“Không Linh cửu thức, Liệt Không Thức!”
“Tử Lôi Kim Nhãn!”
“Hàn Ngọc Chưởng!”
“Mẫu Đơn chỉ!”
Đột nhiên, cùng với từng tiếng hét lớn, bốn luồng năng lượng cường đại từ trên trời giáng xuống. Trong đó có tử lôi ( tia sét màu tím) chưa từng thấy qua, có kiếm ý lạnh lẽo cao ngạo, có băng lãnh của gió rét lạnh run, còn có dẻo dai xuyên phá chân trời.
Trác Phàm chưa kịp cử động, bốn luồng năng lượng đã cùng nhau nện đến trên người của Hoàng Phủ Thanh Vân, lập tức nện hắn liên tiếp lui về sau ba bước. Đồng thời, bốn bóng người rơi xuống phía trước Trác Phàm và Sở Khuynh Thành.
Bất quá, phần trung thành này của đệ ấy, Trác Phàm cực kỳ bội phục.
“Nếu hắn cũng được tính là nam nhân, vậy không bằng làm nữ nhân vẫn tốt hơn, ha ha ha...”
Bất quá, phần trung thành này của đệ ấy, Trác Phàm cực kỳ bội phục.
“Nếu hắn cũng được tính là nam nhân, vậy không bằng làm nữ nhân vẫn tốt hơn, ha ha ha...”
Hoàng Phủ Thanh Vân không khỏi cười xùy, mặt đầy miệt thị rời đi.
Độc Thủ Dược Vương cười tà đi đến trước mặt Trác Phàm, như đang nói chuyện với hắn, lại như nói với tất cả mọi người: “Sở Khuynh Thiên từng là đệ tử của lão phu, nói một câu công đạo, thiên phú luyện đan của hắn thuộc hàng nhất đẳng, nhưng lại cuồng vọng tự đại, không coi ai ra gì, muốn bằng sức của một người luyện ra giải dược giải cứu Hoa Vũ Lâu.