Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên
Chương 127: Khúc ca không người thấu
Cùng lúc đó, tại núi Chá Cổ, nhóm của Giang Thuật rốt cuộc cũng thành công thâm nhập vào sâu bên trong thân núi.
Nơi này đã chẳng còn nhìn thấy dấu vết hoạt động của con người trong thời gian gần đây, nhưng lại phơi bày ra lượng lớn những di tích từ 6 năm trước – Núi Chá Cổ vốn dĩ từng có một ngôi làng nhỏ, chỉ là sau trận Quỷ cảnh năm đó, nơi này đã hoàn toàn bị bỏ hoang.
“Anh Giang, tín hiệu bị ngắt rồi.” Một đồng đội đi cùng bỗng căng thẳng lên tiếng.
Giang Thuật đương nhiên cũng biết điều đó. Anh còn nhận ra sớm hơn bất cứ đồng đội nào, bởi vì Thích Vân Nguy đã báo cho anh biết ngay từ giây phút đầu tiên rằng kết nối với mạng internet bên ngoài đã bị đứt đoạn.
Thiết bị tăng cường tín hiệu mà bọn họ mang theo chẳng khác nào một trạm phát sóng thu nhỏ, vậy mà trong hoàn cảnh này vẫn không thể bắt được mạng. Điều này chỉ có thể chứng minh một điều: Quả nhiên trên núi Chá Cổ vẫn còn tồn tại những thứ không hề bình thường.
Cơ thể Giang Thuật căng cứng đến cực hạn. Đột nhiên, một bóng trắng xẹt qua từ phía bên cạnh. Theo phản xạ có điều kiện, anh rút s.ú.n.g nổ s.ú.n.g. Chỉ nghe một tiếng “Đoàng” chát chúa vang lên, một bầy chim sẻ kinh hãi vỗ cánh bay v.út lên trời, còn cái bóng trắng kia cũng chợt lóe lên rồi chạy vụt về phía xa.
Giang Thuật nhìn cực kỳ rõ ràng, bóng lưng đó là một bà lão mặc toàn đồ trắng, mái tóc cũng bạc trắng như tuyết.
“Là bà lão đó!” Một đồng đội kích động hét lên.
“Đuổi theo xem sao!”
Bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất để đuổi theo. Tốc độ của cái bóng phía trước cũng không nhanh, ngược lại trông giống như đang cố ý dẫn đường cho họ. Chỉ là lúc này, tâm trí mọi người tựa hồ đều bị mê hoặc, ngay cả một người luôn tỉnh táo nhất như Giang Thuật cũng không hề nhận ra sự cuồng nhiệt và chấp niệm bất thường của chính mình.
Mãi cho đến khi đuổi tới tận sâu trong núi Chá Cổ, cả bọn mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ngẩng phắt đầu lên, kinh ngạc nhìn ngắm khu vực mà họ chưa từng đặt chân đến này.
Bao quanh họ là những căn nhà cũ kỹ đã tồi tàn, thậm chí sụp đổ do nhiều năm không được tu sửa. Nằm chễm chệ ngay chính giữa là một cái giếng cổ đã bị vứt bỏ từ lâu. Đáng lẽ nơi này không được phép có một bóng người, thế nhưng ngay lúc này, bên cạnh cái giếng cổ lại có một thiếu nữ đang ngồi, bộ dạng hoàn toàn lạc quẻ với cảnh vật xung quanh.
Dung mạo thiếu nữ tinh xảo và ngọt ngào, nhưng trên khuôn mặt ấy lại chẳng có lấy một tia cảm xúc. Đôi mắt to tròn đen láy trống rỗng, vô hồn y hệt như những khung cửa nhà trống hoác quanh đây. Cô ta mặc một bộ váy Lolita màu hồng phấn – thứ trang phục thường chỉ xuất hiện trên các con phố sầm uất nơi thành thị. Cô ta đang uốn gối ngồi xổm trên mặt đất, dùng thứ nước có lẽ vừa được múc lên từ dưới giếng cổ, tỉ mẩn chà rửa một bộ khung xương trắng toát.
Vừa rửa, miệng vừa ngân nga một khúc ca êm ái:
“Mưa rơi sương tan, người người hồi hương.
Cáo hoang nhảy mả, ma trơi khóc tang.
Xương trắng mừng mùa vụ, tiền vàng đón phú quý.
Trăm năm sau, ai còn nhớ, hoa rơi trong động, tiếng nữ nhi cười.
Trăm năm sau, nghe ta hát, người ngoài cất giọng, hóa cừu trong ca!”
