ĐẲNG CẤP CHỒNG YÊU
Chương 87
Tháng 9 tại phòng Vip Bar BA
“Tới đây thôi, sau này tài nguyên trong công ty vẫn được chia cho cô.” Thanh âm đàn ông đã thành thục vang lên trong căn phòng kín, âm điệu vẫn hời hợt cợt nhã như vậy nhưng không có nghĩa anh không nghiêm túc.
Lạc Ly Na đã lâu không gặp Đồng Tư Dật, thậm chí cô nhắn tin gọi điện hắn đều nói bận rộn. Cô ta nài nỉ thế nào hắn cũng không chịu cho cô ta chút thời gian, nào giống như lúc mới mẻ ban đầu chứ. Cô ta biết rõ hắn chỉ muốn vui đùa yêu thích cơ thể cô ta để thỏa mãn nhu cầu nhưng vì hắn giàu có, còn là đạo diễn nổi tiếng hiện nay, tổng giám đốc công ty giải trí top đầu trong nước Diêu Dật. Có thể có hắn chống lưng cô ta sẽ nhanh chóng có chỗ đứng trong làng giải trí, cô ta hoàn toàn đúng khi đi theo hắn. Chỉ ngủ một đêm sang hôm sau cô ta đã được thông báo mình nhận vai nữ phụ trong bộ điện ảnh “Vọng” do chính hắn đạo diễn. Về sau khi “Vọng” lên sóng cô ta đã hoàn toàn vui mừng vì quyết định trước đây của mình. Cô ta chỉ với một bộ phim đã nổi tiếng khắp nơi, tuy không thể so với hoa đán hiện tại nhưng chỉ thêm một bộ có tiếng nữa cô ta sẽ vươn lên nhanh chóng.
Hôm nay vừa nhận được điện thoại từ trợ lý của Đồng Tư Dật hẹn cô ta gặp ở Bar. Cô ta có hơi kỳ lạ, không phải khách sạn sao nhưng mặc kệ hắn cuối cùng cũng chịu gặp mình là cô ta mừng rồi. Hắn hiện tại là người duy nhất giúp cô ta đứng vững trong làng giải trí này. Nhưng vừa rồi cô ta nghe hắn ta nói gì cơ? Tới đây thôi? Hắn là muốn chia tay?
Sắc mặt cô ta chợt biến ôm chặt lấy tay Đồng Tư Dật ủy khuất nói: “Tư Dật, anh nói gì vậy? Cái gì gọi là tới đây thôi?”
Đồng Tư Dật cũng không đẩy cô ta ra anh rất thoải mái dựa hẵn vào lưng sô pha. Nghe cô ta hỏi vậy anh nhếch miệng nói: “Ý trên mặt chữ, cần tôi nói rõ sao. Tôi cho cô tài nguyên, cô thỏa mãn nhu cầu của tôi. Hai bên đều ngầm thỏa thuận như vậy rồi.”
“Anh…Tư Dật em là yêu anh thật sự. Anh nói đi, anh muốn em làm gì em cũng sẽ theo ý anh mà.” Cô ta hơi cuống rồi, nước mắt bắt đầu rơi lả chả hai tay liền ôm lấy cổ Đồng Tư Dật tìm kiếm môi anh định hôn lên đó.
Đồng Tư Dật nhíu chặt mày né đi nụ hôn sắp dán tới môi mình. Anh đẩy cô ta ra, cũng không mạnh tay trầm giọng lạnh lùng: “Muốn nói gì thì ngồi cho đàng hoàng, đừng có động tay động chân.”
