Độ Lê
Chương 54
Giống như những ngôi sao trên bầu trời đêm, trong nháy mắt rơi xuống đáy biển.
Khương Bảo Lê nhìn thấy những đàn sứa phát quang bơi lượn xung quanh.
Cơ thể trong suốt màu trắng của chúng phát ra ánh sáng màu xanh lam huyền ảo.
Nhờ ánh sáng của những con sứa này mà Khương Bảo Lê có thể nhìn thấy những rạn san hô rực rỡ sắc màu.
Vô số loài cá mà cô không biết tên đang bơi lượn giữa chúng.
Thậm chí cô còn nhìn thấy những con tôm hùm lớn có hoa văn lốm đốm mà trước đây cô chỉ thấy được trong video của các vlogger.
Khương Bảo Lê mở to mắt, quên cả thở.
Từ trước đến nay, cô chỉ cảm thấy sợ hãi với đại dương mênh m.ô.n.g, nào ngờ trong vùng biển sâu đáng sợ này lại ẩn chứa khung cảnh đẹp như mơ.
Nếu không tận mắt chứng kiến thì không thể biết được nơi đây đẹp đến nhường này!
Tư Độ vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.
Cô ngước mắt tìm anh, nào ngờ anh cũng đang nhìn cô.
Dường như đôi mắt sau kính lặn không còn lạnh lùng như khi trước nữa.
Lúc cả hai chạm mắt nhau, Tư Độ là người đầu tiên nhìn sang hướng khác.
Khương Bảo Lê lấy chiếc máy ảnh mà người thủy thủ kia đã nhét vào tay cô lúc trước, cô muốn chụp lại tất cả những điều tuyệt vời này.
Tiếc là cô không biết cách sử dụng loại máy ảnh chống nước cao cấp này, nên cứ loay hoay mãi chẳng xong.
Tư Độ hơi mất kiên nhẫn, anh nhận lấy máy ảnh rồi giúp cô bật máy, sau đó ra hiệu vị trí nút chụp.
Khương Bảo Lê cầm máy ảnh, hướng về phía mặt Tư Độ rồi chụp một tấm.
Tư Độ vô tức đưa tay lên che mặt, nhưng đã muộn rồi, Khương Bảo Lê sợ anh giật mất máy ảnh nên quay người muốn bơi đi.
Nào ngờ người nọ lại chơi kéo dây, thế là cô bị kéo trở lại, đ.â.m sầm vào lòng Tư Độ.
Lúc này, một con sứa phát quang bơi đến rất gần họ.
Ánh sáng xanh lam huyền ảo phản chiếu trên kính lặn của Tư Độ, khiến đường nét lạnh lùng của anh trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.
Trong khoảnh khắc này, bỗng nhiên Khương Bảo Lê cảm thấy người con trai này, dường như…
Không đáng ghét đến thế.
Hai người ở dưới đáy biển rất lâu, cho đến khi bình oxy sắp hết thì Tư Độ mới kéo cô lên mặt nước.
Nhưng cả hai không trở về theo đường cũ.
Tư Độ dẫn cô đi một con đường khác, đến khi nổi lên mặt nước, cô mới nhận ra đây là một hồ nước trên đảo.
Hồ nước được cây xanh bao quanh, tiếng chim hót líu lo không ngớt.
Xa xa còn có một thác nước lớn tự nhiên, sương mù trắng xóa bốc lên.
Người giúp việc đã đợi sẵn trên bờ, giúp cả hai cởi đồ lặn rồi mặc áo choàng tắm.
Có bác sĩ chuyên môn kiểm tra nhịp tim và huyết áp cho họ, đảm bảo chuyến lặn này không có sai sót nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc này, Khương Bảo Lê mới thực sự cảm nhận được giới hạn của chuyến du lịch xa xỉ mà Thẩm Dục Lâu nói đến…
Những phong cảnh mà họ nhìn thấy hôm nay, rất nhiều người cả đời cũng không thể nhìn thấy, thậm chí không thể tưởng tượng ra được.
Trên đường về bằng xe địa hình, Tư Độ nói với cô: “Cô vừa nhìn thấy sứa dưới đáy biển rồi đúng không?”
Khương Bảo Lê hồi tưởng lại những con sứa phát sáng dưới đáy biển rồi gật đầu đáp: “Chúng đẹp quá.”
“Đó là sứa bất t.ử, tên tiếng Anh là Turritopsis dohrnii.” Tư Độ có vẻ rất hứng thú khi giải thích cho cô mấy điều này, “Từ đó có thể chiết xuất ra metalloproteinase đặc trưng của sứa, có thể giúp phục hồi da. Nếu tiến triển thuận lợi thì qua mùa hè này sẽ có buổi họp báo ra mắt sản phẩm.”
Khương Bảo Lê hơi nhíu mày, không biết tại sao Tư Độ lại nói với mình những điều này.
Cô nghe không hiểu nên chẳng mấy hứng thú.
“Là loại t.h.u.ố.c mà lần trước tôi bôi sao?”
