Không hiểu sao lúc này lại lôi người khác vào câu chuyện.

Nhưng nghĩ một chút, ta cũng hiểu.

Có lẽ chàng biết tâm ý của Trì Diên Chi với ta.

Ta vô thức chạm lên trâm hoa đào trên đầu, mặt bỗng có chút ngượng ngùng hiếm thấy của thiếu nữ.

Đây là quà sinh thần Trì Diên Chi tặng.

Hắn tự tay làm.

Hắn nói: “Tang Tang, ngày mai sinh thần của ngươi, bên cạnh bệ hạ chắc ngươi đã thấy đủ đồ quý rồi, chiếc trâm này ta làm không đáng bao nhiêu nhưng chắc ngươi sẽ không chê, còn sẽ đeo nó đúng không?”

Nói xong còn nhìn ta bằng ánh mắt chờ mong kiểu “xin hãy đồng ý đi”.

Ta bật cười, gật đầu: “Được, ngày mai ta đeo, đồ người khác cho ta cũng không cần.”

Hắn lập tức cười rạng rỡ.

Bộ y phục thị vệ xanh lam làm hắn càng cao lớn như cây tùng thẳng đứng, ánh mắt sáng lên rồi bước lại gần.

Hắn cẩn thận cài trâm lên tóc ta.

Khoảnh khắc đó, khoảng cách rất gần, trên người hắn có mùi lạnh nhẹ như xà phòng bồ kết còn vương lại.

Tim ta đập hơi nhanh, thấy hơi ngại.

Nhưng hắn lại lùi về ngay sau đó, giữ khoảng cách vừa đủ.

Nhìn ta rồi cười: “Tang Tang, đẹp lắm.”

Lúc đó tim ta nóng lên, đứng ngẩn người không biết phản ứng sao.

Khi hoàn hồn, ánh mắt hắn đang nhìn ta rất chuyên tâm.

Hắn hỏi: “Tang Tang, sau sinh thần, chúng ta xuất cung hồi hương nhé.”

Ta mở to mắt: “Ngươi là ngự tiền thị vệ ngũ phẩm, tiền đồ đang lên như diều…”

Nhưng hắn cắt ngang.

Gương mặt hơi khổ não: “Ta không quen đấu đá trong cung, cũng không hiểu quy tắc quan trường, vinh hoa phú quý ở đây… ta thấy sợ nhiều hơn thích.”

“Cái này không phải thứ ta muốn.”

“Hơn nữa lâu rồi không về, cha mẹ ở nhà chắc cũng quên mặt ta rồi.”

Hắn nhìn ta, giọng hơi lo lắng: “Tang Tang, đi cùng ta được không?”

Ta im lặng rất lâu.

Nhìn thấy vẻ thất vọng của hắn, ta bật cười nhẹ: “Được.”

“Vậy cùng nhau về quê.”

Lúc đó mắt hắn sáng lên, như vừa được mở khóa buff hạnh phúc.

Ta nghĩ, có lẽ mình không chọn sai.

Nghĩ vậy, ta khẽ cười.

Nhìn Phó Ngôn Từ, mặt hơi đỏ nhưng vẫn nghiêm túc: “Hắn thích ta, ta cũng muốn thử thích hắn.”

Phó Ngôn Từ không biểu cảm, ánh mắt tối lại: “Ngươi không sợ ta giết hắn sao!”

Ta hiểu chàng quá rõ.

Ngoài mặt hung dữ nhưng thật ra đang lo.

Ta chớp mắt, cười nhẹ: “Ngài sẽ không làm vậy.”

“Bệ hạ nếu thật sự tàn nhẫn, năm đó cũng đã không vì không giết người vô tội mà bị hãm hại, rồi bị giam nhiều năm như vậy.”

Trước đây chàng từng vì bảo vệ dân chạy nạn mà đắc tội bệ hạ, nên mới bị giam.

Người dân vô danh chàng còn cứu, huống chi là Trì Diên Chi từng giúp chàng.

Phó Ngôn Từ vốn là thái tử thanh cao, dù bây giờ làm hoàng đế, bản chất chắc cũng không đổi.

Giống như chuyện không phong danh phận cho ta, thiên hạ đều nghĩ chàng bạc tình.

Nhưng không ai biết trước khi đăng cơ, chàng từng muốn phong ta làm Đức phi.

Vị trí đứng đầu lục phi.

Nhưng ta từ chối.

“Mẫu thân nô tỳ bị thiếp thất hại chết, kế mẫu lại bán nô tỳ vào cung, nên nô tỳ từng thề không làm thiếp của ai.”

“Xin bệ hạ thu hồi thánh chỉ.”

Không làm thiếp.

Vậy chỉ còn một lựa chọn.

Hoàng hậu.

Nhưng lúc đó thánh chỉ đã được đưa tới Thẩm phủ.

Người được chọn là Thẩm Minh Nguyệt.

Bọn họ mới là đôi trai tài gái sắc, trải qua đủ kiểu mới đến được với nhau.

Còn ta chỉ là một cung nữ vô danh trong hậu cung.

Một món “đồ dùng” của hoàng cung.

Trước kia vậy.

Bây giờ cũng vậy.

Tương lai, ta không muốn nữa.

Trên điện Kim Loan, ta quỳ xuống xin chàng buông tay.

Phó Ngôn Từ nhìn ta rất lâu, rồi quay người bỏ đi.

Thánh chỉ bị chàng đốt.

Đế Vương Vô Tình - Chương 3 | Đọc truyện chữ