Anh rời khỏi tiệc sinh nhật của Tống Tương Tư sớm, thật ra, là vì cái cô nàng Tống Tương ấy không biết bị bệnh thần kinh gì, tự dưng chạy ra nói lảm nhảm chuyện tâm tư thầm kín của anh, anh bị ép bí quá nên phải rút đi.
Đáy lòng anh lúc đó đã lộn tùng phèo lên hết rồi, vừa mới ra cửa là trời đổ mưa, cứ thế hiên ngang chạm vào nơi yếu mềm nhất của trái tim anh, sau đó không tự chủ lái xe hướng về Cẩm Tú Viên.
Sau biến cố năm năm đó, có vài tâm sự không dám mảy may tiết lộ, Lục Cẩn Niên không muốn trả lời câu hỏi thứ hai của Kiều An Hảo. Bởi vì đôi khi, có thể nói chuyện với cô nhiều thêm mấy từ thôi, anh cũng cảm thấy đó là một niềm hạnh phúc trộm được.
Lục Cẩn Niên do dự, tìm kiếm một câu trả lời rất chung chung: “Lát nữa có chút việc bận, sẽ quay về sau.”
Lục Cẩn Niên nắm chặt vô lăng, không phản ứng, như thể không nghe thấy lời của cô.
Nhiều khi anh đều như thế, nghe được ý muốn trốn tránh anh trong lời nói của cô, nhưng anh trực tiếp bỏ qua.
Kiều An Hảo đương nhiên biết Lục Cẩn Niên bình thường hay lơ lời cô như thế, nên cô cũng không đoán ra Lục Cẩn Niên có đồng ý với đề nghị của cô hay không. Lúc xe đi ngang qua trạm tàu điện ngầm, cô vẫn nói một câu: “Trạm tàu điện ở đây…”
Theo sau lời nói của Kiều An Hảo, xe chẳng những không giảm tốc độ, ngược lại còn tăng tốc, vèo một cái liền bỏ lại trạm tàu điện phía sau.