Tại một huyện xa xôi hẻo lánh nào đó hai người đàn ông trung niên đang ngồi trong ngôi nhà nhỏ, trông qua vô cùng đơn sơ. Trên chiếc bàn cũ kĩ đặt bình nước, hai ly nước cùng một tàn gạt thuốc.

“Cậu định ở đây đến khi chết à? Quân Quân cho dù nó hận cậu đi nữa thì cậu vẫn là bố ruột của nó. Cậu trốn tránh mãi như bây giờ thì làm được gì, có thể bù đắp được cho con bé gì sao.” Tần Quan đang nhìn Tần Dịch Tô chằm chằm, đã nữa năm không gặp trông Tần Dịch Tô còn gầy gò hơn. Hắn nhỏ hơn Tần Quan 6 tuổi nhưng vì 10 năm qua sống trong hối hận, tối lỗi mà trông già đi 10 tuổi. Chuyện của hắn chỉ có mình Tần Quan biết, cũng chính ông đã giúp hắn che giấu đến tận bây giờ. Tuy ông rất thấy có lỗi với ba mẹ mình nhưng đã lỡ hứa với Tần Dịch Tô cũng một phần vì ông quá yêu thương đứa em trai này. Vậy nên ông nguyện ý giúp hắn, lại nhìn hắn sống khổ sở cả một đời như vậy lại không thể chịu nỗi. Nhưng ông khuyên cách nào hắn cũng không chịu quay trở về.

Tần Dịch Tô ho khụ khụ, tay vẫn còn cầm điếu thuốc. Hắn vì hút thuốc quá nhiều dẫn đến viêm phổi nặng, dần dần biến thành ung thư. Cũng không biết còn sống được bao lâu. Nhưng con người hắn lại quá cứng đầu, rõ ràng yêu con gái nhưng vì sợ không dám đối mặt với con bé mà đã sống như thế này suốt bấy nhiêu năm qua. Hắn yếu ớt mở giọng: “Em sợ em về rồi, con bé sẽ bị quá khứ một lần nữa cắn xé.” Hắn dứt lời lại ho vài cái.

Tần Quan nhìn mà vừa giận lại vừa đau xót. Ông thương đứa em này từ khi nó mới sinh ra, khi nhỏ đi đâu ông cũng mang hắn đi chơi cùng, ba mẹ vắng nhà tuy có dì bảo mẫu nhưng ông luôn giành chăm sóc hắn. Ông cũng không biết vì sao lại yêu thương đứa em trai này như vậy, chỉ là ông nhìn thấy đứa em mình đau khổ hết hai phần ba cuộc đời liền thương xót hắn. Ông biết đứa em này 10 năm trước đã gây nên tội lỗi lớn, ông cũng trách lắm nhưng hắn vẫn là em trai ông. Ông chỉ muốn hắn sống một đời vui vẻ nhưng đã 10 năm qua, ông thấy hắn sống không bằng chết. Nhưng hắn chưa bao giờ tự tử. Hắn muốn sống trong sự đày đọa như thế này để trả giá cho lỗi lầm hắn đã gây nên. Hắn cũng muốn chứng kiến Nhạc Quân có thể sống một đời an yên, vậy nên hắn chỉ có thể lén nhìn con bé từ xa.

Tần Quan mắt cay xè nhìn Tần Dịch Tô, ông không biết nên làm gì tiếp theo. Ông biết đứa em này đã bước vào giai đoạn cuối của ung thư phổi. Hắn giấu ông bệnh tình, đợi đến khi không thể cứu chữa được nữa ông mới phát hiện ra. Khi đó ông đã mắng hắn rất nhiều, nhưng ông càng thương xót hơn. Đời này của ông không có gì hối tiếc duy chỉ có việc không chăm sóc tốt cho đứa em này khiến ông luôn canh cánh trong lòng.

Tần Quan rời khỏi, trước khi đi ông lại như thói quen đặt một tấm ảnh cô gái trẻ trên bàn. Ông dặn dò y tá chăm sóc cho Tần Dịch Tô, nếu có chuyện gì phải lập tức báo với ông liền. Ông đứng ở trước cổng rào bằng tre nhìn căn nhà tồi tàn cho thấy nó đã trải qua mưa gió bão bùng như thế nào.

Nhưng ông không nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế trong nhà nhỏ ho ra chỉ toàn máu.

 

- Chương 81 | Đọc truyện tranh