Sau khi người mẹ anh yêu nhất trên cái thế giới này rời đi, tính cách anh càng trở nên lầm lì.
Cha của Hứa Vạn Lý, tức ông nội anh, tuổi càng lúc càng cao, sẽ càng nhớ tới đứa cháu nội đang lưu lạc bên ngoài. Vì vậy cứ mỗi năm ăn tết, ông sẽ cử người tới đón anh về ăn bữa cơm đoàn viên.
Mặc dù Hàn Như Sơ không phản đối, nhưng thái độ đối với anh vẫn rất khinh miệt. Mà cha ruột của anh thì chưa bao giờ thèm để mắt tới anh. Thậm chí lúc anh thấy Hứa Gia Mộc gọi “cha”, anh cũng thử hô một tiếng “cha“. Nhưng kết quả đổi lấy là lời quở mắng của Hứa Vạn Lý và chửi bới của Hàn Như Sơ. Kể từ đó, chữ “cha” này không còn nằm trong từ điển của anh.
Trên thế giới này, trẻ con luôn thuần khiết hơn hẳn so với người lớn. Hứa Gia Mộc cũng chẳng thấy mình khác Lục Cẩn Niên ở điểm nào, ngược lại rất thích người anh lớn hơn mình hai tiếng đồng hồ này. Vì vậy cậu chàng thường chủ động tiếp cận Lục Cẩn Niên, luôn mồm gọi anh là anh trai. Mặc dù mỗi lần bắt gặp, Hàn Như Sơ đều khiển trách Hứa Gia Mộc, nhưng tình bạn giữa hai người đàn ông một khi đã hình thành thì rất khó bị phá hủy.
# Biến chế của Wĩ : … tình yêu giữa hai người đàn ông một khi đã hình thành thì rất khó bị phá hủy… tèn tén ten…
Sau đó, cha của Hứa Vạn Lý, tức ông nội của anh và Hứa Gia Mộc sau khi qua đời, anh cũng không bước qua cửa nhà họ Hứa lần nào nữa, thế nhưng lại chạm mặt với Hứa Gia Mộc càng ngày càng nhiều.
Chính vào lúc đó, Lục Cẩn Niên biết Kiều An Hảo.
“Đại Kiều” Kiều An Hạ tính tình tùy tiện hấp tấp, nếu đem so Kiều An Hảo với cô thì dịu dàng điềm tĩnh hơn. Hai chị em nếu xét về nhan sắc, tất nhiên Kiều An Hảo ăn đứt, nhưng tính tình Kiều An Hạ sôi nổi hơn. Cho nên mỗi lần Kiều An Hạ lớn giọng gọi Hứa Gia Mộc về nhà, tất cả mọi người sẽ huýt sáo, hô một tiếng “Đại Kiều“.
Kiều An Hạ tới bãi tập, Kiều An Hảo đều đi theo. Mọi người huýt sáo rõ ràng là chọc Kiều An Hạ, Kiều An Hạ cũng chẳng ngượng ngùng, ngược lại Kiều An Hảo đứng bên cạnh cô thì luôn luôn âm thầm đỏ mặt.
Lúc đó Lục Cẩn Niên đang ôm bóng, thấy mặt Kiều An Hảo đỏ gay, trong lòng không nhịn được cười ha hả, sau đó thầm trêu một câu : người ta gọi là Đại Kiều, Tiểu Kiều cậu thẹn thùng cái gì chớ.
Có điều khi đó, anh không tự hỏi chính mình một câu : Tiểu Kiều xấu hổ, thì mắc mớ gì tới anh.