Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên
Chương 130: Hôi Dực quá thảm!
Xoẹt xoẹt xoẹt, mười mấy bức ảnh chụp màn hình được tung ra. Có ảnh cắt từ truyện tranh, ảnh cắt từ tiểu thuyết gốc, thậm chí còn có cả vài bức ảnh ngoài đời thực. Đích thị là kiểu bài viết khiến người ta có cảm giác dù đọc không hiểu nhưng thấy uy tín vô cùng, hoàn toàn không muốn soi xét kỹ quá trình suy luận.
[Tôi khổ quá mà, phải c.ắ.n răng hứng sóng tín hiệu lúc có lúc không trên tàu hỏa để đào ra đống ảnh này. Mọi người xem nhé, đây là bức ảnh cận cảnh nét căng của cái món đồ đồng mà nhóm Giáo sư Mạc tìm thấy trong truyện tranh: ba chân, bốn quai, khắc hoa văn linh thú và mặt trời. Xét theo thực tế, đây là đặc trưng tiêu biểu của đồ đồng thời Chiến Quốc vùng đất Sở.]
[Chắc chắn sẽ có người bảo rằng truyện tranh thì không thể giống thực tế hoàn toàn được, vả lại thế giới Đô Thị Quỷ Dị cũng chẳng có địa danh nào là nước Sở cả. Biết đâu đây chỉ là kiểu dáng mà Ảnh T.ử chép lại từ cái bảo tàng nào đó thôi. Tôi xin khẳng định là không phải nhé. Mời mọi người xem tiếp bức ảnh chụp nguyên tác thứ hai, trích từ chương 319 của tiểu thuyết.]
Vưu Miểu - một người đã đọc thuộc lòng cả bộ truyện - chỉ liếc mắt một cái là nhận ra ngay nội dung của bức ảnh đó. Đoạn này miêu tả những chuỗi ngày trốn việc lười biếng vui vẻ của Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố sau khi một Quỷ cảnh kết thúc. Công cụ dùng để trốn việc chính là... đạo cụ mang mã số 066, Cửa Sổ Văn Minh.
Cái món đạo cụ làm nền từng xuất hiện trong phó bản Trấn Cổ Kỳ Bí này, là một bảo bối giúp người ở thế giới Đô Thị Quỷ Dị có thể thu thập được một phần văn hóa của các thế giới khác. Nó còn bị nhiều cư dân mạng gọi đùa là “đạo cụ sao chép hợp lý khi Như Hứa lười nghĩ bối cảnh”.
Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố sẽ tuân thủ quy tắc sử dụng, định kỳ tiếp nhận nội dung qua Cửa Sổ Văn Minh, để phòng hờ sau này gặp phải Quỷ cảnh có bối cảnh tương tự. Tuy nhiên, những thứ nhận được này rất hiếm khi hữu dụng, ngược lại toàn là mấy bộ tiểu thuyết mạng giải trí và mấy thứ công cụ đốt thời gian thì nhiều vô kể.
Nội dung trên bức ảnh chụp màn hình này chính là cảnh đám người ở Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố tụ tập lại để xem truyện tranh của thế giới khác —— cũng chính là thế giới của họ. Đang lúc cao trào thì bị sếp ập vào kiểm tra đột xuất và tóm gọn.
[“Hãy nhìn lại cái bộ dạng của mấy người hiện tại xem! Cái này, cái này, và cả cái này nữa là cái gì?!” Ông sếp chỉ vào đống rác rưởi bằng giấy lộn trên bàn làm việc mà quát lớn. Đống rác đó bao gồm ba cuốn rưỡi truyện tranh, vài mô hình thiếu nữ phép thuật được làm dựa theo truyện, và cả một bản rập bích họa cảnh tiệc tùng của một nữ thủ lĩnh bộ lạc thời viễn cổ nào đó. Trên chiếc bàn đá trong bản rập được bày la liệt những chiếc liễn đồng, đỉnh đồng có ba chân, bốn quai, khắc hoa văn linh thú và mặt trời. Nếu không phải do ngoại hình và cách ăn mặc của những người trong tranh quá đậm chất truyện tranh, thì trông nó thực sự y chang một bức bích họa cổ đại vậy.]
Vưu Miểu: ...
Tại sao trong mấy cái góc xó xỉnh này lại còn có thể giấu một chi tiết quan trọng nhường này chứ!
[Mọi người thấy chưa? Đoạn miêu tả trong nguyên tác giống y như đúc với chiếc liễn đồng ở Bảo tàng Vạn Tượng!]
[Như Hứa không phải kiểu người thích dùng từ ngữ thừa thãi để câu giờ. Lúc đó, bà ấy đã cố ý miêu tả chi tiết cái “bản rập bích họa” trong một diễn biến chẳng mấy quan trọng, nguyên nhân chỉ có một: bà ấy đang ám chỉ thứ “trông có vẻ giống bích họa viễn cổ” này thực chất không phải là trò giải trí lấy từ Cửa Sổ Văn Minh, mà chính là tài liệu khảo cổ vô cùng quan trọng của chính thế giới Đô Thị Quỷ Dị!]
