Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên

Chương 107: Bảo tàng Vạn Tượng (5) - Huyền Công Quỹ

“Tất cả những nội dung mang tính văn bản”, luật chơi này thoạt nghe thì có vẻ cực kỳ dễ hiểu, thế nhưng một khi được áp dụng trong không gian của một viện bảo tàng, thì nó lại hóa thành một quy tắc bao trùm rộng lớn đến mức kinh hoàng.

Bởi vì nó không chỉ ám chỉ mấy tấm biển báo kiểu “Cấm hút t.h.u.ố.c”, “Vui lòng giữ trật tự” treo nhan nhản trên hành lang, mà còn bao gồm cả toàn bộ những dòng chữ chú thích trên các món hiện vật trưng bày. Mấy lời đề tựa trên tranh chữ thư pháp thì còn đỡ vì đọc còn hiểu được, nhưng đáng sợ nhất phải kể đến đống minh văn cổ được khắc trên đồ đồng xanh bên trong Khu Khí cụ (Khu Đồ dùng) - thứ mà đến các chuyên gia khảo cổ học cũng chưa chắc đã giải mã xong. Giả sử mớ chữ ngoằn ngoèo đó cũng bị tính luôn vào phạm vi “quy định văn bản”, vậy thì cái xác suất đạp trúng mìn vi phạm luật chơi quả thực cao đến mức rợn tóc gáy.

Trong tình thế không tài nào nắm rõ được toàn bộ quy tắc, đi cùng nhau càng đông người thì nguy cơ vô tình chọc giận luật chơi lại càng lớn. Thế nên, quyết định hành động đơn độc của Cố Ảnh chính là phương án bảo toàn mạng sống khôn ngoan nhất sau khi đã nhìn thấu được yêu cầu oái oăm của Quỷ cảnh.

“Tôi hiểu rồi.” Lư Chinh Long cất giọng vô cùng trịnh trọng, “Trong những hành động sắp tới, tôi nhất nhất sẽ nghe theo sự sắp xếp của cô, bất luận là yêu cầu gì tôi cũng sẽ bằng lòng.”

Đã đạt được mục đích, Vưu Miểu bấy giờ mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cô nhắm mắt chọn tổ đội cùng hai người này là vì chấm trúng năng lực chiến đấu của họ. Có điều, hai vị này đều là những đại lão đang ẩn mình, dẫu cho có cố thu liễm, khiêm nhường đến đâu thì sâu trong thâm tâm vẫn mang theo cái ngạo khí của kẻ mạnh. Để đối phương chịu ngoan ngoãn dốc lòng hợp tác cùng mình trong cái phó bản này, trước hết Vưu Miểu bắt buộc phải phô diễn được giá trị lợi dụng của bản thân.

Thông qua cái mỏ của hai tên pháo hôi kia, cô đã thành công reo rắc vào đầu họ ấn tượng về sự cường hãn của bản thân. Giờ lại mượn cái lợi thế “biết tuốt” kịch bản để phô diễn chút (cái thứ vốn không hề tồn tại) “trí tuệ siêu phàm”, chắc mẩm Lư Chinh Long lúc này cũng đã tự nguyện m.ó.c t.i.m móc phổi ra bày tỏ thành ý rồi nhỉ? Nghĩ tới đây, Vưu Miểu lại tiếp tục cười híp mắt hỏi: “Nếu đã hiểu ra vấn đề, vậy cô có biết hiện tại chúng ta nên cất bước đi đâu chưa?”

