Hoa Bối gãi đầu: “Đúng, đúng thế, Linh Tuyền Phù Sơn rốt cuộc là cái gì cơ chứ?”
Tiêu Lam đoán mò: “Chẳng lẽ lại là cái vòi nước trong nhà vệ sinh?”
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Mộc Dương: “...”
Hoa Bối: “...”
Nhưng mà...
cứ nhìn vào cái phong cách tư duy kỳ quặc của gã thiết kế kia mà xem, chuyện này không phải là không thể.
Suy nghĩ của gã quá dị hợm, dùng logic bình thường thực sự không tài nào đoán ra nổi.
Thời khắc 4 giờ 44 đầy điềm gở đang cận kề.
Trong bốn yếu tố then chốt để phong ấn Ẩn là: Nguyệt Hoa, Chú Ngữ, Tượng Nguyệt Thần Ẩn và Linh Tuyền Phù Sơn, thì Chú Ngữ và Tượng Thần đã có đủ.
Bây giờ đang là ban đêm, ánh trăng ngoài cửa sổ rất sáng, Nguyệt Hoa cũng không thành vấn đề.
Nhưng vẫn thiếu Linh Tuyền Phù Sơn, thậm chí đến một mẩu manh mối cũng không tìm thấy.
Lần này, các người chơi lại chia nhau ra, đi kiểm tra lại từng căn phòng đã lùng sục trước đó để tìm xem có bỏ sót điểm mấu chốt nào không.
---
Tiêu Lam và Lạc cùng đi về phía khu văn phòng.
Tiêu Lam suy ngẫm: “Ẩn được sinh ra từ thiết kế của gã thiết kế đó, vậy nếu suy nghĩ từ góc độ của gã, Linh Tuyền Phù Sơn sẽ là cái gì?”
Lạc đáp: “Dựa vào tính cách của gã, có lẽ nên cân nhắc những thứ gã thường xuyên quan tâm hoặc khoe khoang.”
“Thường xuyên quan tâm...” Trong đầu Tiêu Lam lập tức hiện lên những phát ngôn đầy ảo tưởng của gã "Thư sinh phong lưu - Triệu".
Nếu nói về thứ gã hay quan tâm, ngoài việc khoe khoang được sếp trọng dụng, thì có lẽ chính là cô nàng bên ban mỹ thuật.
“Chúng ta đi đến văn phòng mỹ thuật một chuyến nữa.” Tiêu Lam vừa nói vừa chuyển hướng sang căn văn phòng trông có vẻ bình thường nhất đó.
Lúc này, hồn ma của ban mỹ thuật và thiết kế đã biến mất không tăm hơi.
Hai người bắt đầu tìm kiếm lại trong đống đồ đạc của ban mỹ thuật để lại.
Cô nàng mỹ thuật lúc sinh thời chắc hẳn là một người làm việc rất có trình tự, đồ đạc được phân loại rõ ràng.
Họ lật tung những manh mối liên quan đến dự án, cũng chỉ thấy tệp hồ sơ thiết kế mà bên mỹ thuật dùng khi làm đạo cụ trong game.
"Linh Tuyền Phù Sơn" được mô tả trong đó đã trở nên cực kỳ ảo ma, không chỉ thanh lọc mọi thứ, chữa lành vết thương mà còn có thể cải lão hoàn đồng, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến cảm hứng tạo ra nó từ đâu mà có.
Các bản thảo trên máy tính của bên mỹ thuật cũng dựa theo mô tả này: đó là một chiếc bình bạc với kiểu dáng cổ điển, cấu trúc phức tạp, trông rất cao cấp, nhưng ngoài đời thực thì chắc chắn không sản xuất nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không bỏ cuộc, hai người lại bắt đầu bới tìm trong đống đồ đạc khác.
Trong một đống đồ được phân loại vào hạng mục rác, Tiêu Lam bị thu hút bởi một chiếc phong bì màu hồng.
Chiếc phong bì đó trông thực sự quá xấu.
Trên nền màu hồng rực là những bông hồng đỏ cùng hình trái tim kèm hiệu ứng lấp lánh ánh kim, toát ra cái gu thẩm mỹ mà đám trai thẳng cứ ngỡ con gái sẽ thích.
Cái kiểu dáng sến súa đó hoàn toàn lạc quẻ với căn văn phòng vốn tinh tế, thanh nhã của cô nàng mỹ thuật.
Cái phong cách đóng gói tự phụ này khiến anh nghĩ ngay đến gã thiết kế kia.
Tiêu Lam cầm chiếc phong bì lên, đây có vẻ là một bức thư tình.
Vừa mở ra đã đập ngay vào mắt là nét chữ xấu xí một cách "độc lạ" của gã thiết kế.
Gã này còn bày đặt ra vẻ phong nhã mà dùng b.út lông, kết quả là b.út lông càng khiến nét chữ của gã thách thức khả năng thấu hiểu của nhân loại hơn.
【Anh rất thích chiếc váy em mặc hôm nay, hy vọng ngày mai em vẫn tiếp tục mặc nó.】
【Tiếc là đôi giày cao gót của em cao quá, anh không thích, hay là đổi đi nhé.】
【Phụ nữ ấy mà, cứ phải nhỏ nhắn một chút mới đáng yêu, cao thế để làm gì đâu.】
Trên tờ giấy thư có dấu vết bị vò nát, có thể tưởng tượng cô nàng mỹ thuật đã nổi giận đùng đùng thế nào khi đọc bức thư tình tự phụ này.
Một kẻ suốt ngày tự huyễn hoặc rằng bạn có ý với hắn, lại còn tự cho rằng mọi hành động của bạn đều là vì hắn, thực sự khiến người ta phát hỏa.
Tiêu Lam đoán, tâm trạng của cô nàng mỹ thuật chắc chắn là – Bà đây mặc cái gì liên quan gì đến loại nhà ngươi! Cảm thông cho cô nàng một chút, anh đọc tiếp xuống dưới:
【Anh rất hài lòng với mùi nước hoa hôm nay của em, nó đã kích thích cảm hứng cho anh, hy vọng lần tới vẫn tiếp tục [Trái tim]】
【Mùi hương đó dường như có thể thanh lọc mọi nỗi buồn và đau khổ trên thế gian này.】
Bên dưới có một dòng chữ nhỏ nhắn, thanh tú:
【Chai nước hoa đó là bạn trai tôi tặng đấy, anh đi mà cảm ơn anh ấy đi!!!】
Rõ ràng lúc đó cô nàng mỹ thuật đã vô cùng giận dữ.
Thấy đến đây, tinh thần Tiêu Lam phấn chấn hẳn lên.
Dù không nhắc đến bốn chữ "Linh Tuyền Phù Sơn", nhưng mô tả "mùi hương có thể thanh lọc mọi nỗi buồn và đau khổ" rất giống với mô tả về Linh Tuyền trong hồ sơ game, cộng thêm việc nó kích thích cảm hứng, gần như có thể khẳng định đây chính là nguồn gốc ra đời của Linh Tuyền Phù Sơn.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận