"Oanh oanh oanh oanh!~~~"

Bốn tiếng pháo vang lên cùng lúc, đạn pháo không khí trong suốt cuốn theo luồng khí, thoạt nhìn giống như một trận bão cát ập đến.

Cuồng Sư của danh sách bốn, thực lực so với thời điểm danh sách ba mạnh hơn không ít.

Trên khuôn mặt có biểu cảm hoàn toàn trái ngược với Thiết Sư kia, tràn ngập sự hưng phấn ngông cuồng, tựa hồ Cuồng Sư đã chờ mong trận chiến này từ rất lâu rất lâu rồi.

Mà cái đầu thứ ba vừa mới sinh ra, vẻ mặt trước sau như một lạnh lùng, tựa hồ một trận chiến này cùng hắn hoàn toàn không có liên quan gì.

Vô Đầu Tù Đồ đối mặt với không khí pháo đánh tới, muốn né tránh đã không kịp, hoặc là nói nó căn bản không thèm né tránh những đạn pháo ở mức độ cỡ này.

Bốn viên đạn pháo trong chớp mắt liền oanh tạc trên người Vô Đầu Tù Đồ.

Viên không khí pháo thứ nhất đánh bay Vô Đầu Tù Đồ lên, viên đạn pháo thứ hai lại có thể đột ngột thay đổi quỹ đạo, trực tiếp đem Vô Đầu Tù Đồ đang bị đánh bay vọt lên lại một lần nữa oanh lên một độ cao cao hơn.

Viên không khí pháo thứ ba cũng thay đổi hướng, cùng đạn pháo thứ tư đánh trúng Vô Đầu Tù Đồ trên không trung.

A

Trong miệng Cuồng Sư phát ra tiếng kêu gào cổ quái, tiết ra sự hưng phấn trong lòng, hai chân mãnh liệt nhún xuống.

Trong ánh mắt mọi người, Cuồng Sư lúc này trực tiếp hóa thành một viên đạn pháo hình người màu vàng, đuổi theo Vô Đầu Tù Đồ bay đi.

Dưới ánh sáng mặt trời soi rọi, một cái chớp mắt tiếp theo Cuồng Sư đã đến bên cạnh Vô Đầu Tù Đồ.

Trên khuôn mặt điên cuồng lộ ra nụ cười tàn nhẫn.

Bốn cánh tay lúc này đã hóa thành một thanh huyết nhục cự phủ, huyết nhục đỏ tươi cùng bạch cốt trắng hếu quấn quýt lấy nhau.

Chết

Huyết nhục cự phủ hung hăng bổ xuống...

Oanh

Vô Đầu Tù Đồ giống như là quả bóng chày, bị Cuồng Sư dùng huyết nhục cự phủ từ trên không trung nện xuống.

Vô Đầu Tù Đồ cùng mặt đất phát sinh kịch liệt va chạm.

Lúc trước Vô Đầu Tù Đồ cùng Hữu Hổ chiến đấu, đã sớm đem mặt đất nện thành từng cái hố to to nhỏ nhỏ.

Mà nhất kích này của Cuồng Sư, có thể coi là sử xuất non nửa lực lượng toàn thân, còn có gia tốc từ trên xuống dưới, trực tiếp tạo nên một cái hố đất lớn nhất ngay giữa sân.

"Chết... chết rồi?"

Đạm Đài Biệt trố mắt líu lưỡi, hắn không ngờ tới cái tên Thiết Sư thoạt nhìn thành thực đôn hậu kia, lúc chiến đấu dĩ nhiên lại điên cuồng như vậy.

Không, hiện tại khống chế khối thân thể này, sớm đã không phải là tên to xác ngốc nghếch đôn hậu kia, mà là một kẻ điên khác.

Danh sách bốn quả nhiên là danh sách bốn!

Trần Dã cũng lúc này khẽ híp mắt lại.

Vô Đầu Tù Đồ kia chẳng lẽ thật sự chết rồi? Không, hẳn là không thể nào.

Hữu Hổ bị Vô Đầu Tù Đồ đánh thảm như vậy cũng không chết, làm sao có thể bị Thiết Sư giải quyết đơn giản như vậy chứ?

Quả nhiên, thời điểm bóng người không có đầu kia từ trong lớp khói bụi đi ra ngoài

Trong sân tịch tĩnh đến khó chịu, không ai mở miệng.

Khi khói bụi dần dần tản đi, mọi người cuối cùng cũng nhìn rõ ràng.

Trên người Vô Đầu Tù Đồ, ngoại trừ nhìn qua có chút chật vật, dĩ nhiên không hề bị thương nửa điểm.

