễm, chuyện gì cũng không quan tâm. Nghe được Bắc La Quận Vương sẽ đối phó Bạch Vũ, hắn mới nghe lệnh tiến đến, không vì cái gì khác, chỉ vì nghĩ báo thù cho nữ nhi!

”Ta xem ai dám.” Bạch Vũ sẵng giọng, ánh mắt đảo qua mọi người, hỏa diễm lăng trì trong tay vọt ra, nhắm thẳng vào Bắc Thần Phong, “Ai dám cố chấp xông lên, ta sẽ giết Bắc Thần Phong!”

Sắc mặt Bách Lý Uy trầm xuống, trong mắt lóe lên vẻ u tối không rõ, nghiến răng vang lên tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt.

Nữ nhi duy nhất của hắn – Bách Lý Vân Diễm vẫn còn bại liệt trên giường, khuôn mặt bị hủy, linh mạch cũng bị hủy, Hoàn Hồn Thảo ngàn năm có thể trị liệu cũng bị Bạch Vũ lấy đi, cho dù Bách Lý Vân Diễm có thể khôi phục cũng là một phế vật bị hủy dung, tất cả chuyện này đều do Bạch Vũ làm hại!

Bây giờ hắn hận không thể lăng trì Bạch Vũ, nhưng Bắc Thần Phong ở trên tay Bạch Vũ, nếu không phải hắn nghĩ nếu Bắc Thần Phong bị giết chết thì sẽ không thể nói rõ được với Quận Vương. Nhưng hắn rất không muốn gọi Bắc La Quận Vương đến đây, Bắc La Quận Vương mà đến đây, hắn vốn sẽ không có cơ hội báo thù.

Cấm Vệ Quân bên cạnh đều lo lắng nhìn hắn, “Tướng quân, không bằng bẩm báo cho Quận Vương đi. Tam hoàng tử còn đang ở trên tay nàng ta, vạn nhất bị nguy hiểm đến tính mạng…..” Hậu quả bọn họ gánh vác không nổi, Tam hoàng tử chính là Hoàng tử Quận Vương xem trọng nhất.

- Chương 147 | Đọc truyện tranh