
Cửu Trọng Tử
Tác giả: Chi Chi
Thể loại: Lịch Sử
Số chương: 279
Lượt xem: 218523
Trạng thái:Đang cập nhật
NỘI DUNG TRUYỆN
Đậu Chiêu cảm thấy mình có lẽ không sống được bao lâu nữa. Cổ nhân đã nói “sinh dữ tử lành”. Mấy hôm nay nàng luôn mơ về quá khứ, ngồi dưới gốc tử đằng đang độ nở hoa, lắc lư đôi chân mũm mĩm, vú nuôi mập mạp như bánh bao đang dỗ nàng ăn cơm. Có làn gió thổi qua, những dây hoa tử đằng rủ xuống rối vào nhau, những dây hoa buồn bã lại rung động thành một cụm như một tiểu cô nương đang khe khẽ thì thầm. Nàng cảm thấy thú vị, cười hì hì chạy đi qua, bắt lấy một cây dây, thuận tay ngắt đi một đóa hoa tử đằng đang nở rộ. Vú nuôi đuổi theo: "- Tứ tiểu thư, ngoan nào, ăn một miếng đi, Thất gia sắp từ kinh thành về rồi. Đến lúc đó sẽ mua rất nhiều đồ ăn ngon cho Tứ tiểu thư, còn có cả giầy xinh nữa…". Nàng cũng không thèm nhìn vú nuôi một cái, tránh đi chiếc thìa bạc vú nuôi đưa tới, lại nắm lấy một dây hoa tử đằng khác. Bên tai lại truyền đến một giọng nói thanh thúy: "- Sao? Tứ tiểu thư lại không nghe lời? Vú nuôi nghe giọng nói nói thì vội xoay người, nhìn về phía đó phúc thân, kính cẩn gọi: - Thất phu nhân. Nàng lại cầm hoa tử đằng chạy qua: "- Mẫu thân, mẫu thân. Thiếu phụ ôn nhu ôm lấy nàng. Nàng đưa hoa tử đằng trên tay cho mẫu thân như thể đang dâng hiến vật quý. Ánh sáng mặt trời ngày xuân chiếu lên trâm vàng cài trên tóc mẫu thân và tay áo đỏ thẫm thêu kim tuyến, chiết xạ ra ánh sáng chói mắt. Người mẫu thân như dát một lớp vàng khiến nàng lóa mắt, mà mặt của mẫu thân, cũng chìm trong ánh sáng vàng đó khiến nàng không thấy rõ được những biểu cảm của người. "- Mẫu thân, mẫu thân… Nàng cố nén cảm xúc, không muốn khóc.





