Chương 746
Ngay lúc này, tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ dáng vẻ của người này, đều ngây ra, vẻ mặt lộ đầy kinh ngạc Trước mắt của họ, người xuất hiện là Lâm Tử Minh chứ không phải là Cố Huyền.
Quân áo trên người Lâm Tử Minh rách tả tơi, chỉ một còn lại một cái quân ngắn. Trên. thân dính không ít bụi và máu, chân trần, tay xách một người.....không, phải nói là một tắm bảo vệ, thân thê của Cố Huyền, từng bước từng bước từ trong rừng đi ra.
Một màn này, làm vô số người bị chấn động, mắt đều dại ra.
Bọn họ đều không ngờ rằng, người còn sống. lại là Lâm Tử Minh mà không phải là Cố Huyền.
“Tôi không nhìn nhầm chứ? Lầm Tử Minh thắng rồi sao? Cố Huyền chết rồi?
“Mẹ ơi, trời ơi, thay đổi rồi!!”
"Lâm Tử Minh, Lâm Tử Minh, sao lại Đào Tam Nương cùng người của Vân Thiên Các vội vàng bước đến, bọn họ nhìn thầy một người từ rừng sâu bước ra, từng người một đêu choáng váng, không dám tin, Đào Tam Nương mất mở to, miệng ngậm chặt lại, lập tức nước mắt trào ra.
"Ai đó cho tôi mượn bộ quần áo mặc một chút?”
Lâm Tử Minh đi ra, đứng ở trước mặt mọi người, nở một nụ cười rực Tỡ như ánh mặt trời, ném thi thể của Cố Huyền xuống, lễ phép hỏi.
Không có anh trả lời anh, tất cả mọi người đều đang trong
trạng thái mơ màng, ánh mặt giỗng như là đang nhìn một con quái vật vậy.
Lúc này, bọn họ cuối cùng mới phản ứng kịp. đúng là Lâm Tử Minh thăng, Cô Huyền thua, hơn nữa còn bị giệt chết. Đó là chuyện mà cho tới bây giờ bọn họ cũng chưa từng nghĩ tới!
Cố Huyền là ai hả, phó hội trưởng của Bác Thiên Hội, chắc chăn là một nhân vật lớn ở trong giới này, có bao nhiêu cao thủ nồi tiêng, tất cả đều thua dưới tay của Cô Huyền, bình thường chỉ cần Cố Huyền dậm chân một cái, sẽ tạo nên một trận động đắt.
Nhưng mà bây giờ, Cố Huyền lại chết trên tay của Lâm Tử Minh.
Càng kinh khủng hơn chính là, bây giờ bọn họ còn không cảm giác được là Lâm Tử Minh có bị thương ở chỗ nào, ngay cả thể lực cũng không tiêu hao là bao, vẫn còn tràn đây như vậy, quả thật là khiến cho người ta khó có thể tin được.
Lâm Tử Minh nhìn thấy rõ phản ứng của tất cả mọi người, trong lòng vẫn là có hơi chút kiều ngạo.
Nhưng mà bây giờ anh đang cởi trần, chỉ mặc có một cái quần đùi, nhìn rất là thiêu lịch sự, anh trực tiếp chỉ vào. một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đứng cách đó không xa nói, "Anh, tới đây” ) Người đàn ông bị Lâm Tử Minh bị chỉ đích danh kia, vẻ mặt trong nháy mắt trở nên đâu khổ, hai chân loạng choạng, khẽ run rẫy đi tói, khi nói chuyện cũng giống như người nói lắp, còn làm bộ khóc thút thít, "Lâm Lâm Lâm, chủ tịch Lâm, ngài ngài ngài gọi tôi có việc gì không?”