[Nội dung của bức bích họa đó là “Nữ thủ lĩnh bộ lạc viễn cổ mở tiệc chiêu đãi khách”. Giờ đây, một chiếc liễn đồng y hệt lại xuất hiện chễm chệ trong Bảo tàng Vạn Tượng. Hơn nữa, dòng chữ khắc trên chiếc liễn đồng đó còn tường thuật lại những yêu cầu của việc tế lễ “Thiên Mẫu”. Vậy thì, chúng ta có thể suy đoán rằng, vị nữ thủ lĩnh viễn cổ trong bức bích họa kia thực chất chính là “Thiên Mẫu” hay không?]
[Dựa vào diễn biến cốt truyện nửa sau phó bản lần này, cái Hắc Hải Thành đầy bí ẩn chưa từng được lật mở trong nguyên tác cuối cùng cũng lộ ra một góc của tảng băng chìm —— Nơi đó dường như vẫn còn rất nhiều người sống dở c.h.ế.t dở cư ngụ, và cứ đến ngày mùng bốn tháng tư hàng năm, nhân dịp sinh nhật Thiên Mẫu, họ sẽ tổ chức một nghi thức tế lễ. Do đó, tôi rất nghi ngờ vị Thiên Mẫu này chính là trùm cuối đứng sau Hắc Hải Thành.]
[Đáng tiếc thay, tôi đã lật tung cả cuốn sách lên mà chẳng tìm thấy thêm bất kỳ một đoạn miêu tả nào khác có khả năng liên quan tới Thiên Mẫu. Thế nên, tôi chỉ đành giả định rằng khi thiết kế phân cảnh này, Ảnh T.ử và Như Hứa đã tham khảo bối cảnh thực tế để sắp xếp lại những manh mối hiện tại.]
[Manh mối rõ ràng duy nhất hiện tại chính là chiếc liễn đồng xuất hiện trong truyện tranh. Tôi đã tra cứu qua phần mềm nhận diện hình ảnh, và phát hiện ra hình vẽ trong truyện có vẻ như được mô phỏng theo chiếc Liễn Hôn Ninh được trưng bày tại Bảo tàng Nam Sở ngoài đời thực.]
[Cái Liễn Hôn Ninh này lại chứa đựng một câu chuyện cực kỳ thú vị. Nó được đúc vào hơn hai ngàn năm trước, khoảng thời kỳ đầu của triều đại thống nhất đầu tiên ở nước ta. Lúc bấy giờ, vị Hoàng đế Trung Nguyên đã đ.á.n.h tới tận vùng Nam Sở. Nhằm phô trương đức độ nhân từ, khi thu tóm lãnh thổ của các tiểu quốc bản địa, Hoàng đế đã phong tước Hầu cho các vị Vua cũ. Chỉ cần họ răm rắp tuân theo phong tục tập quán của Trung Nguyên, thì con cháu đời đời sẽ được hưởng vinh hoa phú quý.]
[Tuy nhiên, thời điểm đó có một tiểu quốc tên là Ninh luôn duy trì truyền thống dùng người sống để tế lễ. Hoàng đế Trung Nguyên đã cấm đoán, nhưng bọn họ vẫn lén lút thực hiện. Cuối cùng, việc này đã chọc giận Hoàng đế Trung Nguyên, ngài lập tức phái quân đi tiêu diệt tận gốc tay Quốc vương kia. Ngài thậm chí còn cho đúc chiếc Liễn Hôn Ninh này ngay trong bữa tiệc mừng công, với ngụ ý răn đe “g.i.ế.c gà dọa khỉ”.]
[Giờ quay trở lại với truyện tranh. Nếu cả Ảnh T.ử và Như Hứa đều lấy chiếc Liễn Hôn Ninh làm nguyên mẫu để tạo ra vật phẩm này, liệu có khả năng ngay cả cốt truyện bối cảnh của nó cũng được tham khảo từ đời thực hay không?]
[Nói cách khác, trong nền văn hóa của thế giới Đô Thị Quỷ Dị thực sự tồn tại người tên là Thiên Mẫu này. Chỉ là về sau, quốc gia sở hữu chiếc liễn đồng này đã tự tiện dùng người sống làm vật tế thần, dẫn đến việc tế lễ thất bại và đất nước bị diệt vong. Trong khi đó, đám người khám phá bảo tàng lại thực hiện nghi thức tế lễ sai lầm mà không chịu tìm hiểu kỹ càng, để rồi rước họa sát thân, c.h.ế.t sạch không chừa một ai.]
[... Móa ơi, bây giờ đọc truyện tranh cũng bắt buộc phải nghiên cứu cả nhân vật có thật trong đời thực nữa hả? Chắc tôi không xứng đáng đọc bộ truyện này rồi!]
[Tôi lại thấy chủ thớt nói rất có lý đấy chứ! Bằng không thì giải thích sao về vụ tế lễ thất bại? Còn về quy trình tế lễ chuẩn chỉnh là như thế nào, tôi nghĩ cái x.á.c c.h.ế.t đội mồ sống dậy ở đoạn sau đã cung cấp đủ gợi ý rồi! Nghi thức tế lễ chuẩn xác luôn được lưu truyền trong Hắc Hải Thành, và nơi đây chắc chắn sẽ trở thành một phó bản cực kỳ quan trọng ở giai đoạn sau của Đô Thị Quỷ Dị!]