Tám, chín người đứng xa gần quanh thiếu nữ, cứ thế ngơ ngác lắng nghe cô ta hát đi hát lại ca khúc đó, thậm chí còn có vài bóng người từ phía xa đang chầm chậm tiến lại gần. Gió núi rít qua bên tai, cảm giác hệt như đang cuốn qua từng tấm bia mộ vừa mới được dựng lên.
…
Vưu Miểu đã quá quen với việc ánh sáng biến đổi mỗi lần xuyên không từ thế giới truyện tranh về lại hiện thực. Có điều, lần này dường như hơi khác mọi khi.
Cô nhớ rất rõ, đợt này mình bị “bế” đi khi đang tụ tập với hội bạn. Mà lần xuyên không trước đã chứng minh một quy luật: sau khi cô rời khỏi cơ thể, sẽ có một thế lực vô danh nào đó tiếp quản thân xác này.
Vưu Miểu vẫn chưa hiểu rõ về sự tồn tại đó, nhưng dùng ngón chân nghĩ cũng biết cái thứ ấy chẳng đáng tin tẹo nào. Trong lúc đứng thui thủi một mình ở Khu Tự nhiên, cô đã vắt óc bịa sẵn ba kịch bản để lát nữa giải thích với đám bạn về sự bất thường của mình trong mười mấy phút vừa qua.
Tầm nhìn tối sầm rồi lại hửng sáng, khung cảnh trước mắt dần rõ nét.
Cô chợt nhận ra mình đang ngồi chễm chệ trước một nồi lẩu sôi sùng sục. Ba cô bạn thân thì đang vây quanh, vẻ mặt hưng phấn thao thao bất tuyệt về một chủ đề mà Vưu Miểu hoàn toàn không theo kịp.
...Nếu cô nhớ không lầm thì trước khi xuyên không, cô đã lấy cớ đi vệ sinh để chuồn lẹ cơ mà? Sao chớp mắt một cái, cả bọn đã yên vị trong quán lẩu rồi? Rốt cuộc cô đã xuyên đi bao lâu? Vưu Miểu liếc nhìn điện thoại: 11 giờ rưỡi trưa. Nhưng do lúc trước rời đi quá vội nên cô không kịp xem giờ, thành thử cũng chẳng thể tính chính xác khoảng thời gian đã trôi qua...
“Tớ nói cho cậu nghe, cái nết ông lớp trưởng cứ thế nào ấy, hồi lớp tám mấy cặp trong lớp tụi mình đều do ổng...”
Cô bạn ngồi đối diện đang hăng say đào bới đống drama từ chục năm trước bỗng nhận ra sự bất thường của Vưu Miểu, bèn thắc mắc: “Miểu Miểu, cậu sao thế? Lại có sếp nào nhắn tin bắt tăng ca ngày nghỉ à?”
Vưu Miểu lẳng lặng cất điện thoại: “Đừng có nói mấy chuyện kinh dị thế chứ... Tớ chỉ đang nghĩ thịt nhúng lâu như vậy, chắc cũng chín rồi nhỉ?”
Một cô bạn khác vớt lên kiểm tra, gật gù: “Tụi mình vừa tới là thả vào luôn mà, nấu ngót nghét mười phút, nhừ lắm rồi, cậu mau ăn đi!”
Nói đoạn, cô nàng múc ngay một muôi thập cẩm bự chảng từ ngăn lẩu siêu cay thả tọt vào bát Vưu Miểu.
Vưu Miểu - thanh niên vốn định dựa vào độ chín của đồ ăn để đoán xem mình đã đi bao lâu: ???
Cô bạn còn nhiệt tình giục: “Miểu Miểu, mau ăn đi! Bọn tớ đâu có ăn cay được, chẳng phải lúc nãy cậu cứ nằng nặc đòi ăn lẩu, lại còn chỉ đích danh nồi uyên ương siêu cay sao? Nếm thử đi!”
Mọi nghi vấn nghẹn ứ ở cổ họng, Vưu Miểu lẳng lặng cúi đầu, gắp một miếng sách bò c.ắ.n thử.
... Cay xé lưỡi.
Cô c.ắ.n răng chịu đựng nhai vài miếng rồi nuốt xuống, đưa tay sờ sờ khóe miệng, cảm giác cả môi lẫn lưỡi đều sưng vù cả lên rồi...
Nhớ lại lần trước về nhà phát hiện ra vỏ lon Coca bị chôn vùi dưới đáy thùng rác, một suy nghĩ không tưởng xẹt qua đầu cô.
Chẳng lẽ, thế lực vô danh đang chiếm giữ thân xác cô lại là… một con nghiện đồ ăn vặt?!