"Cứng đòn vậy sao? Ha ha ha ha... Được, đang hợp ý ta!"

Cuồng Sư lúc này cũng từ trên trời giáng xuống, thân thể của Cuồng Sư lớn hơn không biết bao nhiêu vòng so với thân thể Vô Đầu Tù Đồ, thoạt nhìn cảm giác áp bách của Cuồng Sư còn mạnh mẽ hơn Vô Đầu Tù Đồ.

Nhưng... một phen công kích vừa rồi, cũng không phải là hoàn toàn không có hiệu quả.

Ở bụng Vô Đầu Tù Đồ xuất hiện một vệt vết thương dài chừng hai mươi phân.

Nhưng từ trong vết thương lại không có máu tươi chảy ra.

Hơn nữa, vết thương cũng không khép lại, thoạt nhìn mười phần quỷ dị.

Quách Thập cùng Hữu Hổ toàn bộ đều chết ở trong tay Vô Đầu Tù Đồ.

Mà Thiết Sư lại không màng tới sự phản đối của Trần Dã, nhất quyết đòi đối kháng với Vô Đầu Tù Đồ.

Chuyện này quả thực chính là... tìm chết!

Tên ngốc này, đầu óc quả nhiên không dùng được!

Trong lòng Trần Dã thầm mắng, nhưng cũng đang đợi mong... chờ mong cục diện phát sinh xoay chuyển.

Thiết Sư bởi vì vấn đề di chứng, đầu óc quả thật càng ngày càng chậm chạp, nhưng hắn cực ít khi kiên trì như vậy.

Bình thường Thiết Sư muốn làm chuyện gì, nếu như Trần Dã kêu hợp tác, Thiết Sư cũng chỉ cười ngốc nói lại một câu: "Vậy... được thôi!"

Thế nhưng lần này, Thiết Sư lại có suy nghĩ của riêng mình.

Hắn rốt cuộc là vì sao?

Trần Dã nghĩ không ra, bọn Tôn Thiến Thiến cũng nghĩ không thông.

Trận chiến trên sân vẫn còn đang tiếp diễn.

Vô Đầu Tù Đồ phát động công kích, công kích của hắn không có chút mánh khóe gì, chỉ là một quyền một cước oanh thẳng vào kẻ địch, nhưng một quyền một cước thoạt nhìn cực kỳ mộc mạc kia, lại làm cho người ta có một loại cảm giác không cách nào ngăn cản.

Mà Cuồng Sư lúc này cũng rốt cục hiển hiện ra tác dụng của hoàng kim cơ phu.

Nắm đấm Vô Đầu Tù Đồ nện lên trên người Cuồng Sư, phát ra thanh âm tựa như búa sắt đánh vào đồ sắt.

Âm thanh gõ sắt truyền đến từ chiến trường, khiến mọi người có một loại cảm giác an tâm, bởi vì loại thanh âm này đại biểu cho việc lực phòng ngự của Cuồng Sư ít nhất không hề tồi.

Nhưng chỉ có Cuồng Sư thân xử vị trí trung tâm chiến trường mới khổ không thể tả.

Nắm đấm của tên này thực sự quá nặng.

Thoạt nhìn tự mình có thể chặn được công kích của đối phương, nhưng nếu loại công kích này cứ vô hưu vô chỉ như vậy mãi, tự mình cùng lắm là kháng cự thêm mười mấy quyền nữa sẽ bị thương.

Bốn cánh tay của Cuồng Sư lúc này cũng phát sinh biến hóa, một trong bốn cánh tay từ huyết nhục chiến phủ to lớn lúc trước biến thành một thanh chiến phủ nhỏ gọn hơn.

Cánh tay kia bắt đầu từ vị trí cổ tay, nối tiếp thẳng vào một loại chiến phủ như vậy.

Lại một cánh tay khác cũng từ vị trí cổ tay, biến thành một cây đại đao.

Cánh tay thứ ba thì hóa thành một chiếc khiên huyết nhục.

Thời điểm nắm đấm của Vô Đầu Tù Đồ một lần nữa nện tới.

Cuồng Sư không tiếp tục ỷ vào cơ thể cường hãn của mình đi liều mạng trực diện nữa, mà là dơ khiên lên đỡ.

Trần Dã khẽ nhướng mày, tên này lại còn trở nên thông minh, biết biến một chiếc khiên ra luôn cơ à?

Cánh tay thứ tư lại hóa thành một chiếc... búa tạ vô cùng to lớn!