[Khoan đã, chẳng phải trong bài viết của người anh em “Quỷ Cảnh Kết Thúc Đừng Đi Vội” cũng có nhắc đến cô gái biến mất trong buổi tế lễ sao? Có khi nào Diệp Tiểu Mạn vì tận mắt chứng kiến quy trình tế lễ chính xác của Hắc Hải Thành nên mới bị ô nhiễm tinh thần? Bởi vậy nên ký ức mới bị xóa sạch, chỉ kịp truyền một mẩu tin tức ra ngoài vào phút ch.ót?]
[Tôi lại thấy có mùi quen quen rồi nha. Đây chẳng phải là cách mà Như Hứa hay xài để cài cắm chi tiết ẩn trong tiểu thuyết sao? Kiểu như “Một con chuột trốn khỏi khu thí nghiệm đã gieo rắc đại dịch cho cả thành phố” ấy? Ảnh T.ử ơi, cô học lỏm giỏi lắm! Mau dọn cái phó bản Hắc Hải Thành lên đây đi!]
[Đừng chỉ nói về Hắc Hải Thành chứ! Tôi cá phó bản sau sẽ là núi Chá Cổ. Nhóm của cẩu Giang bị kẹt ở đó hết rồi, chẳng lẽ lại thiếu một màn giải cứu hoành tráng sao? Núi Chá Cổ vốn đã kết thúc trước khi nguyên tác bắt đầu, nay cuối cùng cũng chính thức quay lại rồi!]
Bên dưới bài viết này cực kỳ náo nhiệt. Cứ tải lại trang là có thêm cả chục bình luận. Vưu Miểu đợi mãi vẫn không thấy “Thanh niên ưu tú Quỷ Đô” trả lời thêm. Cô không rõ có phải do trên tàu lại mất sóng hay không.
Bài viết này không hề nhắc đến Cố Ảnh. Theo lý mà nói, Vưu Miểu đáng lẽ phải hào hứng hóng hớt phân tích như những độc giả bình thường khác. Nhưng lúc này, cô chẳng còn tâm trí nào để hóng chuyện nữa.
Bởi vì mấy cái nơi như Hắc Hải Thành hay núi Chá Cổ gì đó, rất có thể cô sẽ phải tự mình trải qua!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn về núi Chá Cổ và Hắc Hải Thành, cả diễn đàn lại đồng lòng đến mức chẳng có ai đi phân tích xem chuyện gì sẽ xảy ra ở đó. Tất cả mọi người đều chỉ chờ đợi để xem kịch vui!
Những phó bản trước đây, tuy kịch bản đã bị sửa đổi nhiều, nhưng cô ít ra vẫn biết Quỷ hạch thuộc loại nào, phó bản có những điểm c.h.ế.t người nào. Nhưng hai phó bản hoàn toàn mới và cực kỳ khó nhằn này thì cô phải làm sao đây? Vưu Miểu đành chán nản mở truyện tranh ra, tiếp tục nghiên cứu bài hát mà Miểu Miểu đã hát ở phần cuối.
Khi mới đọc đến đoạn này, cô đã thấy nhiều chi tiết trong bài hát nghe rất quen. Đến lúc mang phần giới thiệu của [Ô Cỏ Khuất] ra so sánh, cô mới phát hiện bài hát này chính là phiên bản mở rộng của [Ô Cỏ Khuất].
Bốn câu đầu vừa hay khớp với hình ảnh của [Ô Cỏ Khuất (Trắng)]. Nó như kể về câu chuyện người đi xa trở về quê hương sau nạn đói. Nhưng hình ảnh của [Ô Cỏ Khuất (Trắng)] mang ý nghĩa “sự sống nảy mầm trong hoang tàn”, còn bài hát của Miểu Miểu nghe lại giống như người trở về lại nhảy thẳng vào hố lửa vậy.
Mấy câu đầu chưa rõ ràng lắm. Nhưng “hoa rơi trong động, tiếng nữ nhi cười” hình như là một hủ tục mê tín ở vùng Tương Tây. Người ta ném những cô gái chưa chồng vào hang chờ c.h.ế.t để cầu xin thần linh phù hộ.
“Cáo hoang”... Hình như ở một số nơi, người ta cho rằng cáo nhảy lên mộ là điềm xui xẻo.
À, còn cả “cừu” nữa. Trong [Ô Cỏ Khuất] cũng nhắc đến “cừu hai chân”, chẳng lẽ núi Chá Cổ sẽ lại xảy ra nạn đói một lần nữa sao?
... A a a a các đại lão diễn đàn ơi, sao mấy người có thể mất kết nối ngay lúc quan trọng thế này chứ? Thế này thì có khác gì câu hỏi lớn cuối cùng mà đáp án tham khảo lại ghi “lược bỏ” đâu?!