Đồng Tư Dật vừa mở cửa bước ra lại không cẩn thận va vào người nào đó, anh nghe cô gái rên nhẹ một tiếng. Lúc định nói xin lỗi thì nhìn rõ khuôn mặt cô. Anh không phải hơi mà lá quá kinh ngạc, vậy mà lại gặp cô bé ở đây. Anh vội vàng bình tĩnh đỡ cô đứng lên trầm giọng nói: “Xin lỗi em, có bị thương không?” Lúc này anh đang đặt hai tay qua hai vai cô, đứng gần như thế này anh có thể ngửi được rõ ràng mùi hương trong lời đồn, thanh mát, thuần khiết lại không kém phần quyến rũ. Đây là lần tiên anh nhìn cô kỹ như vậy, vì hơi đau nên cô cau chặt mày lại. hàng mi cong dài như cánh bướm đang phe phẩy. Đôi mắt đọng một tầng nước mỏng có lẽ cũng vì đau. Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, cánh mũi cao thon, làn da không tì vết trông vô cùng mềm mại. Anh dịch tầm mắt nhìn xuống bờ môi căng mọng, hồng đào của cô anh tưởng tượng nếu chạm vào chắc chắn rất mềm mịn và ngọt ngào. Bỗng cả người anh hơi nóng lên, đã lâu lắm rồi anh không có phản ứng với phụ nữ như thế này.
Nhạc Quân vừa bước lên tầng 2 có hơi nóng nực nên liền cởi bỏ khẩu trang định vào phòng bọn ADT đã đặt không ngờ lại va trúng người, lại còn là đàn ông thân thể cường trán khiến cô té nhào xuống đau đến nhăn mặt. Đang định đứng lên nói vài câu thì nghe giọng nói của anh, sau khi nhìn rõ anh cả người cô gần như chấn động. Cô không thể quên được người đàn ông này. Tuy đã nhiều năm trôi qua nhưng cô vẫn nhớ rõ. Năm xưa mẹ cô đã có đôi lần chăm chú ngắm nhìn một tấm ảnh, trong tấm ảnh nhỏ là mẹ và một người đàn ông còn rất trẻ. Người con trai đó khoác một cánh tay lên vai ôm bà vào lòng, nhìn qua vô cùng tự nhiên và hạnh phúc. Khi đó mẹ cô luôn lén ngắm bức ảnh đó, có lần cô lỡ nhìn thấy nhưng mẹ cũng không quá ngạc nhiên. Cô hỏi bà đó là ai? Cô đến tận bây giờ vẫn còn nhớ, bà dịu dàng vuốt ve tấm ảnh khẽ giọng như nói về một người rất quan trọng: “Là tình đầu của mẹ, là người đàn ông tốt nhất trên đời này. Sẽ không có ai yêu mẹ như cậu ấy, nhưng mẹ với cậu ấy không thể đến với nhau. Mẹ đã định hôm nay đốt bức ảnh này đi, vì từ giờ mẹ không thể có lỗi với bố con nữa. Mẹ sẽ cố gắng yêu bố con thật nhiều, hi vọng kiếp sau mẹ và cậu ấy sẽ hạnh phúc ở bên nhau mà không còn ai ngăn cản nữa.” Năm đó cô 8 tuổi, cô không hiểu tình yêu mẹ nói là gì nhưng cô có thể biết người đàn ông trong bức ảnh rất quan trọng với mẹ. Khi cô lên 10 tuổi vào một đêm bố tát mẹ một bạt tai rồi rời đi, mẹ đã kể chuyện năm xưa cho cô nghe. Cuối cùng cô cũng biết người con trai đó yêu mẹ rất nhiều, cô cảm thấy ghét những người lớn kia đã ép mẹ và chú ấy phải rời xa nhau. Nhưng nếu như vậy cô đã không thể sinh ra, sau này khi mẹ cô bất hạnh qua đời cô lại mong rằng nếu có thể quay lại cô hi vọng ông trời sẽ để mẹ và chú ấy sống hạnh phúc bên nhau sinh ra những đứa con thuộc về họ. Mà không phải bất hạnh ở bên bố và sinh ra cô.
Nhạc Quân khi nhớ lại những điều này nước mắt liền lặng lẽ lăn trên má. Cô mở miệng không nói nên lời: “Chú...chú là người trong bức ảnh?” Cô có hơi nghẹn ngào, gặp người đàn ông này cô như nhìn rõ lại nỗi đau năm xưa của mẹ.