Lâm Thi Ý nhìn Kiều An Hảo, trong mắt tràn đầy thù hận, tựa như giây kế tiếp sẽ xông lên xé xác Kiều An Hảo.
Kiều An Hảo thì lại bình tĩnh nhìn quanh một chút: “Xung quanh nhiều người đang nhìn, cô cần phải kiềm chế, đừng khiến người ta nhìn thấy chê cười.”
Lâm Thi Ý tức đến nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, cô ta siết chặt tay, ngực phập phồng lên xuống không ngừng.
Kiều An Hảo rời bàn tay đặt trên vai Lâm Thi Ý xuống, sau đó ưu nhã xoay người. Đi được hai bước, dường như bất chợt nhớ tới cái gì, cô quay đầu nói với Lâm Thi Ý: “A, đúng rồi, tôi quên nói cho cô, tôi cố ý đoạt vị trí khách mời chương trình văn nghệ mà cô muốn đó.”
Lâm Thi Ý điên tiết lên rất muốn cáu ngắt Kiều An Hảo, hung hăng vứt cho cô hai cái bạt tai, nhưng xung quanh đang có người nhiều như vậy, cô ta chỉ có thể nín nhịn đến nội thương. Cuối cùng, Lâm Thi Ý đành run bần bật mà trơ mắt đứng nhìn.
–
Lúc Kiều An Hảo đưa nước cho Lâm Thi Ý, Tống Tương Tư mới để ý tới hai người bọn họ.
Động tác của Lục Cẩn Niên truyền đến màn ảnh lớn trong phòng họp của Truyền thông Hoàn Ảnh thông qua camera máy tính, vị quản lý cấp cao đang thao thao bài báo cáo lập tức ngậm miệng.
Nhiều năm nay, trong khi họp, Lục tổng chưa bao giờ có sự khác biệt nhỏ nào. Đây là lần đầu tiên…
Lúc mọi người đang hai mặt nhìn nhau, Lục Cẩn Niên bất thình lình bật dậy, túm lấy chiếc áo khoác ở một bên, vừa gấp gáp nói với mấy người trên màn hình: “Tôi có chút chuyện, cuộc họp hôm nay đến đây thôi.”
Nói xong, cũng không chờ mọi người kịp phản ứng, liền nhấc tay đóng sập máy lại, cầm di động, đi ra khỏi phòng khách sạn.