Vưu Miểu bực bội vò đầu bứt tai. Cô lại mở điện thoại lên diễn đàn tìm cảm hứng, kết quả lại thấy một bài viết có vẻ chẳng liên quan gì đến bản cập nhật lần này.
ID “Hôi là Hôi vô danh”: [Có phải Ảnh T.ử có thù oán gì với Hôi Dực không, lần này anh ta tàn tành mây khói thật rồi...]
Hửm? Hôi Dực lại bị làm sao? Chẳng lẽ Hôi Dực cũng có mặt trong phó bản này, chỉ là cô lại không nhận ra?
Vưu Miểu lập tức cảm thấy hứng thú.
[Tôi không phải fan Hôi Dực, nhưng tôi thật sự cảm thấy Ảnh T.ử có thù với anh ta thì phải? Trước đây ở phó bản Trấn Cổ Kỳ Bí, việc làm mất [Tổ Ong Rối] của Hôi Dực thì thôi cho qua đi, dù sao cũng là do hắn yếu mà còn ra gió tự chuốc lấy. Nhưng lần này, [Lệnh xây thành] của Hôi Dực cũng bị làm mất luôn. Sau này Hôi Dực lấy gì để tranh giành với Ô Nguyệt nữa đây?]
Hả???
“Lệnh xây thành” là tên gọi khác mà độc giả Quỷ Đô đặt cho vật phẩm số 077 [Phong Linh Tịnh Độ]. Trong nguyên tác, Hôi Dực không tiếc việc vượt cấp khiêu chiến Chung Lăng Hư cũng chỉ vì cái Quỷ hạch này trong tay lão Chung.
Hiện tại cốt truyện còn chưa tới đoạn đó, sao lại nói trước là [Lệnh xây thành] của Hôi Dực đã mất rồi?
[Trong nguyên tác, Hôi Dực cướp Lệnh xây thành từ tay Chung Lăng Hư. Nhưng chúng ta đều biết, trước khi cốt truyện này diễn ra, tổ chức Cốt Lõi Tự Do đã khẳng định chắc nịch là số lần sử dụng của số 077 đã hết. Lúc đó tôi còn tưởng là lão Chung mưu mô xảo quyệt tự giấu đi một lần sử dụng để qua mặt mọi người cơ.]
[Nhưng sau khi phó bản này kết thúc, tôi chợt hiểu ra số lần sử dụng dư ra của lão Chung từ đâu mà có —— Là Giang Thuật cho anh ta đó!]
[Mọi người đừng quên, trong nguyên tác, người cùng Vi Sinh Linh tiến vào Bảo tàng Vạn Tượng là Giang Thuật. Cũng chính tại đây, họ đã đạt được thỏa thuận hợp tác liên minh. Hơn nữa, với thế yếu “bị mọi người ruồng bỏ” hiện tại, Vi Sinh Linh vẫn giành được vị thế liên minh ngang hàng với lão Chung và lão Hứa. Lúc đó tôi đã nghĩ, dù Tiểu Linh xuất thân là dân kinh doanh, nhưng cũng không thể chỉ dựa vào tài ăn nói mà chia phần thịt từ miệng đám đại lão đặt lợi ích lên hàng đầu được đúng không?]
[Bây giờ thì tôi hiểu rồi! Bởi vì Tiểu Linh đã đưa cho Giang Thuật một cái giá tương đương! Cô ấy đã lấy [Ảnh Đế] giấu trong bảo tàng nhà mình ra để trao đổi lợi ích. Và món quà quý giá này lại được Giang Thuật chuyển tặng cho lão Chung, trở thành cái Quỷ hạch mà Hôi Dực thèm muốn!]
[Nhưng bây giờ, [Phong Linh Tịnh Độ] mới lại rơi vào tay Cố Ảnh - một người chẳng rõ lai lịch xuất xứ. Điều này chẳng khác nào trực tiếp cướp mất nước cờ tương lai của Hôi Dực sao? Hôi Dực phen này tàn tành mây khói thật rồi!]
Vưu Miểu: …
Chuyện... Chuyện này cũng đâu thể trách cô được!
Là Vi Sinh Linh chủ động lấy ra để nhờ cô giúp đỡ mà! Cô ấy và Hôi Dực cả truyện chẳng hề có sự tương tác nào. Ai mà biết được đây vốn là chiến lợi phẩm của Hôi Dực cơ chứ!
Nghĩ sâu xa hơn một chút, không chỉ [Tổ Ong Rối] của Hôi Dực bị cô hấp thụ, mà [Tòa Án Vong Linh] vốn dĩ dùng để trao đổi với Thế giới Âm Ảnh cũng đã lọt vào tay cô ngay từ đầu. Giờ lại thêm cái Lệnh Xây Thành nữa...
Hôi Dực à, anh thật sự quá t.h.ả.m rồi! Anh còn t.h.ả.m hơn những gì mọi người nhìn thấy nhiều!!!
Tục ngữ có câu: Khi bạn cảm thấy mình rất t.h.ả.m, chỉ cần so sánh với người còn t.h.ả.m hơn mình, thì tâm trạng sẽ tốt lên rất nhiều.
