Truyện Đánh Mất Em - Hương Ly
Chương 16
Bạch Cẩn Phàm quá mức buồn cười, không ngờ Bạch Sở Sở này lại ngây thơ đến như thế. Người phụ nữ này do một tay hắn nuôi lớn, vậy mà chẳng thừa hưởng một chút thông minh nào cả. Bạch Sở Sở nghĩ Bạch Cẩn Phàm hăn là ai cơ chứ? Hản là người dễ đụng đến như thế hay sao?
Không dừng lại ở đó, Bạch Cẩn Phàm đưa tay bóp mạnh gương mặt đang tái nhợt lại của Bạch Sở Sở kia, từng ngón tay của hắn chạm vào da thịt ấm nóng của người con gái phía dưới, không kìm được mà vuốt ve. Hắn cúi đầu, ghé sát bên tai của Bạch Sở Sở, "Hơn nữa, nếu cô thật sự la lên, cô nghĩ có người dám lao vào hay sao? Bạch Sở Sở, cô đúng là ngây thơ quá rồi đấy, cô nên biết bây giờ chẳng có kẻ nào dám đụng được đến tôi đâu."
Bạch Sở Sở cả người phát run, khuôn mặt đã trắng lại càng thêm trăng hơn. Từng lời hăm doạ của Bạch Cẩn Phàm toàn bộ đều lọt hết vào tai của cô, đầu óc của Bạch Sở Sở lúc này hoàn toàn trống rỗng, từ từ định hình những lời nói kia của Bạch Cẩn Phàm.
Đôi môi khô khốc của người con gái khẽ mấp máy, dường như Bạch Sở Sở đang muốn nói gì đó nhưng không thể phát được ra tiếng. Trong cổ họng của cô lúc này đang có một ngọn lửa đang không ngừng cháy ở đó, từng cơn đau lan rộng ra khắp các tế bào của cơ thể.
Nhưng không thể không thừa nhận rằng, Bạch Cẩn Phàm nói không hề sai một chút nào cả!
Bây giờ cho da Bạch Sở Sở thật sử có la lên đi chăng nữa, nhưng liệu có ai dám đắc tội với Bạch Cẩn Phàm mà giúp đỡ cô không?
Không bao giời
Hiện giờ quyền thế gần như tập trung toàn bộ ở trong tay của Bạch Cẩn Phàm, hắn là một người đàn ông được người người trong giới kinh doanh nể phục, không một ai dám động đến người đàn ông này. Huống chi Bạch Sở Sở cũng chỉ là một người vô cùng bình thường trong số những con người bình thường, làm gì có ai sẵn sàng đánh đổi miếng cơm của mình để giúp đỡ cô chứ.
Hơn nữa, nếu bọn họ thật sự xông vào đây, người bị hủy hoại danh dự chính là Bạch Sở Sở cô chứ không phải người đàn ông này. Mấy năm nay, bên cạnh Bạch Cẩn Phàm luôn có phụ nữ, không một ai là không biết với hẳn, phụ nữ chỉ là công cụ để làm ấm giường mà thôi.
Nhưng với Bạch Sở Sở thì sao?
Rất nhiều người nhìn cô là có thể nhận ra ngay được trước đây cô là ai. Trèo lên giường của người được coi là anh trai của mình, chắc chắn bọn họ sẽ mắng cô là loại phụ nữ không biết liêm sỉ, ngay cả anh trai của mình cũng muốn ngủ.
Bây giờ Bạch Sở Sở phải làm sao đây?
Những nụ hôn lũ lượt rơi xuống thân thể đầy vết thương của người con gái. Từng ngõ ngách mà Bạch Cẩn Phàm đi qua đều để lại những dấu vết màu đỏ hiện rõ trên thân thể ngọc ngà ấy của Bạch Sở Sở. Da đầu bỗng trở nên tê dại, cả người của Bạch Sở Sở như thể có một dòng điện chạy qua vậy, tay chân thoáng chốc cứng đờ lại.
Cánh tay của Bạch Cẩn Phàm di chuyển khắp người cô, không có một nơi nào người đàn ông này bỏ qua cả. Từng sự vuốt ve đến từ Bạch Cẩn Phàm kèm theo đó là sự run rẩy của Bạch Sở Sở. Bạch Sở Sở đang thật sự rất sợ, sợ những gì tiếp theo sẽ xảy ra.
Bạch Cẩn Phàm đột nhiên dừng lại, hắn ngẩng đầu chế giễu nhìn cô, "Bạch Sở Sở, miệng của cô nói không muốn nhưng thân thể của cô đang rõ ràng rất muốn tôi hay sao? Đúng là thứ phụ nữ dâm đãng mà, chỉ mới như vậy mà đã ướt hết rồi!" Cánh tay của Bạch Cẩn Phàm lần mò xuống phía dưới hạ thân của cô, "Có phải là người đàn ông nào chạm vào cô cô cũng đều có phản ứng mãnh liệt đến như vậy không? Hả, đứa em gái dâm đãng của tôi?"
"Bạch Cẩn Phàm, anh nói dối, tôi không phải là loại người như anh nói. Anh mau tránh xa tôi ra, đừng có chạm vào người của tôi." Bạch Sở Sở không thể chịu đựng được những lời xúc phạm kia của Bạch Cẩn Phàm, cô trừng mắt đầy oán hận nhìn hắn.