Chương 752
Lâm Tử Minh lắc đầu, bỏ suy nghĩ này ra khỏi đầu, bây giờ anh phải xem xem, lần này ban tổ chức có trao phần thưởng cho anh hay không.
Nhân viên công tác đi về một hướng khác của khu rừng, sáu người đàn ông ở xung quanh cảm súng theo sau. Lâm Tử Minh ở giữa, giông như tù nhân đang bị áp giải. Đi khoảng hai mươi phút, trước mắt rộng rãi sáng sủ đền rồi, là một nơi có diện tích rất lớn, bốn phía đều có hàng rào sắt chắn ngang, còn có điện, xem ra rất nghiêm ngặt.
Nơi này, một khi bước vào rồi thì sẽ khó mà ra được.
Lâm Tử Minh đột nhiên dừng lại, ý tứ sâu xa nói: “Sếp của các anh là bạn tốt của Cố Huyện sao?”
Những người ở xung quanh nghe Lâm Tử Minh nói vậy, ánh mắt thay đổi nói: “Sếp của chúng tôi đang ở bên trong đợi anh, xin anh đi theo chúng tôi."
“Tôi thây không thì gọi sếp của các anh ra ngoài đi, dù
sao tôi cũng là người chiên thăng, bị các anh đối xử như phạm nhân, tôi rất không hài lòng” Lâm Tử Minh không vui nói.
m Tử Minh, tôi khuyên anh nên vào gặp sếp của chúng tôi, nêu không chúng tôi không thê đưa cho anh phân thưởng của người chiến thắng”
Lâm Tử Minh nhún vai nói: “Không sao, vốn dĩ tôi cũng
Nhân viên công tác ở phía trước nheo mắt nói:
không muôn trở: thành người chiên thăng, tôi chỉ muôn
giết Có Huyền thôi”
Nói xong, anh quay người bước đi.
Nhưng anh vừa xoay người, sáu tên bảo vệ đang câm súng kia không đề anh đi, chúng chặn đường anh, nhìn anh chằm chăm, không có ý tốt! Lâm Tử Minh nheo mắt nói: “Các anh là ban tổ chức, lại vì Cố Huyền mà lấy việc công làm việc tư, ra tay với người chiên thăng sao?”
Vẻ mặt nhân viên công tác kia lạnh lùng, không trả lời, mà
lạnh như băng nói: “Lâm Tử Minh, anh đừng nói bậy, ban tổ chức chúng tôi từ trước tới nay luôn ngay thăng, những lời anh vừa với đã làm tổn thất danh dự của chúng tôi, bây giờ mời anh theo chúng tôi đi gặp sếp ngay lập tức, nêu không đừng trách chúng tôi dùng biện pháp cứng rắn!"
Tư cách người chiến thắng cứ như vậy mà bị hủy rồi!
Cho dù Lâm Tử Minh rộng lượng, nhưng bị người khác
phân biệt đổi xử như vậy, cũng không thẻ không tức giận. Ánh mắt anh lạnh lẽo, nhưng không chọn hành động thiêu suy nghĩ, mà nhìn sâu vào tòa nhà nào đó bên trong hàng rào sắt, sau đó quay người rời đi.
Sau khi anh rời đi, nhân viên công tác và sáu tên bảo vệ mới thả lỏng, vừa nấy, trong tích tắc, bọn họ cảm nhận được ; áp lức rất lớn. Là siêu cao thủ có thê giết Có Huyền mà không bị thương, chắc chắn không phải người. mà người bình thường như bọn họ có thể đánh bại, cho dù trong tay họ có súng thì cũng không có tắc dụng gì. Không lâu sau, có một người từ trong tòa nhà kia bước ra, nhìn theo hướng Lâm Tử Minh rời đi, vẻ mặt hung ác nham hiểm, nặng nề “hừ” một tiêng, lầm bẩm nói: “Anh cũng muốn làm người chiến thắng? Không biết tự lượng sức mình!”