“Á ——”
Lâm Mộng ngồi ngay bên cạnh đột nhiên hét toáng lên, hai mắt dán c.h.ặ.t vào màn hình điện thoại sáng rực: “Các cậu mau mở app A Mạn lên xem đi! Đô Thị Quỷ Dị cập nhật chương mới rồi!”
“Thật hay đùa đấy? Ngay lúc này á?!”
“Vãi nồi, hẳn 45 chương?! Ảnh T.ử bị cái gì kích thích vậy? Tính vẽ nốt đợt này rồi đem con bỏ chợ luôn à?”
“Trời đất ơi, sao lại cập nhật giờ này? Lỡ mất suất bóc tem rồi, quả này đợi tớ soạn xong bài phân tích thì mấy đại thần trên diễn đàn đã cày nát bét từng chi tiết luôn rồi!”
Hội bạn xung quanh ồ lên kinh ngạc, tiếng xuýt xoa lấn át lẫn nhau. Vưu Miểu cũng thừa cơ rút điện thoại ra hóng hớt.
Vừa nhìn một cái, cô suýt rớt tim ra ngoài.
Cô đã bảo mà, rõ ràng thời gian cô kẹt trong viện bảo tàng đâu có dài, làm quái nào vẽ ra tận bốn mươi lăm chap cho được. Thì ra đợt này, Ảnh T.ử đã dồn hết tâm huyết vào việc xây dựng tuyến nhân vật phụ.
Đầu tiên là nam chính Giang Thuật. Tác giả dành hẳn 25 chương để miêu tả cách anh vận dụng tài nguyên và mạng lưới nhân mạch, khôn khéo liên kết ngang dọc để sáp nhập Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố và tổ chức Cốt Lõi Tự Do. Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố vốn là đại bản doanh của anh, Đệ nhất Thành chủ của Cốt Lõi Tự Do - Chung Lăng Hư lại là anh em tốt của anh, ngay cả Hứa Tế Xuyên chẳng biết vì lý do gì cũng đứng về phe anh. Ngay lúc Giang Thuật tính liên lạc với Vi Sinh Linh để thành lập liên minh đối kháng Quỷ cảnh, thì đột nhiên nhận được một tin tức, thế là...
Thế là vác xác lên núi Chá Cổ???
Anh ta lên núi Chá Cổ lúc này làm cái quái gì? Đáng nhẽ anh phải phi thẳng tới Bảo tàng Vạn Tượng mới đúng chứ?!
Hai mắt Vưu Miểu thiếu điều muốn rớt ra ngoài. Xâu chuỗi với cái tin “Có Miểu Miểu xuất hiện ở núi Chá Cổ” mà Thích Vân Nguy từng nhắc đến ở phó bản trước, một dự cảm bất an quen thuộc mang tên “khéo lại phải đội nồi” bỗng chốc dâng trào.
Cô liếc qua khu vực bình luận truyện tranh - cái nơi vốn chẳng có tí dinh dưỡng nào nay ngập tràn những tiếng gào thét. Chưa đầy 5 giây sau, cô nhắm tịt mắt, vẻ mặt đầy thống khổ ấn nút thoát.
Quả nhiên đúng như dự đoán, mọi người vừa mải mê đoán già đoán non xem Miểu Miểu định làm trò trống gì ở núi Chá Cổ, vừa thi nhau hắt gáo nước bẩn lên đầu cô. Đọc xong, Vưu Miểu có cảm giác lưng mình như còng xuống mấy phân vì gánh còng lưng cái “nồi” này.
Truyện tranh vẽ đến đoạn nam chính đến núi Chá Cổ để mở khóa bản đồ mới, ngay sau đó khung hình chuyển cảnh, quay về với cốt truyện nguyên bản ở Bảo tàng Vạn Tượng.
Cố Ảnh lên sàn.
Tất nhiên không phải với cái dáng vẻ nhếch nhác bò ra khỏi chậu hoa như ở bảo tàng. Trong truyện, cô uyển chuyển xuyên qua những tán hoa bóng liễu lọt vào khung hình, bóng lá từng chút một lướt qua khuôn mặt kiều diễm không tì vết. Mãi đến tận khung tranh sau, gương mặt ấy mới lộ diện trọn vẹn.
Vưu Miểu nghe thấy ba cô bạn cùng bàn gần như đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
Đúng rồi, lúc nãy bọn họ được Lâm Mộng nhắc nên mới mở điện thoại xem. Tốc độ đọc ngang ngửa nhau, chắc tầm này cũng vừa vặn đọc đến cảnh Cố Ảnh lên sàn.
“Đây là nhân vật mới hả? Đẹp chấn động luôn á?!” Cô bạn A đi đầu cảm thán.
