Thấy đồng đội liên tiếp bị tấn công, Mộc Dương cũng trực tiếp kích hoạt kỹ năng.

Lần này anh không sử dụng những dòng code hư ảo nữa mà ảo hóa ra một giao diện trò chơi ngay trước mặt.

Hai tay Mộc Dương lướt nhanh trên bàn phím và chuột ảo giữa không trung, rất nhanh đã chọn một kiếm khách trong danh sách nhân vật và nhấn xác nhận.

Ngay khi nút xác nhận được nhấn, kiếm khách xuất hiện trong màn hình ảo của Mộc Dương bước thẳng ra thực địa.

Anh ta tay cầm trường kiếm, vận bộ đồ đen gọn gàng, chân đi bốt da đen, tóc buộc đuôi ngựa sắc sảo, ánh mắt kiên định và sắc lẹm.

Vừa xuất hiện, đôi mắt sắc sảo của kiếm khách đã quét qua bốn phía.

Rất nhanh, anh ta khóa c.h.ặ.t một mảng cỏ nhỏ vừa mới héo rũ cách đó không xa.

Dưới sự điều khiển của Mộc Dương, kiếm khách lao nhanh về phía đó.

Thanh kiếm trong tay anh ta trông giản dị nhưng cực kỳ sắc bén, một chiêu đ.â.m thẳng không chút hoa mỹ đã ép Ẩn phải lộ diện.

"Đù!

Thuật triệu hồi đỉnh vãi!!" Hồ Trạch đã hồi phục sức chiến đấu, nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.

Cùng là dân mê game, gã bày tỏ sự ghen tị sâu sắc, đây chính là một trong những giấc mơ cuối cùng của mọi game thủ.

Gã cũng rất muốn các nữ thần Valkyrie của mình xuất hiện trước mặt như vậy...

Chỉ cần nhìn một cái thôi là đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Kiếm khách và Ẩn lao vào quần thảo.

Lưỡi kiếm vốn dĩ không thể gây tổn thương cho Ẩn, nay nhờ có 【Khái luận những nguyên lý cơ bản của Triết học Marx】 mà lập tức rạch một đường kiếm sâu và gọn ghẽ trên cánh tay phù nề của người đó, lộ ra một khoảng hỗn độn bên dưới lớp da.

Ẩn vốn là một con quỷ do trò chơi tạo ra, nên dù là bên mỹ thuật hay bên thiết kế màn chơi rõ ràng đều không thiết kế nội tạng cho người đó.

Vì thế, dưới lớp biểu bì chỉ có sự hỗn độn và hư vô.

Bị thương, Ẩn phát ra tiếng thét đau đớn khiến các người chơi đều phải nhíu mày.

Hồ Trạch vung tay vẽ một ngôi sao lấp lánh phong cách anime ném về phía Ẩn: "Suỵt— Giọng gã này khó nghe thật đấy, cứ như tiếng móng tay cào vào kính vậy".

Hoa Bối phóng ra vài phiến lá sắc lẹm về hướng Ẩn: "Chắc là chưa kịp ăn thịt diễn viên l.ồ.ng tiếng cho gã đấy."

Tiêu Lam chuyển 【Xương Dalit】 sang hình thái lưỡi đao: "Cũng có thể là studio nhỏ không đủ tiền thuê diễn viên, nên cứ vớ đại cái hiệu ứng âm thanh nào đó lấp l.i.ế.m cho xong."

Hồ Trạch & Hoa Bối: "...

Có lý thật sự."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đúng lúc này, một tiếng bước chân thong dong truyền đến từ xa, lạc quẻ hoàn toàn với cục diện chiến đấu khốc liệt hiện tại.

Thành Văn Nhất chậm rãi đi tới từ phía sau.

Anh ta đã cởi bỏ bộ đồ đầy m.á.u và bụi bặm lúc trước, thay vào một bộ vest trắng mới, chi tiết có chút khác biệt so với bộ cũ, rõ ràng là một món đồ may đo riêng biệt khác.

Đúng là lũ nhà giàu đáng ghét.

Kiểu tóc của anh ta cũng đã được trau chuốt lại, mặt mũi chân tay sạch sẽ, thậm chí còn xịt chút nước hoa nam tông gỗ.

Chẳng ai nhận ra chỉ mười phút trước anh ta vừa mới đ.á.n.h nhau một trận tơi bời.

Cái gã này, vì để giữ vẻ đẹp trai mà cũng liều thật.

Lúc này, anh ta chính là kẻ nổi bật nhất đám, tiếc là những giống đực có mặt ở đây chẳng ai thèm thán phục vẻ đẹp trai của anh ta.

Họ chỉ cảm thấy— Mẹ nó, gã này làm màu thực sự!

Thành Văn Nhất nói với Tiêu Lam: "Cậu có thể yêu cầu tôi giúp đỡ."

Tiêu Lam liếc anh ta một cái, nhàn nhạt đáp: "Không cần."

Nói xong, anh cầm đao lao về phía Ẩn đang giao chiến với kiếm khách của Mộc Dương.

Bóng dáng của Lạc bám sát theo sau, cứ như thể anh chính là cái bóng của Tiêu Lam vậy.

Kiếm khách của Mộc Dương đã bị thương, thanh m.á.u trên đầu chỉ còn chưa đầy một phần năm, nhưng anh ta vẫn ngoan cường chiến đấu với Ẩn.

Dẫu sao, so với một Ẩn đã có ý thức tự chủ, anh ta mới thực sự là nhân vật trò chơi bị điều khiển, mà nhân vật trò chơi thì đương nhiên không biết đau đớn hay sợ hãi.

Tay của Ẩn lại vung về phía kiếm khách, một luồng sóng nguy hiểm vô hình truyền ra từ bàn tay người đó.

Mộc Dương nhíu mày, lại là chiêu này, những đòn tấn công vô hình thế này cực khó né.

Hiện giờ lượng m.á.u còn lại của kiếm khách không nhiều, nếu dính thêm một đòn nữa chắc chắn sẽ "bay màu", mà phải hơn ba mươi phút nữa anh mới có thể triệu hồi nhân vật tiếp theo.

Nếu kiếm khách t.ử trận lúc này, anh chỉ còn nước tự thân vận động.

Mà bản thể của Mộc Dương— lại là một gã gà mờ về thực chiến.

Suy cho cùng, trên đời làm gì có tuyển thủ eSports nào lại có thể hình lực lưỡng cơ chứ? Ngay chính lúc này, một lưỡi xương trắng từ trên trời giáng xuống.

Trước khi đòn tấn công của Ẩn kịp tung ra, một tàn ảnh trắng nhanh đến mức khó bắt kịp đã lóe qua, trực tiếp c.h.ặ.t đứt cánh tay định hành hung kiếm khách của người đó.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn - Chương 319 | Đọc truyện chữ