“Ừ.” Tư Độ sợ cô không hiểu nên dùng những lời dễ hiểu nhất để giải thích cho cô, “Khi sứa bất t.ử gặp môi trường khắc nghiệt, chúng sẽ thoái hóa về dạng ấu trùng, đợi đến khi môi trường thích hợp sẽ tái sinh. Đây là lý thuyết cơ bản của loại t.h.u.ố.c mới.”
“Vậy, loại t.h.u.ố.c này là do anh phát minh ra sao?” Khương Bảo Lê tò mò đưa ra câu hỏi.
“Tôi cung cấp cơ sở lý thuyết, giải quyết các vấn đề kỹ thuật.”
Khương Bảo Lê nhìn khuôn mặt tuấn tú không biểu cảm của anh rồi lâm vào hoài nghi, có phải người này đang cố ý khoe khoang trước mặt mình hay không? Cơ mà… có vẻ không giống lắm.
Cô chẳng hiểu tại sao anh lại nói với mình những điều này.
Tên mọt sách này không có bạn bè sao?!
Thôi vậy, lười đoán quá.
Khương Bảo Lê cười giả lả, thuận nước đẩy thuyền khen một câu: “Wow, đàn anh Tư Độ giỏi quá đi!”
Tư Độ liếc nhìn cô, nhìn nụ cười giả tạo lấy lệ của cô, ánh mắt anh lạnh đi.
“Muốn bị tôi ném xuống nước cho cá mập ăn à?”
Khương Bảo Lê lập tức thu lại nụ cười rồi quay đầu đi, cô không thèm để ý đến anh nữa.
Đúng là tính khí thất thường, thật khó hầu hạ.
…
Đến buổi chiều, Thẩm Dục Lâu lên đảo.
Sau khi tới nơi, “cảnh đẹp” đầu tiên anh ta nhìn thấy là cảnh Khương Bảo Lê đang nhặt vỏ sò trên biển.
Cô mặc một chiếc váy lụa hai dây màu trắng sữa, khi cô cúi xuống nhặt vỏ sò, vạt váy hơi nhấc lên, lộ ra một đoạn chân trắng nõn.
Làn da như thành bên trong của vỏ sò được sóng biển mài giũa, ánh lên màu hồng phấn mượt mà.
Đây không phải chiếc váy anh ta mua cho cô, cũng không phải là cách ăn mặc quen thuộc của cô.
Thẩm Dục Lâu cảm thấy Khương Bảo Lê trước mắt thật xa lạ, sự xa lạ này khiến anh ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Khương Bảo Lê nhìn thấy những đàn sứa phát quang bơi lượn xung quanh.
Cơ thể trong suốt màu trắng của chúng phát ra ánh sáng màu xanh lam huyền ảo.
Nhờ ánh sáng của những con sứa này mà Khương Bảo Lê có thể nhìn thấy những rạn san hô rực rỡ sắc màu.
Vô số loài cá mà cô không biết tên đang bơi lượn giữa chúng.
Thậm chí cô còn nhìn thấy những con tôm hùm lớn có hoa văn lốm đốm mà trước đây cô chỉ thấy được trong video của các vlogger.
Khương Bảo Lê mở to mắt, quên cả thở.
Từ trước đến nay, cô chỉ cảm thấy sợ hãi với đại dương mênh m.ô.n.g, nào ngờ trong vùng biển sâu đáng sợ này lại ẩn chứa khung cảnh đẹp như mơ.
Nếu không tận mắt chứng kiến thì không thể biết được nơi đây đẹp đến nhường này!
Tư Độ vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.
Cô ngước mắt tìm anh, nào ngờ anh cũng đang nhìn cô.
Dường như đôi mắt sau kính lặn không còn lạnh lùng như khi trước nữa.
Lúc cả hai chạm mắt nhau, Tư Độ là người đầu tiên nhìn sang hướng khác.
Khương Bảo Lê lấy chiếc máy ảnh mà người thủy thủ kia đã nhét vào tay cô lúc trước, cô muốn chụp lại tất cả những điều tuyệt vời này.
Tiếc là cô không biết cách sử dụng loại máy ảnh chống nước cao cấp này, nên cứ loay hoay mãi chẳng xong.
Tư Độ hơi mất kiên nhẫn, anh nhận lấy máy ảnh rồi giúp cô bật máy, sau đó ra hiệu vị trí nút chụp.
Khương Bảo Lê cầm máy ảnh, hướng về phía mặt Tư Độ rồi chụp một tấm.
Tư Độ vô tức đưa tay lên che mặt, nhưng đã muộn rồi, Khương Bảo Lê sợ anh giật mất máy ảnh nên quay người muốn bơi đi.
Nào ngờ người nọ lại chơi kéo dây, thế là cô bị kéo trở lại, đ.â.m sầm vào lòng Tư Độ.
Lúc này, một con sứa phát quang bơi đến rất gần họ.
