Chương 791
Nếu như là hai người ngang tài ngang sức thì thôi đi, mẫu chốt ở đây là Lâm Tử Minh so với Khang Nạp thì kém hơn rất nhiều.
Nhìn Lâm Tử Minh có vẻ chỉ ở mức tâm tâm, còn Khang Nạp kia, là tay võ hạng nặng đó, sự đôi đâu khập khiêng như vậy, sao mà đánh lại chứ!
Bọn họ đều cho rằng Lâm Tử Minh quá tự cao tự đại, cho răng mình có chút công phu là có thê so đo với đương kim quyền anh, đây chẳng phải tự lao vào chỗ chết sao? Sử Mật Tư ngồi đó, thấy Lâm Tử Minh đã đồng ý rồi, hắn liền vô cùng sung sướng đên nỗi không giấu nồi sự vui mừng hiện rõ lên khuôn mặt.
Đặc biệt là Khang Nạp, trên mặt lập lánh ánh quang, nhìn Lâm Tử Minh như nhìn thây con mồi, lập tức muốn lao. vào căn xé.
Dù là tên Khang Nạp này đã là vô địch quyền anh, nhưng hăn lại cực thích đánh cùng những kẻ yêu đuối, hắn thích tận hưởng cảm giác mây thằng nhãi nhép này trước mặt hăn quỳ bò xin tha mạng!
Ninh Vũ Ngưng không bình tĩnh nồi nữa, cũng không e dè phép tắc gì nữa, vội vã kéo lây tay Lâm Tử Minh, khẩn thiết nói: “Lâm Tử Minh! Tuyệt đối đừng đồng ý mà, người này. CÓ nhiều kinh nghiệm, rất lợi hại, vào lông bát giác rồi, mạng sống của anh có thê đe dọa bắt cứ lúc nào!”
Dư Thanh cũng vội vàng khuyên Lâm Tử Minh bỏ ngay suy nghĩ thi đầu với Khang Nạp, như vậy quá nguy hiểm.
Sử Mật Tư lại sợ Lâm Tử Minh đồi ý, vội nói: "Lâm tiên sinh, anh đã đồng ý rồi đó, không thể đổi ý đâu! Nếu không tin này truyền ra, người Hoa Quốc các anh đã thừa nhận thua kém người Anh thượng đẳng, chúng tôi rồi!” Khang Nạp cũng nói: “Đúng thế, võ công Hoa Quốc các người chỉ là trò cười, rác rưởi, chỉ có thệ múa may ở trên †ivi mà thôi, cái gì mà Hoäc Nguyên Giáp, Hoàng Phi Hồng, Diệp Vấn, đêu là rác rưởi, đến cả một người Anh bình thường cũng đánh không lại.”
Càng nói càng quá đáng, Lâm Tử Minh càng thêm căm thủ, anh không chịu nổi được nhất chính là nghe người khác nhục mạ tổ quốc mình, nhục mạ võ thuật Hoa Quốc! Lâm Tử Minh nhàn nhạt nói: “Ai bảo là tội muốn đổi ý? Nếu các người muốn thưởng thức sự lợi hại của võ thuật Hoa Quốc, tôi đây không nê hà biểu diễn cho các người mở mang tâm mắt”
Không nói đến việc Lâm Tử Minh có thực lực này, cho dù không có thực lực này, anh cũng phải đứng lên vào lúc này đề bảo vệ tôn nghiêm của Hoa Quốc.
Lúc này, Lâm Tử Minh nhận ra điều gì đó.
Vốn dĩ ở trình độ của mình, anh nên từ từ cắt đứt quan hệ với thế giới, xa cách, toàn tâm toàn ý luyện tập, không ngừng đột phá bản thân, coi luyện tập như một sự nghiệp khoa học, tiêp tục khám phá đề đạt được uy thế.
Tuy nhiên, Lâm Tử Minh phát hiện ra răng không cần thiết phải làm điêu, này, bởi vì con người sống trên thế giới này không thê siêu nhiên tuyệt đôi, theo cách này, đó không phải là người, mà là một cỗ máy, từ bỏ thất tình lục dục, theo đuôi theo mà quyên đi đạo lí tình nghĩa.