“Khu Thư họa.” Lư Chinh Long trả lời vô cùng quả quyết, “Bảo tàng Vạn Tượng được chia thành năm khu vực lớn. Việc cấp bách nhất hiện tại của chúng ta là phải đi xác minh xem cái giả thuyết 'Tất cả những nội dung mang tính văn bản đều là luật chơi' có chuẩn xác hay không. Vậy nên, chúng ta cần tìm một nơi chứa càng nhiều những văn bản 'có thể đọc hiểu được' càng tốt. Nếu đã loại trừ Khu Tự nhiên và Khu Tinh tượng vì gần như chẳng có chữ nghĩa gì, gạt luôn cả Khu Khí cụ vì tràn ngập đống cổ văn chưa được giải mã, thì Khu Thư họa với lượng lớn câu chữ dễ đọc dễ hiểu hiển nhiên là địa điểm lý tưởng nhất để thám hiểm. Thêm nữa, cách bài trí ở Khu Thư họa này được sắp xếp theo dòng thời gian. Đi đúng trình tự phát triển của văn tự, thì ngay từ đầu lượng chữ nghĩa chúng ta phải đối mặt sẽ không quá nhiều, mức độ an toàn tương đối sẽ cao hơn.”

Vưu Miểu vô cùng tán đồng, gật gù khen ngợi: “Chuẩn xác. Hơn nữa vị trí của Khu Thư họa lại nằm khá biệt lập, tới đó chúng ta cũng có thể tiện thể kiểm chứng xem phạm vi bao phủ của cái luật chơi này rốt cuộc rộng tới đâu.”

Cần phải nể phục cái óc suy luận của Lư Chinh Long thật chứ! Chỉ bằng vài lời gợi mở mỏng manh của cô, mà cô ta đã có thể bóc tách ra một mớ đáp án gần như trùng khớp hoàn toàn với bản hướng dẫn cày ải chi tiết của nam chính trong nguyên tác rồi!

Kéo được một vị trợ thủ đắc lực cỡ này sát cánh bên mình, Vưu Miểu càng thêm sục sôi tự tin, hùng hổ tiến thẳng về phía Khu Thư họa.

Nhưng cũng chính vì quá mức đắc ý tự tin, Vưu Miểu đã không hề ngoái đầu nhìn lại lấy một lần. Do vậy cô hoàn toàn không hay biết rằng, ngay tại nơi tận cùng của dãy hành lang mà họ vừa bước khỏi, tấm biển chỉ dẫn vốn dĩ lấp ló chữ “Lối ra” bỗng nhiên chớp nháy. Kế tiếp, tựa như có một bàn tay vô hình nào đó vừa thô bạo quét ngang qua, tấm biển thoáng chốc trắng xóa, rồi đột ngột hiển thị dòng chữ mới: “Khu Tự nhiên”.

Giống y như đúc tấm biển báo song ngữ được treo ngay trước lối ra của Khu Tự nhiên lúc Vưu Miểu vừa chân ướt chân ráo lọt vào bảo tàng này.



“Lát nữa tiến vào trong, mọi người tuyệt đối không được nói chuyện ồn ào, không được dùng ánh sáng mạnh, thậm chí ngay cả tốc độ di chuyển cũng không được quá nhanh... Mã số 042 đã nhắc nhở chúng ta phải chấp hành quy định, thế nên nhất cử nhất động đều phải nghiêm ngặt làm theo nội quy của bảo tàng. Bên cạnh đó, nếu mọi người phát hiện thêm bất kỳ luật chơi nào được ghi chép dưới dạng văn bản, phải ghi nhớ thật kỹ rồi báo lại ngay cho tôi. Chỉ có cách này mới bảo đảm rằng tên Quỷ hạch kia cũng đang bị vòng kim cô của quy tắc trói buộc, không thể thùy tiện làm càn, tập kích chúng ta được.”

Đứng bên ngoài Khu Khí cụ, Trình Huyễn Ngọc cũng đang vô cùng cẩn trọng dặn dò đám nhà thám hiểm lọt vào dưới trướng của mình.