“Trời đất quỷ thần ơi, thế này là trực tiếp nâng chuẩn nhan sắc nhân vật 2D lên mấy bậc luôn đó. Tớ cứ tưởng Vi Sinh Linh với bé Miểu là cực phẩm rồi, ai dè soi kỹ lại thì nhan sắc của chị gái Cố Ảnh này với hai người kia cứ như không cùng hệ quy chiếu vậy! Cảm giác như Ảnh T.ử buff thêm mấy chục lớp filter làm đẹp cho chị ấy vậy!”
Beta lại đoạn bên dưới để mạch lạc với chương đã beta ở trên:
“Vợ ơi——” Lâm Mộng thậm chí còn đòi đi đăng ký kết hôn ngay tại chỗ, “Uyển chuyển như hồng hạc, trong sáng tựa mây trôi, nhan sắc lấn át cả đào mận, diễm lệ vượt xa thược d.ư.ợ.c... A, mình ăn học bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ chính là để dùng hết vốn liếng khen ngợi mỹ nhân vào cái khoảnh khắc này sao?”
Vưu Miểu: …
Dù dạo này cô đã khá quen với việc đọc đủ loại bình luận điên rồ và những lời khen ngợi của cư dân mạng rồi... Nhưng mà! Một người quen biết đang ngồi ngay cạnh, lại còn liều mạng tuôn ra những lời đó ngay trước mặt thế này, thật sự khiến người ta ngại c.h.ế.t đi được!!!
Các ngón chân của Vưu Miểu ở dưới gầm bàn bắt đầu vô thức cuộn lại, ngượng đến mức muốn đào luôn một cái hố...
Cô vội vàng lướt nhanh về sau vài trang, cố gắng để bản thân chìm đắm vào cốt truyện.
Đến đoạn Bảo tàng Vạn Tượng thì đã là cốt truyện mà cô quá đỗi quen thuộc. Trừ những phân đoạn theo góc nhìn của Trình Huyễn Ngọc và Vi Sinh Linh - những lúc cô không góp mặt - là cô còn xem kỹ một chút, phần còn lại cô chỉ xem lướt qua như cưỡi ngựa xem hoa. Chỉ là thi thoảng lại nghe thấy ba người bạn cùng bàn cảm thán "A", "Hơ", "Vãi nồi, thì ra là thế?!", tự dưng Vưu Miểu lại có một cảm giác ưu việt, như kiểu được xem bản thảo của tác giả truyện tranh trước những người khác vậy...
Chỉ là, cái cảm giác ung dung đó bỗng chốc tan biến ngay khi cô lật đến chương 42 mới cập nhật.
Cốt truyện đi đến đây, Vưu Miểu đã thấy Quỷ cảnh được phá giải, nhóm Vi Sinh Linh chia tay nhau rời khỏi Bảo tàng Vạn Tượng, mỗi người chạy hành trình của riêng mình. Thế nhưng vừa lật sang trang mới, đột nhiên cô lại thấy một cái x.á.c c.h.ế.t lồm cồm bò dậy bên trong khu Khí Cụ.
Cô cũng đi vào vết xe đổ của đám bạn, buột miệng c.h.ử.i thề một câu: "Đù má!"
Cậu nhân viên phục vụ đi ngang qua bàn không biết bao nhiêu lần, chẳng để lộ dấu vết mà liếc nhìn nồi lẩu giờ chỉ còn trơ lại nước dùng đang sôi sùng sục, một lần nữa hoài nghi nhân sinh xem rốt cuộc bốn cô gái này đến quán lẩu để làm cái quái gì.
Vưu Miểu cứ xem mãi đến đoạn cái x.á.c c.h.ế.t dùng máy rút đồ tự động để hoàn thành cuộc gọi, cả người cô đều trở nên râm ran khó chịu. Cô vẫn luôn đinh ninh rằng cỗ máy có thể liên lạc với thế giới bên ngoài kia là một cái “bug” mà cô may mắn tìm được, nhưng bây giờ xem ra, đó rõ ràng là một cái cửa sau cố tình được cài cắm trong Quỷ cảnh!
Gã thanh niên tóc đỏ đó cô không hề quen biết, nhưng nhìn tuổi tác thì không thể nào tự xưng là “lão Triệu” được, cho nên chắc chắn là có thứ gì đó đang điều khiển, hay nói đúng hơn là thay thế t.h.i t.h.ể của gã, để gọi điện thoại đến thành phố Hắc Hải.
Tại sao lại là thành phố Hắc Hải? Sinh nhật của Thiên Mẫu nương nương rốt cuộc là cái gì? Có khi nào cái cửa sau trong Quỷ cảnh này chính là do thành phố Hắc Hải cố tình để lại không? Nếu vậy, lúc cô xài mạng của cái máy rút đồ tự động kia, liệu có lỡ để lộ tung tích gì không?
