Chương 755
Thế nhưng trước mặt người đàn ông này, nhìn rât bình thường và bình thường, không có gì lạ cả, anh chỉ là một người không thê bình thường hơn mà thôi.
Chờ một chút, Ninh Vũ Ngưng gọi người đàn ông này là gì, chủ tịch?
Là người đại diện của Ninh Vũ Ngưng, Dư Thanh hỏi: “Vũ Ngưng, vị này là?”
Ninh Vũ Ngưng nói: “Chị Thanh, để em giới thiệu với chị một chút, vị này là chủ tịch của truyền thông Tử Quỳnh, Lâm Tử Minh”
Trong phút chốc, con mắt Dư Thanh trợn to, ánh mắt khác lạ nhìn về phía Lâm Tử Minh.
Mấy người còn lại cũng vậy, thái độ hoản toàn hạn thấp, xuÔng, trở nên ninh nọt lây lòng, hết sức chân thực.
“À, hóa ra ngài chính là chủ tịch của truyền thông Tử Quỳnh, hân hạnh hân hạnh, đối tên Dư Thanh, là người đại diện của Vũ Ngưng, xin chào chủ tịch!” Dư Thanh khom người, vô cùng nịnh nọt.
Lâm Tử Minh nhẹ gật đâu, xem như là chào hỏi, sau đó nói với Ninh Vũ Ngưng: “Ninh tiêu thư, tôi còn có chút việc, không quây rầy cô nữa, có thời gian chúng ta hãy nói chuyện tiếp đi”
Trong mắt Ninh Vũ Ngưng lại lộ ra vẻ thất vọng, cô nặn ra một nụ cười nói: “Chủ tịch đi một mình sao? Có cần chúng tôi tiễn anh không?”
Lâm Tử Minh ngẫm nghĩ, thật sự là anh đi một mình, bât
kê bây giờ có gọi điện thoại cho Sở Phi hay là Vương Vệ Quý thì bọn họ tới đây cũng phải mất nh khoảng thời gian, nêu muôn thuê xe thì phải .xệp hàng.
Nếu Ninh Vũ Ngưng có thể đựa anh ra khỏi sân bay, như vậy thì tốt rồi.
'ĐƯỢC, vậy phải làm phiền Ninh tiểu thư rồi” Lâm Tử Minh khẽ cười nói.
Ninh Vũ Ngưng vui mừng, Dự Thanh lúc này nói khẽ bên †ai cô: “Vũ Ngưng, em quên lần này chúng ta tới sân bay là đề tiêp đón Sử Mật Tư rôi à, bịn họ đã hạ cánh rồi, sẽ lập tức ra ngoài thôi.”
Mặc dù tiếng cô rất nhỏ, nhưng Lâm Tử Minh rất thính, lập tức liền nghe thấy, anh cũng không làm khó Ninh Vũ Ngưng, nói: “Tôi đột nhiên nhớ ra, tôi đã gọi bạn tới đón rồi, cũng không làm phiền Ninh tiểu thư nữa.
Ninh Vũ Ngưng căn căn môi, mặc dù trong lòng có sự mắt mác, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu nói: “Vậy được rôi, ngài chủ tịch đi thong thả, có rảnh thì chúng ta nói chuyện tiếp.”
Hiện giờ bọn họ › thầy Lâm Tử Minh đang đứng ở giữa đường, hai tên vệ sĩ người da trăng liền trực tiếp đây anh ra một cách thô bạo.
Lâm Tử Minh lập tức nhíu mày, đám người nước ngoài này ở trên lãnh thổ của Hoa Quôc mà cũng dám bá đạo như vậy.
Anh đối mặt với sự chen lần xô đầy của hai tên vệ sĩ da trắng, đứng đó không hề động đậy, giồng như là sợ tới mức đứng hình vậy.
Không ít người đi qua đường khi nhìn thây cảnh này, đều không khỏi giật mình, cho răng Lâm Tử Minh nhất định sẽ tự chuỗc lấy khổ vào người, với thân hình gầy yêu như vậy mà bị hai tên da trắng quảng thì bị thương nặng cũng nên!