Với tư cách là một Điều tra viên mang thẻ tím, dẫu cho không được hưởng cái biệt đãi “cầm sẵn kịch bản đi thi” như Vưu Miểu, thì bộ não siêu phàm của Trình Huyễn Ngọc vẫn dư sức giúp anh ta bóc tách thành công cái “quy định” bắt buộc phải tuân theo ở đây rốt cuộc là thứ gì. Thậm chí, anh ta cũng đã đoán được việc chữ nghĩa chính là hiện thân của quy tắc, và chẳng ngần ngại gì mà công khai rành rọt toàn bộ những mấu chốt đó cho cả đội cùng nghe.

Đợi đến khi tất thảy mọi người đều răm rắp gật đầu ghi tạc, Trình Huyễn Ngọc mới cất bước dẫn đầu đoàn người tiến sâu vào Khu Khí cụ.

Bảo tàng Vạn Tượng tuy mang mác bảo tàng tư nhân, nhưng diện tích mặt bằng lại lớn đến mức khó tin. Nghe đồn số lượng hiện vật được cất giữ ở đây lên tới con số mười mấy vạn kiện, luân phiên thay đổi để đem ra triển lãm. Hiện tại, chỉ tính riêng Khu Khí cụ thôi cũng đã trưng bày hơn mấy ngàn món đồ rồi.

Mười mấy con người cả đám đều nín thở khép nép. Bước từ ngoài dãy hành lang ngập tràn ánh sáng vào trong căn phòng triển lãm u tối lờ mờ, cảm giác hệt như một nhóm người hiện đại chân yếu tay mềm đột ngột xuyên không trở về thời kỳ xã hội nguyên thủy m.ô.n.g muội, hoang dã.

Toàn bộ các hiện vật trưng bày đều được sắp xếp tuần tự theo mốc thời gian. Vừa mới đặt chân qua cửa phòng triển lãm, thứ đập vào mắt họ ngay tắp lự là một hàng dài tăm tắp đủ các chủng loại đồ đồng xanh: nào là Đỉnh (vạc), Quỹ (liễn), Hồ (bình), Bàn (mâm), Biên Chung (dàn chuông)... và cả cơ man những thứ khí cụ mà bọn họ chẳng tài nào kêu tên điểm mặt nổi. Rất may là toàn bộ những món hiện vật này đều được cất giữ kỹ lưỡng bên trong các tủ kính, vô tình lại giúp đám người tránh được cái bẫy vi phạm quy tắc “Không được sờ vào hiện vật”.

“Ethan, bình thường cậu có hay lượn lờ đi xem bảo tàng không?” Đứng trước một chiếc tủ kính trưng bày, gã mang khuôn mặt phương Tây John khẽ hạ giọng hỏi Tôn Diệc Thâm.

Tôn Diệc Thâm lắc đầu quầy quậy: “Gần như chưa đi bao giờ. Kể từ ngày Quỷ cảnh giáng xuống, giật gấu vá vai lo giữ cái mạng quèn còn chưa xong, lấy đâu ra tâm trí rảnh rỗi mà đi lượn lờ mấy cái chốn này? Thêm nữa, tôi cứ luôn có cảm giác cái không khí trong viện bảo tàng nó... âm u, rợn người kiểu gì ấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

John dán mắt vào món đồ đồng xanh hình tròn có đính quai cầm nằm chễm chệ bên trong tủ kính, tò mò hỏi: “Cái món này rốt cuộc là thứ gì vậy? Có phải là cái loại nồi to đùng đoàng mà người nước các anh hay gọi là 'Đỉnh' không?”

Tôn Diệc Thâm còn chưa kịp ậm ừ đáp lời, thì một giọng nói khác đã thình lình chen vào: “Thứ này không phải là Đỉnh, nó tên là Quỹ, phát âm là /quǐ/. Đây cũng là một loại đồ đựng thức ăn bắt đầu được dùng phổ biến từ thời kỳ nhà Cổ Tân. Cũng giống hệt như cái loại đồ đựng thức ăn tên là 'Đỉnh' mà anh vừa đề cập, cả hai đều kiêm luôn vai trò là đồ lễ khí dùng trong những buổi cúng tế.”