Nơi này đã chẳng còn nhìn thấy dấu vết hoạt động của con người trong thời gian gần đây, nhưng lại phơi bày ra lượng lớn những di tích từ 6 năm trước – Núi Chá Cổ vốn dĩ từng có một ngôi làng nhỏ, chỉ là sau trận Quỷ cảnh năm đó, nơi này đã hoàn toàn bị bỏ hoang.
“Anh Giang, tín hiệu bị ngắt rồi.” Một đồng đội đi cùng bỗng căng thẳng lên tiếng.
Giang Thuật đương nhiên cũng biết điều đó. Anh còn nhận ra sớm hơn bất cứ đồng đội nào, bởi vì Thích Vân Nguy đã báo cho anh biết ngay từ giây phút đầu tiên rằng kết nối với mạng internet bên ngoài đã bị đứt đoạn.
Thiết bị tăng cường tín hiệu mà bọn họ mang theo chẳng khác nào một trạm phát sóng thu nhỏ, vậy mà trong hoàn cảnh này vẫn không thể bắt được mạng. Điều này chỉ có thể chứng minh một điều: Quả nhiên trên núi Chá Cổ vẫn còn tồn tại những thứ không hề bình thường.
Cơ thể Giang Thuật căng cứng đến cực hạn. Đột nhiên, một bóng trắng xẹt qua từ phía bên cạnh. Theo phản xạ có điều kiện, anh rút s.ú.n.g nổ s.ú.n.g. Chỉ nghe một tiếng “Đoàng” chát chúa vang lên, một bầy chim sẻ kinh hãi vỗ cánh bay v.út lên trời, còn cái bóng trắng kia cũng chợt lóe lên rồi chạy vụt về phía xa.
Giang Thuật nhìn cực kỳ rõ ràng, bóng lưng đó là một bà lão mặc toàn đồ trắng, mái tóc cũng bạc trắng như tuyết.
“Là bà lão đó!” Một đồng đội kích động hét lên.
“Đuổi theo xem sao!”
Bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất để đuổi theo. Tốc độ của cái bóng phía trước cũng không nhanh, ngược lại trông giống như đang cố ý dẫn đường cho họ. Chỉ là lúc này, tâm trí mọi người tựa hồ đều bị mê hoặc, ngay cả một người luôn tỉnh táo nhất như Giang Thuật cũng không hề nhận ra sự cuồng nhiệt và chấp niệm bất thường của chính mình.
Mãi cho đến khi đuổi tới tận sâu trong núi Chá Cổ, cả bọn mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ngẩng phắt đầu lên, kinh ngạc nhìn ngắm khu vực mà họ chưa từng đặt chân đến này.
Bao quanh họ là những căn nhà cũ kỹ đã tồi tàn, thậm chí sụp đổ do nhiều năm không được tu sửa. Nằm chễm chệ ngay chính giữa là một cái giếng cổ đã bị vứt bỏ từ lâu. Đáng lẽ nơi này không được phép có một bóng người, thế nhưng ngay lúc này, bên cạnh cái giếng cổ lại có một thiếu nữ đang ngồi, bộ dạng hoàn toàn lạc quẻ với cảnh vật xung quanh.
Dung mạo thiếu nữ tinh xảo và ngọt ngào, nhưng trên khuôn mặt ấy lại chẳng có lấy một tia cảm xúc. Đôi mắt to tròn đen láy trống rỗng, vô hồn y hệt như những khung cửa nhà trống hoác quanh đây. Cô ta mặc một bộ váy Lolita màu hồng phấn – thứ trang phục thường chỉ xuất hiện trên các con phố sầm uất nơi thành thị. Cô ta đang uốn gối ngồi xổm trên mặt đất, dùng thứ nước có lẽ vừa được múc lên từ dưới giếng cổ, tỉ mẩn chà rửa một bộ khung xương trắng toát.
Vừa rửa, miệng vừa ngân nga một khúc ca êm ái:
“Mưa rơi sương tan, người người hồi hương.
Cáo hoang nhảy mả, ma trơi khóc tang.
Xương trắng mừng mùa vụ, tiền vàng đón phú quý.
Trăm năm sau, ai còn nhớ, hoa rơi trong động, tiếng nữ nhi cười.
Trăm năm sau, nghe ta hát, người ngoài cất giọng, hóa cừu trong ca!”
Tám, chín người đứng xa gần quanh thiếu nữ, cứ thế ngơ ngác lắng nghe cô ta hát đi hát lại ca khúc đó, thậm chí còn có vài bóng người từ phía xa đang chầm chậm tiến lại gần. Gió núi rít qua bên tai, cảm giác hệt như đang cuốn qua từng tấm bia mộ vừa mới được dựng lên.
…
Vưu Miểu đã quá quen với việc ánh sáng biến đổi mỗi lần xuyên không từ thế giới truyện tranh về lại hiện thực. Có điều, lần này dường như hơi khác mọi khi.
Cô nhớ rất rõ, đợt này mình bị “bế” đi khi đang tụ tập với hội bạn. Mà lần xuyên không trước đã chứng minh một quy luật: sau khi cô rời khỏi cơ thể, sẽ có một thế lực vô danh nào đó tiếp quản thân xác này.
Vưu Miểu vẫn chưa hiểu rõ về sự tồn tại đó, nhưng dùng ngón chân nghĩ cũng biết cái thứ ấy chẳng đáng tin tẹo nào. Trong lúc đứng thui thủi một mình ở Khu Tự nhiên, cô đã vắt óc bịa sẵn ba kịch bản để lát nữa giải thích với đám bạn về sự bất thường của mình trong mười mấy phút vừa qua.
Tầm nhìn tối sầm rồi lại hửng sáng, khung cảnh trước mắt dần rõ nét.
Cô chợt nhận ra mình đang ngồi chễm chệ trước một nồi lẩu sôi sùng sục. Ba cô bạn thân thì đang vây quanh, vẻ mặt hưng phấn thao thao bất tuyệt về một chủ đề mà Vưu Miểu hoàn toàn không theo kịp.
...Nếu cô nhớ không lầm thì trước khi xuyên không, cô đã lấy cớ đi vệ sinh để chuồn lẹ cơ mà? Sao chớp mắt một cái, cả bọn đã yên vị trong quán lẩu rồi? Rốt cuộc cô đã xuyên đi bao lâu? Vưu Miểu liếc nhìn điện thoại: 11 giờ rưỡi trưa. Nhưng do lúc trước rời đi quá vội nên cô không kịp xem giờ, thành thử cũng chẳng thể tính chính xác khoảng thời gian đã trôi qua...
“Tớ nói cho cậu nghe, cái nết ông lớp trưởng cứ thế nào ấy, hồi lớp tám mấy cặp trong lớp tụi mình đều do ổng...”
Cô bạn ngồi đối diện đang hăng say đào bới đống drama từ chục năm trước bỗng nhận ra sự bất thường của Vưu Miểu, bèn thắc mắc: “Miểu Miểu, cậu sao thế? Lại có sếp nào nhắn tin bắt tăng ca ngày nghỉ à?”
Vưu Miểu lẳng lặng cất điện thoại: “Đừng có nói mấy chuyện kinh dị thế chứ... Tớ chỉ đang nghĩ thịt nhúng lâu như vậy, chắc cũng chín rồi nhỉ?”
Một cô bạn khác vớt lên kiểm tra, gật gù: “Tụi mình vừa tới là thả vào luôn mà, nấu ngót nghét mười phút, nhừ lắm rồi, cậu mau ăn đi!”
Nói đoạn, cô nàng múc ngay một muôi thập cẩm bự chảng từ ngăn lẩu siêu cay thả tọt vào bát Vưu Miểu.
Vưu Miểu - thanh niên vốn định dựa vào độ chín của đồ ăn để đoán xem mình đã đi bao lâu: ???
Cô bạn còn nhiệt tình giục: “Miểu Miểu, mau ăn đi! Bọn tớ đâu có ăn cay được, chẳng phải lúc nãy cậu cứ nằng nặc đòi ăn lẩu, lại còn chỉ đích danh nồi uyên ương siêu cay sao? Nếm thử đi!”
Mọi nghi vấn nghẹn ứ ở cổ họng, Vưu Miểu lẳng lặng cúi đầu, gắp một miếng sách bò c.ắ.n thử.
... Cay xé lưỡi.
Cô c.ắ.n răng chịu đựng nhai vài miếng rồi nuốt xuống, đưa tay sờ sờ khóe miệng, cảm giác cả môi lẫn lưỡi đều sưng vù cả lên rồi...
Nhớ lại lần trước về nhà phát hiện ra vỏ lon Coca bị chôn vùi dưới đáy thùng rác, một suy nghĩ không tưởng xẹt qua đầu cô.
Chẳng lẽ, thế lực vô danh đang chiếm giữ thân xác cô lại là… một con nghiện đồ ăn vặt?!
“Á ——”
Lâm Mộng ngồi ngay bên cạnh đột nhiên hét toáng lên, hai mắt dán c.h.ặ.t vào màn hình điện thoại sáng rực: “Các cậu mau mở app A Mạn lên xem đi! Đô Thị Quỷ Dị cập nhật chương mới rồi!”