Hai cự nhân to lớn, đứng trong sân, ngươi đối với ta điên cuồng chém, điên cuồng đập; ta lại đối đãi ngươi dùng nắm đấm, chân nện tới.

Nhìn qua thì đánh nhau rất náo nhiệt.

Thế nhưng kiểu gì cũng khiến người ta có một loại cảm giác rất kỳ quái.

Trần Dã lại nhìn quanh bốn phía một lúc, mẹ kiếp, trận đấu này tại sao lại càng xem càng cảm thấy quái dị?

Tựa hồ... tựa hồ tên Vô Đầu Tù Đồ phía đối diện kia đang... đang nhường?

Trần Dã huých huých Tôn Thiến Thiến bên cạnh: "Ngươi cảm thấy... một trận này có phải hay không có chút cổ quái?"

Tôn Thiến Thiến trợn trắng mắt: "Ngươi nói năng cho đàng hoàng!"

Đúng lúc Trần Dã vừa nói xong lời này, trong sân bỗng nhiên phát sinh biến hóa.

Quyền cước của cả hai ngày càng nặng tay.

Cuồng Sư từ bỏ năng lực võ trang huyết nhục, bốn cánh tay nổi lên kim quang thoang thoảng, từng quyền từng quyền một nện tới trên người Vô Đầu Tù Đồ.

Tên ngốc Cuồng Sư này, đơn thuần cảm thấy loại chiến đấu quyền quyền đến nhục này mới là sảng khoái nhất.

Đây chính là phong cách chiến đấu của danh sách Titan.

Cho dù trước lúc nổ ra chiến tranh, ngươi đã căn dặn với hắn đầy đủ sẽ phải tác chiến như thế nào.

Chỉ khi nổi máu lên, bọn hắn liền cái gì là chiến thuật đều mặc kệ, chỉ cần xông lên vật lộn với đối thủ là xong.

Tỷ như năm đó lúc tham gia cuộc thi đua xe không giới hạn trên ốc đảo.

Trần Dã cùng Chử Triệt rõ ràng lúc trước đã bàn tính trước với Thiết Sư phải làm như thế nào.

Kết quả đến lúc cuối cùng, Thiết Sư lại chỉ nhớ đến việc nhục bác với tên danh sách Titan kia, ngay cả việc thi đấu hắn cũng quên sạch sành sanh.

Nếu như không phải về sau có người của quan phương ra sức tách hai người ra, sợ là hai người này đánh tới thiên hoang địa lão luôn.

Trần Dã che mặt: "Lão tử biết ngay sẽ như vậy mà! Vừa rồi khen hơi sớm!"

Thiếu nữ tóc hồng cũng mí mắt giật giật.

Giang Nhị cười ha hả, vỗ vai Trần Dã: "Đây mới là nam tử hán, đây mới là nam tử hán, ha ha ha ha..."

Vô Đầu Tù Đồ cũng từng quyền từng quyền đối oanh với Cuồng Sư.

Thế nhưng Cuồng Sư lại có bốn cánh tay, hơn nữa thân hình cũng cao to hơn Vô Đầu Tù Đồ rất nhiều, vì vậy, thoạt nhìn hệt như một người lớn đánh đứa con nít.

Thời gian để Vô Đầu Tù Đồ vung ra một quyền, thì đủ để Cuồng Sư đánh ra bốn đấm.

Âm thanh giống như búa gõ lên đồ sắt không ngừng truyền đến.

Hai bên liên tục dùng nắm đấm oanh tạc thẳng vào cơ thể đối phương, mỗi một quyền đều nhấc lên khí lãng chấn động chung quanh.

Lấy hai người làm trung tâm, trên chiến trường bắt đầu nổi gió.

Trong gió mang theo hương vị gay gắt.

Khóe miệng Cuồng Sư bắt đầu tràn ra vết máu đỏ sậm, nhưng nét cười ở khóe môi lại càng trở nên điên cuồng.

"Ha ha ha..."

"Ha ha ha ha ha... Khụ khụ..."

"Ha ha ha ha..."

Dường như là trận chiến đấu cỡ này, mang lại khoái cảm vô luân cho Cuồng Sư, làm cho tên điên này phát ra nụ cười cuồng dã ngay tại chiến trường.

Hoàng kim cơ phu trên thân Cuồng Sư đã bắt đầu lộ ra vô vàn quyền ấn mấp mô loang lổ.

Nếu như không phải cơ thể danh sách Titan có tố chất vượt qua thường nhân, sợ là hắn đã bị hạ gục từ lâu..

--------------------------------------------------

Chương 906: Đối oanh tiến hành bên trong - Chương 906 | Đọc truyện tranh