Vưu Miểu hiện tại chính là như vậy. Hôi Dực gần như ngay lập tức chữa khỏi căn bệnh “mất cân bằng tâm lý” của cô. Cô cũng không thèm bận tâm xem bài hát của Miểu Miểu rốt cuộc có ý nghĩa gì nữa. Cô cuộn tròn trong chăn trên giường, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
[Tôi khổ quá mà, phải c.ắ.n răng hứng sóng tín hiệu lúc có lúc không trên tàu hỏa để đào ra đống ảnh này. Mọi người xem nhé, đây là bức ảnh cận cảnh nét căng của cái món đồ đồng mà nhóm Giáo sư Mạc tìm thấy trong truyện tranh: ba chân, bốn quai, khắc hoa văn linh thú và mặt trời. Xét theo thực tế, đây là đặc trưng tiêu biểu của đồ đồng thời Chiến Quốc vùng đất Sở.]
[Chắc chắn sẽ có người bảo rằng truyện tranh thì không thể giống thực tế hoàn toàn được, vả lại thế giới Đô Thị Quỷ Dị cũng chẳng có địa danh nào là nước Sở cả. Biết đâu đây chỉ là kiểu dáng mà Ảnh T.ử chép lại từ cái bảo tàng nào đó thôi. Tôi xin khẳng định là không phải nhé. Mời mọi người xem tiếp bức ảnh chụp nguyên tác thứ hai, trích từ chương 319 của tiểu thuyết.]
Vưu Miểu - một người đã đọc thuộc lòng cả bộ truyện - chỉ liếc mắt một cái là nhận ra ngay nội dung của bức ảnh đó. Đoạn này miêu tả những chuỗi ngày trốn việc lười biếng vui vẻ của Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố sau khi một Quỷ cảnh kết thúc. Công cụ dùng để trốn việc chính là... đạo cụ mang mã số 066, Cửa Sổ Văn Minh.
Cái món đạo cụ làm nền từng xuất hiện trong phó bản Trấn Cổ Kỳ Bí này, là một bảo bối giúp người ở thế giới Đô Thị Quỷ Dị có thể thu thập được một phần văn hóa của các thế giới khác. Nó còn bị nhiều cư dân mạng gọi đùa là “đạo cụ sao chép hợp lý khi Như Hứa lười nghĩ bối cảnh”.
Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố sẽ tuân thủ quy tắc sử dụng, định kỳ tiếp nhận nội dung qua Cửa Sổ Văn Minh, để phòng hờ sau này gặp phải Quỷ cảnh có bối cảnh tương tự. Tuy nhiên, những thứ nhận được này rất hiếm khi hữu dụng, ngược lại toàn là mấy bộ tiểu thuyết mạng giải trí và mấy thứ công cụ đốt thời gian thì nhiều vô kể.
Nội dung trên bức ảnh chụp màn hình này chính là cảnh đám người ở Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố tụ tập lại để xem truyện tranh của thế giới khác —— cũng chính là thế giới của họ. Đang lúc cao trào thì bị sếp ập vào kiểm tra đột xuất và tóm gọn.
[“Hãy nhìn lại cái bộ dạng của mấy người hiện tại xem! Cái này, cái này, và cả cái này nữa là cái gì?!” Ông sếp chỉ vào đống rác rưởi bằng giấy lộn trên bàn làm việc mà quát lớn. Đống rác đó bao gồm ba cuốn rưỡi truyện tranh, vài mô hình thiếu nữ phép thuật được làm dựa theo truyện, và cả một bản rập bích họa cảnh tiệc tùng của một nữ thủ lĩnh bộ lạc thời viễn cổ nào đó. Trên chiếc bàn đá trong bản rập được bày la liệt những chiếc liễn đồng, đỉnh đồng có ba chân, bốn quai, khắc hoa văn linh thú và mặt trời. Nếu không phải do ngoại hình và cách ăn mặc của những người trong tranh quá đậm chất truyện tranh, thì trông nó thực sự y chang một bức bích họa cổ đại vậy.]
Vưu Miểu: ...
Tại sao trong mấy cái góc xó xỉnh này lại còn có thể giấu một chi tiết quan trọng nhường này chứ!
[Mọi người thấy chưa? Đoạn miêu tả trong nguyên tác giống y như đúc với chiếc liễn đồng ở Bảo tàng Vạn Tượng!]
[Như Hứa không phải kiểu người thích dùng từ ngữ thừa thãi để câu giờ. Lúc đó, bà ấy đã cố ý miêu tả chi tiết cái “bản rập bích họa” trong một diễn biến chẳng mấy quan trọng, nguyên nhân chỉ có một: bà ấy đang ám chỉ thứ “trông có vẻ giống bích họa viễn cổ” này thực chất không phải là trò giải trí lấy từ Cửa Sổ Văn Minh, mà chính là tài liệu khảo cổ vô cùng quan trọng của chính thế giới Đô Thị Quỷ Dị!]
