Chương 88
“Tử Minh, Tử Minh, anh chậm một chút, em đuổi không kịp…”
Tần Dao mang giày cao gót chạy không nhanh, thở hồng hộc đuổi theo ở phía sau, thấy Lâm Tử Minh không có ý định đợi mình, cô nhanh chóng gọi to.
Lâm Tử Minh vẫn không dừng cước bộ, Tần Dao đánh phải bước chân nhanh hơn, đêm nay gặp được Lâm Tử Minh, bất luận thế nào cô cũng phải nắm lấy cơ hội này. Chính là cô mang giày cao gót, thực sự c chạy không kịp nổi, mới chạy được hai bước, gót giày liền gãy, ôi, một tiếng thét kinh hãi, cô té lăn trên mặt đất.
Nghe được âm thanh, Lâm Tử Minh quay đầu lại, nhìn thấy Tần Dao té lăn trên mặt đất, đầu gối đều bị xước da, ánh mắt ngấn lệ, đáng thương hề hề nhìn hắn.
Lâm Tử Minh than nhẹ một hơi, một lần nữa quay trở về, ở trước mặt cô ngồi xổm xuống “Cô chạy nhanh như vậy làm cái gì?”
Tần Dao nhín đến Lâm Tử Minh vẫm chịu quay lại quan tâm mình, nội tâm mừng thầm, lại giả bộ đáng thương, nước mắt ào ào rơi xuống, “Em đây không phải là muốn đuổi kịp anh sao, ai bảo anh chạy nhanh như vậy?”
Cô âm thầm ủy khuất, hoa lê đái vũ, phối hợp với khuôn mặt xinh đẹp, khiến nam nhân đều phải sinh ra cảm giác thương hoa tiếc ngọc, không đành lòng làm cho cô bị tổn thương, dấy lên ý nghĩ muốn bảo VỆ CÔ.
Lâm Tử Minh là đàn ông, trong phút chốc cũng sinh ra chút không đành lòng nhưng rất nhanh liền khôi phục bình thường, giúp Tần Dao kiểm tra một chút thương thế, phát hiện đều bình thường, liền tức giận nói “Cô đuổi theo tôi làm gì, có bệnh à?”
Tần Dao nói “Anh vừa rồi đã cứu em, em muốn cảm ơn anh cũng không được sao? Mẹ em từ nhỏ đã dạy, phải biết ân báo đáp, từ hôm nay trở đi anh chính là ân nhân cứu mạng của em”.
Lâm Tử Minh lập tức nhíu mày, không cần suy nghĩ lập tức từ chối “Không được”.
Sắc mặt Tần Dao lập tức ỉu xìu, đung đưa ống tay áo Tử Minh, làm nũng cầu xin nói “Tử Minh, xin anh đấy, em bây giờ ngay cả đúng cũng đứng không nổi, chẳng lẽ anh lại trơ mắt nhìn em bị đám đàn ông làm khó sao? Nơi này có nhiều tên côn đồ, em sợ…”
Cô nũng nịu nói chuyện, làm cho Lâm Tử Minh rùng mình, Tần Dao này cũng quá bám người rồi, Lâm Tử Minh kéo không được cô ta ra.
Lâm Tử Minh ngẩng đầu nhìn một chút, địch thức có không ít người đang nhìn về phía bên này, theo suy nghĩ của Tần Dao, nếu hắn rời đi, quả thực Tần Dao sẽ gặp phiền toái lớn. “Cô gọi điện thoại cho người thân, bảo bọn họ đến đây đón cô, tôi có thể chờ cho đến lúc đó”. Lâm Tử Minh trầm giọng nói.