Vạn năm trước, hắn chính là người quan trọng nhất của Bạch Vũ, ai cũng không bằng hắn.
”Ta và ngươi cùng đi Bắc La. Ta cũng đợi không được muốn gặp sư phụ, nửa năm không thấy, cũng không biết bà ấy thế nào……” Nhắc tới Bạch Tử Quỳnh, trong lòng Bạch Vũ tràn đầy hưng phấn cùng lo lắng, tựa vào người Dạ Quân Mạc, nói liên miên rất nhiều chuyện.
Đôi môi mỏng của Dạ Quân Mạc tà tứ gợi lên, kiên nhẫn nghe Bạch Vũ không hề đề phòng nói ra những điều trong lòng, cảm giác ngón tay mảnh khảnh của Bạch Vũ vẽ trước ngực hắn không biết làm sao lại có cảm giác muốn nhốt nàng lại, nơi mềm mại nhất trong lòng nhẹ nhàng khuấy động.
Tiểu Vũ của hắn kết bằng hữu vĩnh viễn đều là tín nhiệm, quan tâm cùng không hề có tâm cơ như vậy, mặc kệ luân hồi bao nhiêu kiếp, tính tình của nàng cũng vẫn không thay đổi. Tấm lòng đơn thuần như vậy, tâm tư thiện lương như vậy, kết quả vạn năm trước lại bị những người đó vô tình chà đạp, phá hủy sạch sẽ.
”Đúng rồi, chúng ta khi nào thì đi?” Bạch Vũ đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi hắn.
”Vậy thì không cần phải gấp, đợi hai ngày nữa rồi đi, ta còn phải giúp Sa Hoằng chữa thương, thương thế của hắn vẫn còn chưa ổn định.” Bạch Vũ cầm lấy thuốc mỡ vừa mới làm xong, đi đến bên cạnh Sa Hoằng, cởi y phục cùng băng vải của hắn ra, chuẩn bị giúp hắn bôi thuốc.
Sắc mặt Dạ Quân Mạc nhất thời chuyển đen, đoạt lấy thuốc mỡ trên tay Bạch Vũ, “Nàng đã làm việc cả một đêm, nghỉ ngơi trước đi.”
”Ta không mệt, thương thế của Sa Hoằng cũng không thể chờ.” Bằng không nàng cũng không cần suốt đêm làm thuốc mỡ.
”Để người khác làm.” Đêm quân mạc tiện tay quăng thuốc mỡ ra, Ám Ưng nháy mắt xuất hiện ở trong phòng, tiếp được thuốc mỡ, lưu loát giúp Sa Hoằng bôi thuốc.
”Ngươi……” trái tim Bạch Vũ cơ hồ muốn nhảy ra khỏi cổ họng, theo bản năng đẩy hắn cách ra, hai tay đụng đến lồng ngực rắn chắc của hắn, một loại cảm giác khác thường truyền khắp toàn thân nàng.
Ngẩng đầu, không ngờ lại nhìn thấy Dạ Quân Mạc nhắm mắt lại, lẳng lặng ôm chặt nàng, giống như đang ngủ bình thường.
Bạch Vũ nhìn vẻ mặt trầm tĩnh khi ngủ cua hắn, nghe thấy hô hấp đều đều của hắn, một loại cảm giác an tâm nảy lên trong lòng, thản nhiên, ấm áp, giống như mưa phùn dễ chịu, từng chút nhỏ giọt vào nội tâm, làm cho cả người nàng trầm tĩnh lại.
Nàng buông lỏng tinh thần, một cảm giác mỏi mệt liền cuồn cuộn đánh úp lại, mơ mơ màng màng làm tổ trong lòng Dạ Quân Mạc.