[Nội dung của bức bích họa đó là “Nữ thủ lĩnh bộ lạc viễn cổ mở tiệc chiêu đãi khách”. Giờ đây, một chiếc liễn đồng y hệt lại xuất hiện chễm chệ trong Bảo tàng Vạn Tượng. Hơn nữa, dòng chữ khắc trên chiếc liễn đồng đó còn tường thuật lại những yêu cầu của việc tế lễ “Thiên Mẫu”. Vậy thì, chúng ta có thể suy đoán rằng, vị nữ thủ lĩnh viễn cổ trong bức bích họa kia thực chất chính là “Thiên Mẫu” hay không?]
[Dựa vào diễn biến cốt truyện nửa sau phó bản lần này, cái Hắc Hải Thành đầy bí ẩn chưa từng được lật mở trong nguyên tác cuối cùng cũng lộ ra một góc của tảng băng chìm —— Nơi đó dường như vẫn còn rất nhiều người sống dở c.h.ế.t dở cư ngụ, và cứ đến ngày mùng bốn tháng tư hàng năm, nhân dịp sinh nhật Thiên Mẫu, họ sẽ tổ chức một nghi thức tế lễ. Do đó, tôi rất nghi ngờ vị Thiên Mẫu này chính là trùm cuối đứng sau Hắc Hải Thành.]
[Đáng tiếc thay, tôi đã lật tung cả cuốn sách lên mà chẳng tìm thấy thêm bất kỳ một đoạn miêu tả nào khác có khả năng liên quan tới Thiên Mẫu. Thế nên, tôi chỉ đành giả định rằng khi thiết kế phân cảnh này, Ảnh T.ử và Như Hứa đã tham khảo bối cảnh thực tế để sắp xếp lại những manh mối hiện tại.]
[Manh mối rõ ràng duy nhất hiện tại chính là chiếc liễn đồng xuất hiện trong truyện tranh. Tôi đã tra cứu qua phần mềm nhận diện hình ảnh, và phát hiện ra hình vẽ trong truyện có vẻ như được mô phỏng theo chiếc Liễn Hôn Ninh được trưng bày tại Bảo tàng Nam Sở ngoài đời thực.]
[Cái Liễn Hôn Ninh này lại chứa đựng một câu chuyện cực kỳ thú vị. Nó được đúc vào hơn hai ngàn năm trước, khoảng thời kỳ đầu của triều đại thống nhất đầu tiên ở nước ta. Lúc bấy giờ, vị Hoàng đế Trung Nguyên đã đ.á.n.h tới tận vùng Nam Sở. Nhằm phô trương đức độ nhân từ, khi thu tóm lãnh thổ của các tiểu quốc bản địa, Hoàng đế đã phong tước Hầu cho các vị Vua cũ. Chỉ cần họ răm rắp tuân theo phong tục tập quán của Trung Nguyên, thì con cháu đời đời sẽ được hưởng vinh hoa phú quý.]
[Tuy nhiên, thời điểm đó có một tiểu quốc tên là Ninh luôn duy trì truyền thống dùng người sống để tế lễ. Hoàng đế Trung Nguyên đã cấm đoán, nhưng bọn họ vẫn lén lút thực hiện. Cuối cùng, việc này đã chọc giận Hoàng đế Trung Nguyên, ngài lập tức phái quân đi tiêu diệt tận gốc tay Quốc vương kia. Ngài thậm chí còn cho đúc chiếc Liễn Hôn Ninh này ngay trong bữa tiệc mừng công, với ngụ ý răn đe “g.i.ế.c gà dọa khỉ”.]
[Giờ quay trở lại với truyện tranh. Nếu cả Ảnh T.ử và Như Hứa đều lấy chiếc Liễn Hôn Ninh làm nguyên mẫu để tạo ra vật phẩm này, liệu có khả năng ngay cả cốt truyện bối cảnh của nó cũng được tham khảo từ đời thực hay không?]
[Nói cách khác, trong nền văn hóa của thế giới Đô Thị Quỷ Dị thực sự tồn tại người tên là Thiên Mẫu này. Chỉ là về sau, quốc gia sở hữu chiếc liễn đồng này đã tự tiện dùng người sống làm vật tế thần, dẫn đến việc tế lễ thất bại và đất nước bị diệt vong. Trong khi đó, đám người khám phá bảo tàng lại thực hiện nghi thức tế lễ sai lầm mà không chịu tìm hiểu kỹ càng, để rồi rước họa sát thân, c.h.ế.t sạch không chừa một ai.]
[... Móa ơi, bây giờ đọc truyện tranh cũng bắt buộc phải nghiên cứu cả nhân vật có thật trong đời thực nữa hả? Chắc tôi không xứng đáng đọc bộ truyện này rồi!]
[Tôi lại thấy chủ thớt nói rất có lý đấy chứ! Bằng không thì giải thích sao về vụ tế lễ thất bại? Còn về quy trình tế lễ chuẩn chỉnh là như thế nào, tôi nghĩ cái x.á.c c.h.ế.t đội mồ sống dậy ở đoạn sau đã cung cấp đủ gợi ý rồi! Nghi thức tế lễ chuẩn xác luôn được lưu truyền trong Hắc Hải Thành, và nơi đây chắc chắn sẽ trở thành một phó bản cực kỳ quan trọng ở giai đoạn sau của Đô Thị Quỷ Dị!]
