Thiếu niên nhạy bén cảm thấy, có lẽ mình đã vô tình phát hiện ra sự thật rằng gu thẩm mỹ nghệ thuật của đối phương rất khác người.

Hoặc đơn giản chỉ là một họa sĩ "tâm linh"? Theo động tác của người đàn ông mặc đồ đen, cánh cửa này từ từ hình thành.

Người đó vẫy tay đẩy cánh cửa tràn đầy hơi thở nghệ thuật này ra, sau cửa xuất hiện những vệt hào quang không rõ chi tiết, chẳng biết thông đến nơi nào.

Thiếu niên cũng đứng dậy, nhìn ngắm cánh cửa khá là khó tin này, cả về tạo hình lẫn cách xuất hiện.

Thiếu niên: "Đi qua đây là tôi có thể về rồi sao?"

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Người đàn ông mặc đồ đen gật đầu: "Trở về từ đây sẽ là nơi ban đầu cậu rời đi."

"Vậy là ở trong phòng ngủ của tôi, tôi nhớ trước đó tôi đang ngủ trên giường." Thiếu niên lại sực nhớ ra điều gì đó, "Quần áo của tôi thì sao?

Tôi phải mặc bộ này về à?"

Người đàn ông mặc đồ đen: "Không cần thay, khi cậu về quần áo sẽ tự động phục hồi, nhưng mà ——"

Nói đoạn người đó tiến lại gần thiếu niên, ngón tay thon dài lướt qua cổ thiếu niên nơi có vết hằn.

Dưới động tác của người đó, vết hằn do kẻ tấn công siết cổ thiếu niên trước đó hoàn toàn biến mất, như thể chưa từng tồn tại.

Tiếp đó, đầu ngón tay người đàn ông mặc đồ đen lại chạm vào vài chỗ bị thương đã kiểm tra trước đó.

Ở những nơi thiếu niên không nhìn thấy, những vết thương này cũng nhanh ch.óng lành lại.

Cuối cùng ánh mắt người đó dừng lại trên cổ tay thiếu niên: "Đây là vết thương cậu tự gây ra lúc trước đúng không, trông cũng vài ngày rồi."

Thiếu niên nói: "Vâng."

Người đàn ông mặc đồ đen đưa tay vuốt qua cổ tay thiếu niên, dưới động tác của người đó, dải băng vốn được băng bó tinh tế biến trở lại thành hình dạng những dải vải quấn bừa bãi như lúc trước.

"Thế này là hòm hòm rồi." Người đàn ông mặc đồ đen nói.

Thiếu niên sờ sờ cổ tay mình, nhìn bề ngoài thì đây chính là cái của anh lúc trước, nhưng cổ tay lại chẳng còn đau chút nào, rõ ràng vẫn là cảm giác sau khi được đối phương băng bó.

Nhận thấy sự thắc mắc của thiếu niên, người đàn ông mặc đồ đen nói: "Chút thủ thuật che mắt thôi, duy trì đến khi vết thương của cậu lành hẳn thì không vấn đề gì."

Thiếu niên thấy thủ pháp này thật kỳ diệu.

Đột nhiên thiếu niên cảm thấy trước mắt tối sầm lại.

Anh ngẩng đầu lên, phát hiện người đàn ông mặc đồ đen không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt mình.

Người đàn ông mặc đồ đen đưa đầu ngón tay ra, nhẹ nhàng chạm vào trán thiếu niên, một ấn ký màu đen xuất hiện trên trán thiếu niên, rồi lại biến mất trong nháy mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thiếu niên chỉ cảm thấy trán lành lạnh, khi anh đưa tay lên sờ thì lại chẳng cảm nhận được gì nữa: "Đây là cái gì thế?"

Người đàn ông mặc đồ đen nói: "Sau khi bị Thế giới Giáng Lâm lựa chọn, trên người cậu sẽ mang theo dấu ấn của nó, cho dù có tiễn cậu đi, cậu cũng sẽ nhanh ch.óng bị tìm thấy lại thôi."

"Tôi để lại dấu ấn sức mạnh trên người cậu, có thể tạm thời áp chế sự liên kết giữa Thế giới Giáng Lâm và cậu.

Tuy nhiên, nếu một ngày nào đó tôi bị trọng thương hoặc t.ử vong, dấu ấn này sẽ mất hiệu lực, lúc đó sự liên kết giữa cậu và Thế giới Giáng Lâm sẽ khôi phục trở lại."

Tiêu Lam đứng ngoài quan sát bỗng nhiên hiểu ra.

Hóa ra cuộc sống bình yên mà anh tạm thời có được là vì Lạc đã ngăn cản sự liên kết của Thế giới Giáng Lâm thay anh.

Sau này anh sở dĩ lại vào trò chơi, e rằng không thể tách rời khỏi việc Lạc bị phong ấn trong phong bì.

Nhưng anh mới vào trò chơi gần đây, mà Lạc dường như đã ở trong phong bì rất lâu rồi, nguyên nhân là gì?

Chẳng lẽ thời gian trong phong bì và bên ngoài không giống nhau sao?

Hay còn nguyên nhân nào khác mà Tiêu Lam không đoán ra được?

Lại nghĩ đến việc Tiêu Thành Nham biết kỹ năng của mình, và chuẩn bị sẵn khoản nợ cho mình.

Tiêu Lam không nhịn được mà suy nghĩ, giữa Lạc, Tiêu Thành Nham và những Kẻ Nghịch Biến đó có quan hệ gì?

Liệu Lạc có phải là Kẻ Nghịch Biến trong lời đồn không?

"Cậu nên về rồi." Giọng nói của người đàn ông mặc đồ đen cắt ngang dòng suy nghĩ của Tiêu Lam.

Tiêu Lam một lần nữa tập trung sự chú ý vào hai người trong giấc mơ.

Thiếu niên đứng bên cửa, nở một nụ cười rạng rỡ với người đàn ông mặc đồ đen: "Vậy...

tạm biệt nhé."

Người đàn ông mặc đồ đen nhìn anh: "Cậu nên hy vọng chúng ta không gặp lại mới đúng."

Thiếu niên nói: "Theo lễ nghi chào hỏi thì phải nói tạm biệt mà."

Người đàn ông mặc đồ đen cũng mỉm cười: "Được thôi."

Thiếu niên cuối cùng vẫy vẫy tay với người đó: "Tạm biệt."

Người đàn ông mặc đồ đen cũng bắt chước động tác của thiếu niên vẫy tay: "Tạm biệt."

Sau khi từ biệt, thiếu niên quay người bước vào thế giới sau cánh cửa, bóng dáng anh bị một vùng quang ảnh nuốt chửng, từ đó biến mất không tăm tích.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn - Chương 378 | Đọc truyện chữ