“Thật hay đùa đấy? Ngay lúc này á?!”
“Vãi nồi, hẳn 45 chương?! Ảnh T.ử bị cái gì kích thích vậy? Tính vẽ nốt đợt này rồi đem con bỏ chợ luôn à?”
“Trời đất ơi, sao lại cập nhật giờ này? Lỡ mất suất bóc tem rồi, quả này đợi tớ soạn xong bài phân tích thì mấy đại thần trên diễn đàn đã cày nát bét từng chi tiết luôn rồi!”
Hội bạn xung quanh ồ lên kinh ngạc, tiếng xuýt xoa lấn át lẫn nhau. Vưu Miểu cũng thừa cơ rút điện thoại ra hóng hớt.
Vừa nhìn một cái, cô suýt rớt tim ra ngoài.
Cô đã bảo mà, rõ ràng thời gian cô kẹt trong viện bảo tàng đâu có dài, làm quái nào vẽ ra tận bốn mươi lăm chap cho được. Thì ra đợt này, Ảnh T.ử đã dồn hết tâm huyết vào việc xây dựng tuyến nhân vật phụ.
Đầu tiên là nam chính Giang Thuật. Tác giả dành hẳn 25 chương để miêu tả cách anh vận dụng tài nguyên và mạng lưới nhân mạch, khôn khéo liên kết ngang dọc để sáp nhập Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố và tổ chức Cốt Lõi Tự Do. Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố vốn là đại bản doanh của anh, Đệ nhất Thành chủ của Cốt Lõi Tự Do - Chung Lăng Hư lại là anh em tốt của anh, ngay cả Hứa Tế Xuyên chẳng biết vì lý do gì cũng đứng về phe anh. Ngay lúc Giang Thuật tính liên lạc với Vi Sinh Linh để thành lập liên minh đối kháng Quỷ cảnh, thì đột nhiên nhận được một tin tức, thế là...
Thế là vác xác lên núi Chá Cổ???
Anh ta lên núi Chá Cổ lúc này làm cái quái gì? Đáng nhẽ anh phải phi thẳng tới Bảo tàng Vạn Tượng mới đúng chứ?!
Hai mắt Vưu Miểu thiếu điều muốn rớt ra ngoài. Xâu chuỗi với cái tin “Có Miểu Miểu xuất hiện ở núi Chá Cổ” mà Thích Vân Nguy từng nhắc đến ở phó bản trước, một dự cảm bất an quen thuộc mang tên “khéo lại phải đội nồi” bỗng chốc dâng trào.
Cô liếc qua khu vực bình luận truyện tranh - cái nơi vốn chẳng có tí dinh dưỡng nào nay ngập tràn những tiếng gào thét. Chưa đầy 5 giây sau, cô nhắm tịt mắt, vẻ mặt đầy thống khổ ấn nút thoát.
Quả nhiên đúng như dự đoán, mọi người vừa mải mê đoán già đoán non xem Miểu Miểu định làm trò trống gì ở núi Chá Cổ, vừa thi nhau hắt gáo nước bẩn lên đầu cô. Đọc xong, Vưu Miểu có cảm giác lưng mình như còng xuống mấy phân vì gánh còng lưng cái “nồi” này.
Truyện tranh vẽ đến đoạn nam chính đến núi Chá Cổ để mở khóa bản đồ mới, ngay sau đó khung hình chuyển cảnh, quay về với cốt truyện nguyên bản ở Bảo tàng Vạn Tượng.
Cố Ảnh lên sàn.
Tất nhiên không phải với cái dáng vẻ nhếch nhác bò ra khỏi chậu hoa như ở bảo tàng. Trong truyện, cô uyển chuyển xuyên qua những tán hoa bóng liễu lọt vào khung hình, bóng lá từng chút một lướt qua khuôn mặt kiều diễm không tì vết. Mãi đến tận khung tranh sau, gương mặt ấy mới lộ diện trọn vẹn.
Vưu Miểu nghe thấy ba cô bạn cùng bàn gần như đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
Đúng rồi, lúc nãy bọn họ được Lâm Mộng nhắc nên mới mở điện thoại xem. Tốc độ đọc ngang ngửa nhau, chắc tầm này cũng vừa vặn đọc đến cảnh Cố Ảnh lên sàn.
“Đây là nhân vật mới hả? Đẹp chấn động luôn á?!” Cô bạn A đi đầu cảm thán.
“Trời đất quỷ thần ơi, thế này là trực tiếp nâng chuẩn nhan sắc nhân vật 2D lên mấy bậc luôn đó. Tớ cứ tưởng Vi Sinh Linh với bé Miểu là cực phẩm rồi, ai dè soi kỹ lại thì nhan sắc của chị gái Cố Ảnh này với hai người kia cứ như không cùng hệ quy chiếu vậy! Cảm giác như Ảnh T.ử buff thêm mấy chục lớp filter làm đẹp cho chị ấy vậy!”
Beta lại đoạn bên dưới để mạch lạc với chương đã beta ở trên:
“Vợ ơi——” Lâm Mộng thậm chí còn đòi đi đăng ký kết hôn ngay tại chỗ, “Uyển chuyển như hồng hạc, trong sáng tựa mây trôi, nhan sắc lấn át cả đào mận, diễm lệ vượt xa thược d.ư.ợ.c... A, mình ăn học bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ chính là để dùng hết vốn liếng khen ngợi mỹ nhân vào cái khoảnh khắc này sao?”
Vưu Miểu: …
Dù dạo này cô đã khá quen với việc đọc đủ loại bình luận điên rồ và những lời khen ngợi của cư dân mạng rồi... Nhưng mà! Một người quen biết đang ngồi ngay cạnh, lại còn liều mạng tuôn ra những lời đó ngay trước mặt thế này, thật sự khiến người ta ngại c.h.ế.t đi được!!!
Các ngón chân của Vưu Miểu ở dưới gầm bàn bắt đầu vô thức cuộn lại, ngượng đến mức muốn đào luôn một cái hố...
Cô vội vàng lướt nhanh về sau vài trang, cố gắng để bản thân chìm đắm vào cốt truyện.
Đến đoạn Bảo tàng Vạn Tượng thì đã là cốt truyện mà cô quá đỗi quen thuộc. Trừ những phân đoạn theo góc nhìn của Trình Huyễn Ngọc và Vi Sinh Linh - những lúc cô không góp mặt - là cô còn xem kỹ một chút, phần còn lại cô chỉ xem lướt qua như cưỡi ngựa xem hoa. Chỉ là thi thoảng lại nghe thấy ba người bạn cùng bàn cảm thán "A", "Hơ", "Vãi nồi, thì ra là thế?!", tự dưng Vưu Miểu lại có một cảm giác ưu việt, như kiểu được xem bản thảo của tác giả truyện tranh trước những người khác vậy...
Chỉ là, cái cảm giác ung dung đó bỗng chốc tan biến ngay khi cô lật đến chương 42 mới cập nhật.
Cốt truyện đi đến đây, Vưu Miểu đã thấy Quỷ cảnh được phá giải, nhóm Vi Sinh Linh chia tay nhau rời khỏi Bảo tàng Vạn Tượng, mỗi người chạy hành trình của riêng mình. Thế nhưng vừa lật sang trang mới, đột nhiên cô lại thấy một cái x.á.c c.h.ế.t lồm cồm bò dậy bên trong khu Khí Cụ.
Cô cũng đi vào vết xe đổ của đám bạn, buột miệng c.h.ử.i thề một câu: "Đù má!"
Cậu nhân viên phục vụ đi ngang qua bàn không biết bao nhiêu lần, chẳng để lộ dấu vết mà liếc nhìn nồi lẩu giờ chỉ còn trơ lại nước dùng đang sôi sùng sục, một lần nữa hoài nghi nhân sinh xem rốt cuộc bốn cô gái này đến quán lẩu để làm cái quái gì.
Vưu Miểu cứ xem mãi đến đoạn cái x.á.c c.h.ế.t dùng máy rút đồ tự động để hoàn thành cuộc gọi, cả người cô đều trở nên râm ran khó chịu. Cô vẫn luôn đinh ninh rằng cỗ máy có thể liên lạc với thế giới bên ngoài kia là một cái “bug” mà cô may mắn tìm được, nhưng bây giờ xem ra, đó rõ ràng là một cái cửa sau cố tình được cài cắm trong Quỷ cảnh!
Gã thanh niên tóc đỏ đó cô không hề quen biết, nhưng nhìn tuổi tác thì không thể nào tự xưng là “lão Triệu” được, cho nên chắc chắn là có thứ gì đó đang điều khiển, hay nói đúng hơn là thay thế t.h.i t.h.ể của gã, để gọi điện thoại đến thành phố Hắc Hải.
Tại sao lại là thành phố Hắc Hải? Sinh nhật của Thiên Mẫu nương nương rốt cuộc là cái gì? Có khi nào cái cửa sau trong Quỷ cảnh này chính là do thành phố Hắc Hải cố tình để lại không? Nếu vậy, lúc cô xài mạng của cái máy rút đồ tự động kia, liệu có lỡ để lộ tung tích gì không?
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận