Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Đóa Hồng Gai Và Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Chương 1105

Chương 1105

Cơ thể Lạc Hà run rẩy kịch liệt.

Nếu không phải vì diễn xuất, cô ấy sẽ không đến gần Nam Kiên.

Bởi vì chỉ cần đến gần người đàn ông này, tất cả những đau đớn đều sẽ bị phóng đại đến mực tận cùng, như moi tim khoét xương.

“Ha ha, Lạc Hà, cô đang run rẩy, cô đang kháng cự, cô thấy sợ, cơ thể cô thành thực hơn so với cái miệng của cô nhiều. Đừng nói đến ở bên nhau, hai người chỉ cần đến gần nhau đã cảm nhận được đau đớn thấu xương, sao có thể hạnh phúc được?”

Nam Kiên khẽ nhíu mày, trong ánh mắt chim ưng thoáng hiện một tia do dự.

Một giây kế tiếp, ánh mắt của anh ta dần dần trở nên kiên định, một tay che mắt Lạc Hà, một tay giữ chặt ót của cô ấy, làm nụ hôn thêm sâu sắc.

Lạc Hà chậm rãi nhắm mắt lại, mặc cho anh chiếm đoạt.

Sau khi hôn nhau khoảng mấy chục giây, Lạc Hà mới đẩy Nam Kiên ra rồi nói: “Trở về, trở về chỗ ở đã, chúng ta về phòng đi.”

Cô nói mập mờ, Nam Kiên phối hợp đưa tay vuốt ve gương mặt của cô ấy, giọng khàn khàn: “Được rồi, chúng ta về phòng.”

Nói xong, anh ta bế Lạc Hà lên rồi sải bước đi về phía cửa phòng.

Tô Yến hoàn toàn suy sụp muốn đứng lên ngăn cản bọn họ.

Chỉ là vừa mới cử động một chút, một cơn đau thấu tim từ cơ thể truyền đến.

“Nam Kiên, Lạc Hà, các người nhất định sẽ bị nguyền rủa, các người đến với nhau là sai trái, sẽ bị đoạn tử tuyệt tôn.”

Lạc Hà lạnh lùng cười một tiếng.

Cô ấy vốn không có tử cung, đã bị tuyệt tự từ lâu rồi.

Cần cô ta nguyền rủa nữa sao?

Sau khi rời khỏi mật thất, Lạc Hà đã trở lại dáng vẻ trong trẻo lạnh lùng thường ngày, khẽ nói: “Hôm nay kịch đã diễn xong, có thể thả tôi xuống chưa? Chẳng lẽ anh thật sự muốn ôm tôi đến phòng anh, sau đó làm tôi?”

Bước chân của Nam Kiên đột nhiên dừng lại, cúi đầu nhìn cô ấy, khóe môi nở một nụ cười gượng gạo, khom người đặt Lạc Hà xuống đất.

“Nếu như đây thực sự là một giấc mơ, tôi chỉ muốn không bao giờ tỉnh lại, nhưng thực tế rất tàn khốc, những gì tôi cầu mong cuối cùng vẫn không thể đền bù được, tỉnh giấc tất cả đều thành vô ích.”

Người phụ nữ này đã thay đổi.

Mặc dù trước kia cô ấy từng là một kẻ giết người nhưng lại thân thiện, hiểu rõ lý lẽ.

Nhưng hôm nay cô ấy như một con nhím, ai ở bên cạnh cô đều sẽ bị cô làm cho thương tích khắp người.

“Thôi, anh âm thầm chăm sóc em thì cần em đồng ý làm gì? Em đi nơi nào, anh đi cùng em là được.”