Cả hai người đồng loạt ngoái đầu lại, liền nhìn thấy một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, đeo kính, trông có vẻ trí thức, nho nhã đang đứng ngay sát bên cạnh mình. Nắm bắt được ánh nhìn của hai người, ông ta còn lịch sự quay mặt sang, tặng cho bọn họ một nụ cười cực kỳ nho nhã, thân thiện.

Tôn Diệc Thâm lập tức nhận ra ngay đây cũng là một nhà thám hiểm bị lôi kéo vào Quỷ cảnh cùng đợt với bọn họ. Ông ta tên là Mạc Phi Vũ, nghề nghiệp hình như là vị giáo sư đáng kính của một trường đại học nào đó thì phải.

“Bởi vì tôi chuyên nghiên cứu về lịch sử, nên khá là có hứng thú với mấy món đồ cổ này. Vừa nãy nghe loáng thoáng hai người đang bàn luận về nó, nhất thời ngứa nghề không kìm được nên mới đường đột chen ngang một câu.” Mạc Phi Vũ vô cùng chủ động lên tiếng tự giới thiệu.

Tôn Diệc Thâm không thèm hó hé lấy một lời, nhưng John thì lại tỏ ra vô cùng hứng thú, tiếp tục dò hỏi cặn kẽ: “Theo như những gì ông vừa nói thì đây là đồ dùng để cúng tế. Vậy liệu ông có nhìn ra được món này cụ thể là dùng để tế bái vị thần linh nào không?”

Câu hỏi này quả thực mang chút hóc b.úa, đ.á.n.h đố, nhưng Mạc Phi Vũ chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, phong thái điềm tĩnh, không hề nao núng mà đáp: “Đúng là có những món không thể nào đoán ra được. Nhưng vô cùng trùng hợp, trên mặt cạnh của chiếc Quỹ này vừa vặn có khắc một đoạn minh văn, ghi chép lại trọn vẹn đầu đuôi ngọn nguồn nguyên cớ nó được đúc ra để phục vụ cho buổi tế lễ nào. Hai người thử nhìn chỗ này xem, 'Thời duy tự dương, công bộc xạ dã, thất sinh cụ bị, tẫn hưởng thiên mẫu...'“

Mạc Phi Vũ cứ thế dõng dạc xướng lên từng chữ từng chữ một trong đoạn văn tự cổ lỗ sĩ mà cả Tôn Diệc Thâm lẫn John đều như vịt nghe sấm, đọc vô chữ nào cũng chẳng hiểu được mô tê gì, mà có được giải nghĩa ra rồi thì não bộ vẫn tiếp tục từ chối tiếp thu. Nhìn bộ dạng hăng say ấy, thừa sức nhận ra ông chú này quả thực mang một niềm si mê cuồng nhiệt với mấy món đồ cổ này. Đến cái nước hai gã kia bị t.r.a t.ấ.n lỗ tai chán chê chỉ muốn chuồn lẹ đi cho khuất mắt, thì Mạc Phi Vũ vẫn đang thao thao bất tuyệt, mặt mày sáng rỡ: “Đại ý của đoạn minh văn khắc trên này chính là, vào năm Tân Huyền Công thứ bảy, tại vùng ngoại ô của vương đô đã diễn ra một buổi lễ tế có quy mô hoành tráng lấy việc săn b.ắ.n làm chủ đạo. Đối tượng được dâng lễ tế bái là một vị thần linh mang danh xưng 'Thiên Mẫu'. Để sửa soạn cho buổi tế lễ này, người thời đó đã cất công chuẩn bị tận mười chiếc Đỉnh, mười chiếc Quỹ, đi kèm với đó là bảy loại súc vật tế. Chậc chậc, vị thần linh này quả thực có lai lịch không phải dạng vừa đâu nha. Phải biết rằng, quy chuẩn của bậc Thiên t.ử thời bấy giờ cũng chỉ được phép dùng tới chín Đỉnh, tám Quỹ là cùng. Vậy mà quy cách cúng tế của vị thần này lại được đẩy thẳng lên mức...”

