”Nguyên lai vị này chính là Mạc Điện trong truyền thuyết, quả nhiên là khí thế bất phàm, ngọc thụ lâm phong.” Mạn Thủy Quận Vương mỉm cười khen ngợi, nàng vốn là một mỹ nữ tuyệt sắc, lời nói ra lại êm tai dễ nghe.
Dạ Quân Mạc ngay cả nhìn cũng không liếc nhìn Mạn Thủy Quận Vương một cái, lướt qua Vô Trần Cung chủ đi đến ghế ngồi.
Sắc mặt sáu người nhất thời khẩn trương, người này không những coi nhẹ bọn họ còn thôi, ngay cả Vô Trần Cung chủ cũng không thèm đếm xỉa tới! Vị Mạc Điện này cũng không khỏi có phần lớn lối.
Mạn Thủy Quận Vương mặt đỏ lên, cực kỳ căm tức, lạnh lùng nói: “Mạc Điện, hẳn là nên mời Vô Trần Cung chủ ngồi trước!”
Oanh ——
Quốc Quân sáu quốc cùng Thương trưởng lão, Tửu trưởng lão nhất thời sắc mặt trắng bệch, thân hình lung lay sắp đổ, môi phát run, ngay cả một chút lực công kích cũng không có, bùm bùm quỳ rạp xuống mặt đất.
Trong nháy mắt, trên đài cao ngoại trừ Dạ Quân Mạc cùng Ám Ưng, chỉ có Vô Trần Cung chủ còn đứng, nhưng sắc mặt của lão cũng tương đối không tốt, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể trở nên xanh mét, cũng may sáu người kia thân mình còn lo chưa xong nên cũng không thấy được tình huống của lão, không tính là mất mặt.
Dạ Quân Mạc lạnh lùng ngồi xuống, Ám Ưng lúc này mới thu lại uy áp, cung kính đứng ở phía sau hắn.
Mấy người quỳ trên mặt đất lúc này mới cảm thấy chính mình được sống lại, nhìn bóng dáng cao cao tại thượng như một vị thần ở phía trên của Dạ Quân Mạc, một câu cũng không dám nói thêm nữa, ngoan ngoãn đứng dậy trở lại ghế của chính mình.
Thương trưởng lão cùng Tửu trưởng lão xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, liếc mắt nhìn nhau, hướng ánh mắt ghét bỏ về sáu vị Quốc Quân: đều do bọn họ nói lung tung, làm hại chúng ta cũng xui xẻo quỳ theo.
Khó trách lúc trước khi nàng hỏi Dạ Quân Mạc là ai, Dạ Quân Mạc lại nói đến Triệu hoán đại hội nàng sẽ biết. Rõ ràng ngay từ đầu có thể nói rõ mọi chuyện, vì sao không nói thẳng? Hay là hắn cảm thấy có thể cho nàng một kinh hỉ? Tin tức này không kinh ngạc, không thú vị cũng không hay!
Dạ Quân Mạc giống như nghe được Bạch Vũ oán thầm, một đôi con ngươi thâm thúy lạnh như băng nhìn về phía này, ánh mắt nhìn không thấu như đêm tối cất giấu một tia ý cười không rõ.
”Vũ tỷ tỷ, Mạc Điện nhìn về phía này. Hắn đang nhìn chúng ta sao? Nhưng tại sao muội lại cảm thấy…… rất lạnh.” Nhạc Kỳ Nhân không tự chủ được rùng mình một cái, cảm giác giống như thật sự có hàn ý ngưng tụ lại.
Bạch Vũ thờ ơ, nàng sớm nhìn ánh mắt Dạ Quân Mạc lạnh như băng không có cảm xúc đã thành thói quen. Mỗi lần nhìn đến đôi mắt như sao sáng kia, nàng chỉ cảm thấy đây là thứ đồ tốt đẹp nhất trên thế giới, có loại xúc động muốn chiếm làm của riêng.