Ánh sáng xanh lam huyền ảo phản chiếu trên kính lặn của Tư Độ, khiến đường nét lạnh lùng của anh trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.
Trong khoảnh khắc này, bỗng nhiên Khương Bảo Lê cảm thấy người con trai này, dường như…
Không đáng ghét đến thế.
Hai người ở dưới đáy biển rất lâu, cho đến khi bình oxy sắp hết thì Tư Độ mới kéo cô lên mặt nước.
Nhưng cả hai không trở về theo đường cũ.
Tư Độ dẫn cô đi một con đường khác, đến khi nổi lên mặt nước, cô mới nhận ra đây là một hồ nước trên đảo.
Hồ nước được cây xanh bao quanh, tiếng chim hót líu lo không ngớt.
Xa xa còn có một thác nước lớn tự nhiên, sương mù trắng xóa bốc lên.
Người giúp việc đã đợi sẵn trên bờ, giúp cả hai cởi đồ lặn rồi mặc áo choàng tắm.
Có bác sĩ chuyên môn kiểm tra nhịp tim và huyết áp cho họ, đảm bảo chuyến lặn này không có sai sót nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc này, Khương Bảo Lê mới thực sự cảm nhận được giới hạn của chuyến du lịch xa xỉ mà Thẩm Dục Lâu nói đến…
Những phong cảnh mà họ nhìn thấy hôm nay, rất nhiều người cả đời cũng không thể nhìn thấy, thậm chí không thể tưởng tượng ra được.
Trên đường về bằng xe địa hình, Tư Độ nói với cô: “Cô vừa nhìn thấy sứa dưới đáy biển rồi đúng không?”
Khương Bảo Lê hồi tưởng lại những con sứa phát sáng dưới đáy biển rồi gật đầu đáp: “Chúng đẹp quá.”
“Đó là sứa bất t.ử, tên tiếng Anh là Turritopsis dohrnii.” Tư Độ có vẻ rất hứng thú khi giải thích cho cô mấy điều này, “Từ đó có thể chiết xuất ra metalloproteinase đặc trưng của sứa, có thể giúp phục hồi da. Nếu tiến triển thuận lợi thì qua mùa hè này sẽ có buổi họp báo ra mắt sản phẩm.”
Khương Bảo Lê hơi nhíu mày, không biết tại sao Tư Độ lại nói với mình những điều này.
Cô nghe không hiểu nên chẳng mấy hứng thú.
“Là loại t.h.u.ố.c mà lần trước tôi bôi sao?”
“Ừ.” Tư Độ sợ cô không hiểu nên dùng những lời dễ hiểu nhất để giải thích cho cô, “Khi sứa bất t.ử gặp môi trường khắc nghiệt, chúng sẽ thoái hóa về dạng ấu trùng, đợi đến khi môi trường thích hợp sẽ tái sinh. Đây là lý thuyết cơ bản của loại t.h.u.ố.c mới.”
“Vậy, loại t.h.u.ố.c này là do anh phát minh ra sao?” Khương Bảo Lê tò mò đưa ra câu hỏi.
“Tôi cung cấp cơ sở lý thuyết, giải quyết các vấn đề kỹ thuật.”
Khương Bảo Lê nhìn khuôn mặt tuấn tú không biểu cảm của anh rồi lâm vào hoài nghi, có phải người này đang cố ý khoe khoang trước mặt mình hay không? Cơ mà… có vẻ không giống lắm.
Cô chẳng hiểu tại sao anh lại nói với mình những điều này.
Tên mọt sách này không có bạn bè sao?!
Thôi vậy, lười đoán quá.
Khương Bảo Lê cười giả lả, thuận nước đẩy thuyền khen một câu: “Wow, đàn anh Tư Độ giỏi quá đi!”
Tư Độ liếc nhìn cô, nhìn nụ cười giả tạo lấy lệ của cô, ánh mắt anh lạnh đi.
“Muốn bị tôi ném xuống nước cho cá mập ăn à?”
Khương Bảo Lê lập tức thu lại nụ cười rồi quay đầu đi, cô không thèm để ý đến anh nữa.
Đúng là tính khí thất thường, thật khó hầu hạ.
…
Đến buổi chiều, Thẩm Dục Lâu lên đảo.
Sau khi tới nơi, “cảnh đẹp” đầu tiên anh ta nhìn thấy là cảnh Khương Bảo Lê đang nhặt vỏ sò trên biển.
Cô mặc một chiếc váy lụa hai dây màu trắng sữa, khi cô cúi xuống nhặt vỏ sò, vạt váy hơi nhấc lên, lộ ra một đoạn chân trắng nõn.
Làn da như thành bên trong của vỏ sò được sóng biển mài giũa, ánh lên màu hồng phấn mượt mà.
Đây không phải chiếc váy anh ta mua cho cô, cũng không phải là cách ăn mặc quen thuộc của cô.
Thẩm Dục Lâu cảm thấy Khương Bảo Lê trước mắt thật xa lạ, sự xa lạ này khiến anh ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận