“Chúc mừng Trác đại sư thân thể khôi phục, tu vi nâng cao một bước!”

Lưu Nhất Chân lập tức tiến lên ôm quyền cười nói.

Nhẹ nhàng liếc nhìn hắn một cái, Trác Phàm thản nhiên nói: “Không cần nói nhiều, có việc gì cứ nói thẳng.”

Lưu Nhất Chân lập lờ cười một chút mặt mũi không khỏi cứng đờ, lúng túng nói: “Trác đại sư quả nhiên là kỳ nhân. Tâm sự của lão phu thật sự là không thể lọt qua mắt người chút nào.”

“Hừ, đó là vời vì lão tử đây tuyệt đối không tin, có người sẽ không có bất kỳ mục đích gì mà cho người khác đồ miễn phí!

Trong thiên hạ này không hề có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống. Ngươi chịu bỏ ra một khoả linh đan lục phẩm việc này chắc chắn không nhỏ.”

Sở Khuynh Thành kinh hô một tiếng, mang theo vẻ mặt vui mừng xông về phía trước. Mọi người liếc nhìn nhau, tất cả cũng theo phía sao.

Thế mà đợi chiếc xe ngựa kia dừng lại, từ trên đi xuống chỉ có ba người là Đổng Thiên Bá, Đổng Hiểu Uyển cùng một người đang khóc sướt mướt hình như là Tiếu Đan Đan.

Sở Khuynh Thành kinh hô một tiếng, mang theo vẻ mặt vui mừng xông về phía trước. Mọi người liếc nhìn nhau, tất cả cũng theo phía sao.

Thế mà đợi chiếc xe ngựa kia dừng lại, từ trên đi xuống chỉ có ba người là Đổng Thiên Bá, Đổng Hiểu Uyển cùng một người đang khóc sướt mướt hình như là Tiếu Đan Đan.

Sở Khuynh Thành nhìn về xe ngựa đã không có người, không khỏi kỳ quái nói: “Các ngươi không tìm được hắn nên tự mình trở về sao?”

Đổng Hiểu Uyển cùng Tiếu Đan Đan đều mang vẻ mặt buồn bã, cúi đầu không nói gì. Đổng Thiên Bá đành bất đắc dĩ ôm quyền khom người nói: “Khởi bẩm Sở lâu chủ, chúng ta đã tìm được hắn, có điền… Sau khi hắn chữa khỏi thương thế đã trực tiếp rời đi.

Giải dược(1) - Chương 320 | Đọc truyện tranh