Mạc Phi Vũ hoàn toàn chìm đắm vào cái không gian nghiên cứu sử học của riêng mình, trong khi Tôn Diệc Thâm và John thì đã nghe đến phát ngán, ruột gan cồn cào hết cả lên. Ngay cái lúc hai gã toan nhấc gót rời đi, John đột nhiên giật mạnh tay áo Tôn Diệc Thâm một cái. Sắc mặt hắn ta bỗng chốc trở nên xám ngoét, căng thẳng tột độ, hạ giọng rít lên: “Cái gã họ Trình kia chẳng phải vừa mới cảnh cáo toàn bộ chữ nghĩa trong này đều có thể là nội quy sao? Vậy thì cái đoạn minh văn mà lão già này vừa lẩm nhẩm đọc... liệu có bị tính là một điều quy định không?”

Tôn Diệc Thâm thoáng sững sờ, ngay giây tiếp theo, sắc mặt gã cũng lập tức trở nên kinh hoàng tột độ!

Văn tự vốn dĩ là một sự tồn tại vô cùng diệu kỳ. Nó gần như có thể bao hàm và chuyên chở toàn bộ những tinh hoa của một nền văn minh ngàn năm rực rỡ. Thế nhưng, nếu những kẻ thưởng lãm lại rơi vào cảnh mù tịt, không tài nào lý giải nổi thứ ngôn ngữ đó, thì những dòng chữ ấy dẫu có cao siêu đến mấy cũng hóa thành đồ vô nghĩa.

Tuy nhiên, một khi có người sở hữu khả năng giải mã, đồng điệu được với chúng, thì thứ văn tự vô tri vô giác kia sẽ đột ngột được thức tỉnh và mang trên mình tầng tầng lớp lớp ý nghĩa.

Giây phút bừng tỉnh ngộ ra được chân lý c.h.ế.t người này, cả ba gã đàn ông gần như đồng loạt sởn gai ốc, lạnh toát cả sống lưng! Ngay đến cả một kẻ đang cực kỳ lạc lõng, u mê chẳng rõ sự đời như Mạc Phi Vũ lúc này cũng bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, thất thần lùi lại phía sau liên tục, chỉ hận không thể mọc thêm hai cái cánh bay xa khỏi cái tủ kính trưng bày kia tới tận tám trượng.

Nhưng mọi chuyện dường như đã quá muộn màng. Toàn bộ những con người đang có mặt tại Khu Khí cụ bỗng đồng loạt nghe thấy một tràng cười “khúc khích” quái gở rợn người, văng vẳng dội lại. Nối tiếp ngay sau đó, hệ thống loa phát thanh của bảo tàng thình lình cất tiếng.

“Xin được nhiệt liệt chúc mừng quý vị đã vinh dự khám phá ra một trong những kiệt tác nằm trong bộ sưu tập quý giá của Mr.Me - Huyền Công Quỹ. Kính thưa quý vị, xin hãy dốc lòng kế thừa và hoàn thiện nốt tâm nguyện tế tự hãy còn dang dở của Huyền Công. Hãy thành kính dâng lên Thiên Mẫu nương nương một trái tim mang màu đen huyền bí, một dòng m.á.u mang sắc xanh lục bích, một khối óc nhuộm màu tím biếc, và dĩ nhiên rồi... cả một linh hồn trắng muốt, tinh khôi nữa nhé!”

Âm thanh dường như khựng lại một nhịp, kế đó lại tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc mà tiếp lời: “Ây dà, thật chẳng thể ngờ được quý vị lại có tầm nhìn xa trông rộng đến thế. Linh hồn trắng muốt tinh khôi kia đã được dâng lên rồi cơ đấy! Nếu mọi chuyện đã suôn sẻ như vậy, xin quý vị hãy nhanh ch.óng sửa soạn nốt ba món tế phẩm còn lại đi thôi. Mong quý vị hãy khắc cốt ghi tâm điều này: Mr.Me là người vô cùng căm ghét những kẻ đến tham quan mà dám làm trái nội quy. Một khi đã thấu hiểu luật chơi rồi, thì nhất định phải răm rắp tuân theo đó nha!”