[Khoan đã, chẳng phải trong bài viết của người anh em “Quỷ Cảnh Kết Thúc Đừng Đi Vội” cũng có nhắc đến cô gái biến mất trong buổi tế lễ sao? Có khi nào Diệp Tiểu Mạn vì tận mắt chứng kiến quy trình tế lễ chính xác của Hắc Hải Thành nên mới bị ô nhiễm tinh thần? Bởi vậy nên ký ức mới bị xóa sạch, chỉ kịp truyền một mẩu tin tức ra ngoài vào phút ch.ót?]
[Tôi lại thấy có mùi quen quen rồi nha. Đây chẳng phải là cách mà Như Hứa hay xài để cài cắm chi tiết ẩn trong tiểu thuyết sao? Kiểu như “Một con chuột trốn khỏi khu thí nghiệm đã gieo rắc đại dịch cho cả thành phố” ấy? Ảnh T.ử ơi, cô học lỏm giỏi lắm! Mau dọn cái phó bản Hắc Hải Thành lên đây đi!]
[Đừng chỉ nói về Hắc Hải Thành chứ! Tôi cá phó bản sau sẽ là núi Chá Cổ. Nhóm của cẩu Giang bị kẹt ở đó hết rồi, chẳng lẽ lại thiếu một màn giải cứu hoành tráng sao? Núi Chá Cổ vốn đã kết thúc trước khi nguyên tác bắt đầu, nay cuối cùng cũng chính thức quay lại rồi!]
Bên dưới bài viết này cực kỳ náo nhiệt. Cứ tải lại trang là có thêm cả chục bình luận. Vưu Miểu đợi mãi vẫn không thấy “Thanh niên ưu tú Quỷ Đô” trả lời thêm. Cô không rõ có phải do trên tàu lại mất sóng hay không.
Bài viết này không hề nhắc đến Cố Ảnh. Theo lý mà nói, Vưu Miểu đáng lẽ phải hào hứng hóng hớt phân tích như những độc giả bình thường khác. Nhưng lúc này, cô chẳng còn tâm trí nào để hóng chuyện nữa.
Bởi vì mấy cái nơi như Hắc Hải Thành hay núi Chá Cổ gì đó, rất có thể cô sẽ phải tự mình trải qua!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn về núi Chá Cổ và Hắc Hải Thành, cả diễn đàn lại đồng lòng đến mức chẳng có ai đi phân tích xem chuyện gì sẽ xảy ra ở đó. Tất cả mọi người đều chỉ chờ đợi để xem kịch vui!
Những phó bản trước đây, tuy kịch bản đã bị sửa đổi nhiều, nhưng cô ít ra vẫn biết Quỷ hạch thuộc loại nào, phó bản có những điểm c.h.ế.t người nào. Nhưng hai phó bản hoàn toàn mới và cực kỳ khó nhằn này thì cô phải làm sao đây? Vưu Miểu đành chán nản mở truyện tranh ra, tiếp tục nghiên cứu bài hát mà Miểu Miểu đã hát ở phần cuối.
Khi mới đọc đến đoạn này, cô đã thấy nhiều chi tiết trong bài hát nghe rất quen. Đến lúc mang phần giới thiệu của [Ô Cỏ Khuất] ra so sánh, cô mới phát hiện bài hát này chính là phiên bản mở rộng của [Ô Cỏ Khuất].
Bốn câu đầu vừa hay khớp với hình ảnh của [Ô Cỏ Khuất (Trắng)]. Nó như kể về câu chuyện người đi xa trở về quê hương sau nạn đói. Nhưng hình ảnh của [Ô Cỏ Khuất (Trắng)] mang ý nghĩa “sự sống nảy mầm trong hoang tàn”, còn bài hát của Miểu Miểu nghe lại giống như người trở về lại nhảy thẳng vào hố lửa vậy.
Mấy câu đầu chưa rõ ràng lắm. Nhưng “hoa rơi trong động, tiếng nữ nhi cười” hình như là một hủ tục mê tín ở vùng Tương Tây. Người ta ném những cô gái chưa chồng vào hang chờ c.h.ế.t để cầu xin thần linh phù hộ.
“Cáo hoang”... Hình như ở một số nơi, người ta cho rằng cáo nhảy lên mộ là điềm xui xẻo.
À, còn cả “cừu” nữa. Trong [Ô Cỏ Khuất] cũng nhắc đến “cừu hai chân”, chẳng lẽ núi Chá Cổ sẽ lại xảy ra nạn đói một lần nữa sao?
... A a a a các đại lão diễn đàn ơi, sao mấy người có thể mất kết nối ngay lúc quan trọng thế này chứ? Thế này thì có khác gì câu hỏi lớn cuối cùng mà đáp án tham khảo lại ghi “lược bỏ” đâu?!
Vưu Miểu bực bội vò đầu bứt tai. Cô lại mở điện thoại lên diễn đàn tìm cảm hứng, kết quả lại thấy một bài viết có vẻ chẳng liên quan gì đến bản cập nhật lần này.
ID “Hôi là Hôi vô danh”: [Có phải Ảnh T.ử có thù oán gì với Hôi Dực không, lần này anh ta tàn tành mây khói thật rồi...]
