Tại sao lại xuất hiện ở đây?!
Hơn nữa, người đó ở một mình trong căn phòng tối tăm như vậy để làm gì, mà lại không hề phát ra một tiếng động nào.
Tiêu Lam đang suy nghĩ xem nên làm thế nào để lấp l.i.ế.m việc cùng giáo viên xông vào văn phòng hiệu trưởng.
Nhưng anh chợt nhận ra ngài Welde khi bị ánh đèn chiếu vào lại không hề có phản ứng khó chịu nào.
Người đó chỉ đưa tay lên che khóe miệng, dường như để nén lại một tiếng ho khẽ sắp bật ra.
Nhưng ánh mắt của người đó không hề đặt lên Tiêu Lam vừa bước vào cửa.
Tiêu Lam cảm thấy có chút kỳ quái, bèn thử hỏi: "Ngài Welde?"
Ngài Welde vẫn im lặng, không đáp lại.
Tiêu Lam tiến lại gần vài bước.
Ngài Welde cúi đầu, một lần nữa đưa tay che khóe miệng, nén tiếng ho khẽ xuống.
Tiêu Lam cau mày, tiến thêm một bước nữa, lần này anh đứng trực diện trước mặt ngài Welde.
Khoảng cách này đã vượt quá giới hạn giao tiếp thông thường giữa người với người.
Theo lý mà nói, một người bình thường dù có lơ đãng đến đâu cũng phải nhận ra có một người sống sờ sờ đang đứng chắn trước mặt mình.
Ngài Welde cuối cùng cũng có phản ứng.
Người đó ngẩng đầu nhìn Tiêu Lam, trên mặt nở một nụ cười dịu dàng, trong mắt là ánh nhìn lưu luyến như đang nhìn người yêu của mình.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Tiêu Lam nhìn người đó, hỏi lại lần nữa: "Ngài Welde?"
Ngài Welde vẫn không trả lời, cứ thế lẳng lặng nhìn Tiêu Lam, giống như ——
Lần đầu gặp gỡ, người đó nhìn vợ mình vậy.
Tình huống này thật quá đỗi kỳ lạ.
Chưa nói đến việc Tiêu Lam và người đó chỉ mới gặp qua một lần, ngài Welde lấy đâu ra tình cảm sâu đậm đến thế? Hiện tại Tiêu Lam đã nói với người đó hai câu rồi, cho dù có trở ngại về thính giác hay ngôn ngữ thì cũng phải có chút phản ứng chứ.
Ví dụ như ra hiệu rằng mình không nghe thấy, hoặc bảo người ta viết ra để giao tiếp.
Thế nhưng người đó chẳng có lấy một phản ứng bình thường nào, chỉ dùng ánh mắt dịu dàng nhìn chằm chằm vào Tiêu Lam, nhìn đến mức anh cảm thấy hơi rợn tóc gáy.
Tiêu Lam thử lùi lại một bước, rời khỏi vị trí trước mặt ngài Welde.
Gần như cùng lúc đó, ngài Welde lại cúi đầu xuống, khôi phục lại dáng vẻ yên lặng trầm mặc như lúc đầu, thỉnh thoảng lại đưa tay che khóe miệng ho khẽ.
Tiêu Lam tiến lên một bước, người đó lại ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi Tiêu Lam lùi lại, ngài Welde lại trở về tư thế cúi đầu.
Người đó cứ lặp đi lặp lại giữa hai động tác này, hệt như một cỗ máy đã được lập trình sẵn.
Tiêu Lam nảy ra một dự cảm không mấy tốt lành.
Anh đưa tay ra, ấn vào vị trí động mạch cổ của ngài Welde.
Cảm giác dưới tay là một sự lạnh lẽo thấu xương.
Chất da dù mềm mại nhưng không có lấy một chút nhiệt độ nào của cơ thể người, và mạch đập cũng hoàn toàn không có.
Đây căn bản không phải là một người sống!
Trong quá trình chạm vào vùng cổ, Tiêu Lam chú ý thấy sau gáy ngài Welde dường như có thứ gì đó màu đen.
Anh vén mái tóc dài màu lanh của đối phương lên, phát hiện ở sau gáy có một hình xăm được tạo thành từ những ký tự đen kỳ quái.
Hình xăm này chạy dọc theo cột sống xuống dưới, lan tận vào bên trong lớp quần áo che phủ.
Tiêu Lam kiểm tra thêm cơ thể ngài Welde, xác nhận rằng hình xăm kỳ quái này phủ kín gần như toàn thân người đó, giống như một sợi dây liên kết các bộ phận cơ thể lại với nhau.
Trong lúc đó, Tiêu Lam còn phát hiện ở trước n.g.ự.c ngài Welde có một vết thương xuyên thấu khổng lồ, gần như có thể lôi cả trái tim ra ngoài.
Vết thương đã được khâu lại, rồi lại được đắp thêm những hình xăm ký tự mới lên trên.
Những hình xăm ký tự này trông đầy t.ử khí quỷ dị, đồng thời lại mang một chút cảm giác nghệ thuật yêu dị.
Xem ra, ngài Welde hẳn là đã c.h.ế.t từ lâu, nhưng loại hình xăm quái đản này đã thao túng x.á.c c.h.ế.t của người đó, khiến người đó trông như một người sống và có thể thực hiện những hoạt động đơn giản.
Giống như một con rối vậy.
Nghĩ đến bức ảnh ba người mà mình tìm được, gia đình hạnh phúc trong ảnh, Tiêu Lam chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Adeline trong ảnh xem chừng đã c.h.ế.t, ngài Welde biến thành con rối bị thao túng, vậy còn...
phu nhân Welde thì sao?
Tiêu Lam chỉnh lại quần áo cho ngài Welde như cũ, rồi quay đầu quan sát căn phòng nghỉ này.
Nơi đây có nhiều đồ đạc hơn hẳn văn phòng bên ngoài.
Trên bàn bày biện rất nhiều đồ bạc mà Tiêu Lam không nhận ra, vài cuốn sổ tay đang mở sẵn, nội dung ghi chép bên trong đều là những thứ thâm sâu khó hiểu.
Tuy nội dung không đọc được, nhưng trong những cuốn sổ tay này có vẽ một số hình đồ họa về cấu tạo cơ thể người, cũng như những hình xăm tương tự như trên người ngài Welde.
Xem ra tình trạng hiện tại của ngài Welde là tác phẩm của phu nhân hiệu trưởng.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận