Nửa tháng sau, Trác Phàm lẳng lặng ngồi trong phòng nhỏ, an tâm tĩnh toạ tu luyện, xem như khó được nửa ngày an nhàn.

Những ngày qua, chuyện lớn chuyện nhỏ của Lạc gia, hắn đều phải an bài chu đáo. Mặt khác, bởi vì chuyện Lạc Vân Hải bái Độc Cô Chiến Thiên làm nghĩa phụ, hắn nhất định phải thường xuyên đưa tiểu thiếu gia này vào đại doanh Độc Cô quân, để tăng thêm cảm tình.

Tuy Độc Cô Chiến Thiên ngay từ đầu có tâm tình mâu thuẫn, nhưng mà tiểu tử này thông minh, thời gian lâu, nhất định chiếm được sự ưu ái của lão đầu kia.

Đến mức về sau, Lạc Vân Hải trực tiếp sống trong Độc Cô doanh, không trlại nữa. Lần nay thì tình nghĩa phụ tử, cuối cùng đã thực chí danh quy. . .

Đột nhiên, Trác Phàm mhai mắt, thì thào lên tiếng: "Hắc hắc hắc. . . Ta chính đang phát sầu không có lý do để lão gia hỏa kia dẫn quân tới chỗ các ngươi, không ngờ các ngươi lại tới trước"

"Lão Bàng!"

Trác Phàm đứng dậy đi ra ngoài cửa, lớn tiếng hô. Bàng thống lĩnh liền vội vàng chạy tới, ôm quyền nói: "Trác quản gia, có gì phân phó?"

"Ngươi đi Độc Cô đại doanh một chuyến, cầu viện lão đầu kia, nói Lạc gia gặp nạn!"

U Vạn Sơn giật mình, thân thể không nhịn được mà run run. Tuy hắn đã nghĩ đến kết quả, nhưng khi nghe Trác Phàm chính miệng chứng thực, vẫn khó có thể tiếp nhận sự thật tàn nhẫn này. Lão ngũ U Minh Cốc càng tức giận đến toàn thân run rẩy không ngừng, hắn đã bị Trác Phàm phế một tay, không ngờ lão tứ lão tam cũng đều bỏ mạng dưới tay hắn, không khỏi gầm lên: "Trác Phàm, lão phu cùng ngươi không đội trời chung!"

"Thôi đi, lão tử vốn không đội trời chung với các ngươi!"

U Vạn Sơn giật mình, thân thể không nhịn được mà run run. Tuy hắn đã nghĩ đến kết quả, nhưng khi nghe Trác Phàm chính miệng chứng thực, vẫn khó có thể tiếp nhận sự thật tàn nhẫn này. Lão ngũ U Minh Cốc càng tức giận đến toàn thân run rẩy không ngừng, hắn đã bị Trác Phàm phế một tay, không ngờ lão tứ lão tam cũng đều bỏ mạng dưới tay hắn, không khỏi gầm lên:

Trác Phàm khinh thường bĩu môi.

Nghe đến đây, bọn người Sở Bích Quân nhìn nhau, trên mặt đã đều là thần sắc kinh dị. Ngay từ đầu nghe hai vị trưởng lão Khoái Hoạt Lâm bị gϊếŧ, bọn họ không cảm thấy quá bất ngờ. Vì dù sao, Trác Phàm tại Hoa Vũ Thành gϊếŧ bốn người, phế một người, đã là chuyện chấn kinh thiên hạ. Thế nhưng khi được nghe trưởng lão U Minh Cốc cùng Đế Vương Môn cũng đều bị tru sát, riêng là hai vị trưởng lão U Minh Cốc, thực lực còn mạnh hơn lão ngũ Thông Bối Cương Viên.Bởi vậy có thể được, thực lực trưởng lão hai nhà khác, cũng tất nhiên không kém. Nhưng dù cho như thế, sáu đại cao thủ chặn gϊếŧ một người, y nguyên bị hắn phản sát, mà lại hắn còn không có chút thương thế nào.

Kɧıêυ ҡɧí©ɧ - Chương 377 | Đọc truyện tranh