Hơn mười mấy tay thám hiểm đang lang thang rải rác khắp Khu Khí cụ bỗng chốc đờ đẫn cả người, tựa như bị sét đ.á.n.h ngang tai. Bọn họ có vắt óc suy nghĩ cũng chẳng thể ngờ tới việc, bản thân còn chưa kịp đọc được dăm ba cái quy định nội quy nào, mà đã bị nguyên một cái nhiệm vụ quái ác từ trên trời rơi xuống đập thẳng vào mặt thế này. Hơn thế nữa, cứ nghe qua cái cách thức miêu tả thì... cái nhiệm vụ này lại còn mang rặt một mùi m.á.u tanh nồng nặc nữa chứ...

Trình Huyễn Ngọc bước vội đến, sau khi nghe xong tường trình của ba kẻ mặt mũi trắng bệch, sắc mặt anh ta cũng trở nên vô cùng nghiêm trọng.

“Tôi hiểu rồi. Có vẻ như cách hiểu ban đầu của tôi đã có chút sai lệch. Đúng là những gì được ghi lại bằng văn bản đều thuộc về luật chơi, nhưng điều đó chỉ được thiết lập dựa trên 'nhận thức'. Chừng nào chúng ta chưa biết, thì luật chơi đó không tồn tại.” Trình Huyễn Ngọc nói, “Ở một khía cạnh nào đó, đây cũng có thể xem là tin tốt. Tuy nhiên, điều kiện tiên quyết là chúng ta phải giải quyết xong cái nhiệm vụ vừa mới được kích hoạt này đã.”

Lúc này, những người tham gia khác trong Khu Khí cụ cũng xúm lại. Sau khi tường tận ngọn nguồn, dẫu cho trong lòng có lén lút oán thán ba kẻ kia rước họa vào thân, nhưng đại đa số đều khá tích cực suy nghĩ cách giải quyết.

“Trái tim đen, m.á.u xanh lục, bộ não tím... Nếu nhiệm vụ này yêu cầu hoàn thành lễ tế của Huyền Công, thì chắc hẳn phải liên quan đến nghi thức tế tự được ghi trên minh văn của chiếc Quỹ kia.” Vị giáo sư đại học Mạc Phi Vũ đẩy gọng kính, lên tiếng, “Lúc trước khi nghiên cứu Huyền Công Quỹ, tôi đã phát hiện ra nghi thức tế tự này có vài điểm vô cùng bất thường. Ví dụ như, thông thường bậc Thiên t.ử tế lễ cao nhất cũng chỉ dùng đến sáu loại vật tế, tức là ngựa, bò, dê, lợn, ch.ó, gà. Thế nhưng, trong bài minh văn này lại đề cập đến 'bảy loại súc vật tế'...”

“... Vậy loại vật tế thứ bảy còn lại, chẳng lẽ là... người sao?” Một cô gái cắt tóc ngắn ngang tai, dáng vẻ trông như nữ sinh viên đại học, run rẩy cất lời.

Một sự tĩnh lặng đến gai người bao trùm. Hiển nhiên, giữa chốn Quỷ cảnh này, cái giả thiết mà cô ta vừa đưa ra lại nhận được sự đồng tình của phần đông mọi người.

Vẫn là Trình Huyễn Ngọc phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch: “Trước tiên đừng vội kết luận. Mọi người cứ tìm quanh phòng triển lãm này xem sao, đặc biệt lưu tâm đến những thứ liên quan tới tế tự. Biết đâu vật tế không nhất thiết phải là người sống, mà có thể là một món cổ vật có giá trị tương đương thì sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên - Chương 107 | Đọc truyện chữ