Hắt xì!

“Kẻ nào đang nói xấu sau lưng lão tử đây?”

Trong một cánh rừng nhỏ vắng vẻ, Trác Phàm xoa mũi, hít một hơi thật sâu, tiếp đó hai mắt nhìn chằm chằm về một ngọn núi nhỏ cao 100m ở phía trước.

Đồng tử hắn hơi nheo lại, dưới chân giậm một phát. Ngay lập tức, lôi vân dực sau lưng hắn mở ra, vụt bay qua như một tia chớp.

“Chiêu thứ nhất của Ma Sát Tam Tuyệt, Ma Long trùng thiên!”

Gầm!

Đột nhiên, một tiếng quát lớn truyền vào tai Trác Phàm. Đầu lông mày hơi nhướng lên, sắc mặt Trác Phàm lập tức tối sầm lại, đi tới hướng phát ra âm thanh.

Mụ nội nó, thằng nhãi con nào không muốn sống, dám quấy rầy sự yên tĩnh của lão tử?

Đột nhiên, một tiếng quát lớn truyền vào tai Trác Phàm. Đầu lông mày hơi nhướng lên, sắc mặt Trác Phàm lập tức tối sầm lại, đi tới hướng phát ra âm thanh.

Mụ nội nó, thằng nhãi con nào không muốn sống, dám quấy rầy sự yên tĩnh của lão tử?

Đi ngang qua một bụi cỏ rậm, Trác Phàm nhẹ nhàng gạt một đám lá cây ra nhìn ra phía ngoài, nhưng thấy một nam một nữ điều khiển một chiếc xe ngựa bị chặn lại trên đường núi. Nam nhân kia hơn hai mươi tuổi, tướng mạo khôi ngô, tu vi Đoán Cốt nhất trọng. Nữ nhân cũng tầm trên dưới hai mươi tuổi, rất xinh đẹp, tu vi Đoán Cốt nhị trọng.

Mà đối diện bọn họ có sáu người, trong đó năm người là cao thủ Tụ Khí cảnh bát cửu trọng, lão đầu còn lại là một cao thủ Đoán Cốt lục trọng.