Hửm? Hôi Dực lại bị làm sao? Chẳng lẽ Hôi Dực cũng có mặt trong phó bản này, chỉ là cô lại không nhận ra?
Vưu Miểu lập tức cảm thấy hứng thú.
[Tôi không phải fan Hôi Dực, nhưng tôi thật sự cảm thấy Ảnh T.ử có thù với anh ta thì phải? Trước đây ở phó bản Trấn Cổ Kỳ Bí, việc làm mất [Tổ Ong Rối] của Hôi Dực thì thôi cho qua đi, dù sao cũng là do hắn yếu mà còn ra gió tự chuốc lấy. Nhưng lần này, [Lệnh xây thành] của Hôi Dực cũng bị làm mất luôn. Sau này Hôi Dực lấy gì để tranh giành với Ô Nguyệt nữa đây?]
Hả???
“Lệnh xây thành” là tên gọi khác mà độc giả Quỷ Đô đặt cho vật phẩm số 077 [Phong Linh Tịnh Độ]. Trong nguyên tác, Hôi Dực không tiếc việc vượt cấp khiêu chiến Chung Lăng Hư cũng chỉ vì cái Quỷ hạch này trong tay lão Chung.
Hiện tại cốt truyện còn chưa tới đoạn đó, sao lại nói trước là [Lệnh xây thành] của Hôi Dực đã mất rồi?
[Trong nguyên tác, Hôi Dực cướp Lệnh xây thành từ tay Chung Lăng Hư. Nhưng chúng ta đều biết, trước khi cốt truyện này diễn ra, tổ chức Cốt Lõi Tự Do đã khẳng định chắc nịch là số lần sử dụng của số 077 đã hết. Lúc đó tôi còn tưởng là lão Chung mưu mô xảo quyệt tự giấu đi một lần sử dụng để qua mặt mọi người cơ.]
[Nhưng sau khi phó bản này kết thúc, tôi chợt hiểu ra số lần sử dụng dư ra của lão Chung từ đâu mà có —— Là Giang Thuật cho anh ta đó!]
[Mọi người đừng quên, trong nguyên tác, người cùng Vi Sinh Linh tiến vào Bảo tàng Vạn Tượng là Giang Thuật. Cũng chính tại đây, họ đã đạt được thỏa thuận hợp tác liên minh. Hơn nữa, với thế yếu “bị mọi người ruồng bỏ” hiện tại, Vi Sinh Linh vẫn giành được vị thế liên minh ngang hàng với lão Chung và lão Hứa. Lúc đó tôi đã nghĩ, dù Tiểu Linh xuất thân là dân kinh doanh, nhưng cũng không thể chỉ dựa vào tài ăn nói mà chia phần thịt từ miệng đám đại lão đặt lợi ích lên hàng đầu được đúng không?]
[Bây giờ thì tôi hiểu rồi! Bởi vì Tiểu Linh đã đưa cho Giang Thuật một cái giá tương đương! Cô ấy đã lấy [Ảnh Đế] giấu trong bảo tàng nhà mình ra để trao đổi lợi ích. Và món quà quý giá này lại được Giang Thuật chuyển tặng cho lão Chung, trở thành cái Quỷ hạch mà Hôi Dực thèm muốn!]
[Nhưng bây giờ, [Phong Linh Tịnh Độ] mới lại rơi vào tay Cố Ảnh - một người chẳng rõ lai lịch xuất xứ. Điều này chẳng khác nào trực tiếp cướp mất nước cờ tương lai của Hôi Dực sao? Hôi Dực phen này tàn tành mây khói thật rồi!]
Vưu Miểu: …
Chuyện... Chuyện này cũng đâu thể trách cô được!
Là Vi Sinh Linh chủ động lấy ra để nhờ cô giúp đỡ mà! Cô ấy và Hôi Dực cả truyện chẳng hề có sự tương tác nào. Ai mà biết được đây vốn là chiến lợi phẩm của Hôi Dực cơ chứ!
Nghĩ sâu xa hơn một chút, không chỉ [Tổ Ong Rối] của Hôi Dực bị cô hấp thụ, mà [Tòa Án Vong Linh] vốn dĩ dùng để trao đổi với Thế giới Âm Ảnh cũng đã lọt vào tay cô ngay từ đầu. Giờ lại thêm cái Lệnh Xây Thành nữa...
Hôi Dực à, anh thật sự quá t.h.ả.m rồi! Anh còn t.h.ả.m hơn những gì mọi người nhìn thấy nhiều!!!
Tục ngữ có câu: Khi bạn cảm thấy mình rất t.h.ả.m, chỉ cần so sánh với người còn t.h.ả.m hơn mình, thì tâm trạng sẽ tốt lên rất nhiều.
Vưu Miểu hiện tại chính là như vậy. Hôi Dực gần như ngay lập tức chữa khỏi căn bệnh “mất cân bằng tâm lý” của cô. Cô cũng không thèm bận tâm xem bài hát của Miểu Miểu rốt cuộc có ý nghĩa gì nữa. Cô cuộn tròn trong chăn trên giường, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận