Tối nay chúng ta sẽ tổ chức tang lễ cho bạn ấy, xin các con hãy đi theo cấp trưởng của mình đến lễ đường để tiễn đưa lời chúc phúc cuối cùng."

Tiêu Lam cảm thấy hơi kỳ lạ, học sinh xảy ra chuyện chẳng lẽ không nên liên lạc với phụ huynh sao? Tại sao phía học viện lại trực tiếp tổ chức tang lễ?

Hơn nữa nhìn phản ứng của các bạn học xung quanh, không ai tỏ ra nghi ngờ, dường như đối với họ đây là một chuyện hết sức bình thường.

---

Tiêu Lam đi theo các học sinh đến lễ đường.

Trước khi vào lễ đường, mỗi người đều nhận được một cây nến, dùng để cầu nguyện cho người bạn đã khuất trong tang lễ.

Lễ đường vẫn mang phong cách Gothic thống nhất với học viện, vòm mái rất cao, xung quanh là kính màu vẽ tranh, trong lễ đường điểm xuyết những ngọn nến.

Ánh nến không quá sáng, nhưng sắc vàng ấm áp khiến tòa kiến trúc lạnh lẽo này mang thêm một chút hơi ấm.

Tiêu Lam quan sát lễ đường này.

Lễ đường trông hơi giống nhà thờ, nhưng bức tượng Thần D ở chính giữa lại không giống bất kỳ loại nào cậu từng thấy trước đây.

Đó là một người phụ nữ có hai chiếc đuôi rắn, đương sự đang rủ mắt nhìn xuống đám học sinh bên dưới, biểu cảm đầy bi mẫn nhưng vì chiếc đuôi rắn nên trông người đó có vài phần quỷ dị.

Giữa lễ đường đặt một chiếc quan tài, bên trong nằm một bóng người, xung quanh bày đầy hoa tươi.

Vì khoảng cách khá xa nên tạm thời Tiêu Lam chưa nhìn rõ dung mạo người trong quan tài.

Hiệu trưởng, phu nhân Welde cầm một ngọn nến bước lên bậc thềm, bà dùng giọng điệu đau buồn tưởng niệm người học sinh đã khuất.

Trong quá trình nói, mắt bà rưng rưng lệ và mấy lần nghẹn ngào, thực sự không thấy dấu vết của sự giả tạo.

Lúc này Tiêu Lam nhìn thấy nhóm ba người Tây Lệ, những người trước đó đã phổ biến tin đồn trường học cho cậu, trong đám đông.

Nhóm ba người tình cờ ở không xa cậu, Tiêu Lam lặng lẽ tiến lên vài bước chen đến bên cạnh họ.

"Chào các bạn." Tiêu Lam khẽ chào một tiếng.

Ba người cũng lặng lẽ chào lại cậu.

Tiêu Lam thấy vị hiệu trưởng trên đài không chú ý tới phía này, nhỏ giọng hỏi: "Tại sao tang lễ của học sinh lại do học viện tổ chức vậy?

Gia đình bạn ấy đâu?"

Biểu cảm của Tây Lệ có chút phức tạp, cô hạ thấp giọng nói: "Tôi không rõ người nhà cậu dùng lý do gì để đưa cậu đến đây.

Nhưng những người đến đây, ngoại trừ một số ít là người khuyết tật, phần lớn còn lại đều là những đứa con ngoài giá thú không được gia tộc kỳ vọng, con riêng của vợ trước, hoặc trẻ mồ côi bị họ hàng hắt hủi sau khi cha mẹ qua đời."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Một khi đã bị ném vào đây, họ cơ bản sẽ không quan tâm đến chúng tôi nữa.

Thậm chí nếu có c.h.ế.t đi, những người đó cũng chẳng hề để tâm.

Trước đây từng có học sinh ngoài ý muốn qua đời, nhưng phụ huynh lại không muốn đến nhận xác."

"Sau này dần dà, hễ có học sinh t.ử vong, học viện sẽ trực tiếp tổ chức tang lễ thay cho họ."

Thì ra cái gọi là "những đứa trẻ đặc biệt" ở đây lại đặc biệt theo kiểu này sao?

Họ đều là một nhóm trẻ không ai nhớ đến, không có ai yêu thương.

Giọng Tây Lệ có chút trầm xuống: "Nếu không có hiệu trưởng, có lẽ trên thế giới này thực sự sẽ không còn ai quan tâm đến chúng tôi nữa."

Đái Phu cũng nói: "May mà có phu nhân Welde..."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Tam Lang vốn luôn im lặng cũng gật đầu.

Tiêu Lam nghe đến đây, tâm trạng lại càng thêm phức tạp.

Đối với những đứa trẻ này, phu nhân Welde dịu dàng xinh đẹp, đối xử với học sinh đầy kiên nhẫn, giống như cứu tinh của họ vậy.

Nhưng lớp mỡ người phát hiện trong tiết học thủ công lại chứng minh rằng mọi chuyện không hề tốt đẹp như họ tưởng.

Một nhóm trẻ về cơ bản đã bị gia đình bỏ rơi, ngay cả khi c.h.ế.t cũng không ai quan tâm, lại còn dành trọn niềm tin và sự ngưỡng mộ cho hiệu trưởng.

Muốn làm gì họ thì thực sự quá dễ dàng.

"Đúng vậy, nhờ có phu nhân Welde." Tiêu Lam phụ họa một câu rồi chuyển chủ đề: "Học viện bắt đầu tổ chức tang lễ từ khi nào thế?"

Tây Lệ hồi tưởng lại: "Nghe nói tang lễ đầu tiên là tổ chức cho con gái của phu nhân Welde, sau đó bà không nỡ để học sinh sau khi c.h.ế.t không có tang lễ nên cũng tổ chức cho học sinh luôn."

"Nhưng bắt đầu từ khi nào thì tôi không biết." Tây Lệ quay đầu hỏi hai người bạn của mình: "Các cậu có biết không?"

Đái Phu và Tam Lang đều lắc đầu ra hiệu không rõ.

Tiêu Lam chú ý đến từ "con gái", cậu hỏi: "Các bạn có biết con gái của phu nhân Welde tên là gì không?"

Đám thiếu niên cũng không biết rõ.

Đúng lúc này bài điếu văn của hiệu trưởng đã kết thúc, công đoạn tiếp theo là mỗi người tiến lên chào biệt bạn học đã khuất và để lại nến trước quan tài của đối phương để bày tỏ niềm thương tiếc.

Sau đó t.h.i t.h.ể sẽ được lưu lại lễ đường một đêm, cho đến khi hạ táng vào ngày mai.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn - Chương 352 | Đọc truyện chữ