Đầu óc tôi quay cuồng, nhớ lại bài đăng kia và suy nghĩ một lúc lâu về khởi nguồn sự hiểu lầm của anh.

Tôi nghĩ có lẽ là từ một năm trước, cũng là cô minh tinh này, khi bộ phim mới của cô ấy ra mắt, cô ấy có đăng một bộ ảnh mặc hồng y, vừa đẹp vừa ngầu.

Lúc đó tôi xem mà thấy "lên cơn", không kìm được sự kích động mà hét lên một câu: "Ông xã ơi!!!"

Chỉ một lần đó thôi.

Kể từ ngày đó, Vệ Tư Viễn cứ trở nên kỳ kỳ.

Tôi nhìn người đàn ông đang định lặng lẽ rút lui ở cửa, vội vàng gọi anh lại: "Vệ Tư Viễn! Anh qua đây!"

Anh khựng lại, chậm rãi quay đầu.

Anh bưng đĩa trái cây đi vào, đứng cạnh ghế sofa, rủ mắt không nói gì.

Tôi vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh: "Ngồi xuống."

Anh ngoan ngoãn ngồi xuống, ngón tay mân mê mép đĩa trái cây, đốt ngón tay trở nên trắng bệch.

Tôi mở video của nữ minh tinh đó ra, đưa điện thoại trước mặt anh: "Anh xem đi, bé cưng của em~ đẹp không?"

Anh sững người, ngẩng đầu lên.

Chớp chớp mắt.

Lại chớp chớp mắt.

"Cô ấy… chính là bé cưng của em?" Giọng anh có chút ngơ ngác.

Tôi gật đầu: "Đúng vậy. Đẹp không?"

Anh nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, lại quay sang nhìn tôi, biểu cảm từ tủi thân chuyển sang ngơ ngác, rồi từ ngơ ngác chuyển thành… lúng túng.

"Vậy nên…" Anh mím môi: "Từ 'bé cưng' em gọi, là cô ấy?"

"Chứ còn ai vào đây nữa?"

"Thế còn một năm trước…" Giọng anh nhỏ dần: "Em gọi là ông xã…"

Tôi không nhịn được cười: "Cũng là cô ấy đấy. Phim mới ra mắt, tạo hình hồng y, em bị phấn khích quá thôi."

Anh đứng c.h.ế.t trân ở đó.

Một hồi lâu sau, anh mới động đậy môi, giọng khàn khàn: "Anh cứ tưởng… là cái tên Lâm Nghiệp đó…"

Tôi suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng: "Lâm Nghiệp???"

Anh rủ mắt, lại bắt đầu mân mê mép đĩa trái cây: "Cậu ta gọi em là Chiêu Chiêu, hai người quen nhau từ nhỏ, em còn để cậu ta đến nhà ăn cơm…"

Tôi nhìn anh như vậy, lòng mềm nhũn đến mức không chịu nổi.

Người này đã nhịn lâu đến thế sao? Tôi tiến lại gần, hôn lên khóe miệng anh một cái.

Anh ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn tôi.

"Đồ ngốc. Em chỉ có một bé cưng đó thôi."

Dừng một chút, tôi bồi thêm một câu: "Còn có cả anh nữa."

"Vệ Tư Viễn, em yêu anh."

Vành tai anh từ từ đỏ ửng.

"A, anh cũng… cũng yêu em…" Anh lí nhí.

Sau đó anh dúi đĩa trái cây vào tay tôi, đứng dậy rồi bước chân xiêu vẹo đi về phía nhà bếp.

"Anh đi đâu thế?"

"Đi gọt thứ khác." Anh không quay đầu lại: "Đĩa này không còn tươi nữa."

Tôi nhìn theo bóng lưng anh, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Không tươi?

Rõ ràng là vừa mới gọt xong mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vệ Tư Viễn, anh đang thẹn thùng phải không?



Sau này, có một ngày khi đang lướt điện thoại, tôi đột nhiên nhớ đến bài đăng đó.

Bài đăng giúp tôi phát hiện ra bí mật nhỏ của Vệ Tư Viễn.

Tôi mở mục đã lưu, lướt xuống phía dưới.

Cập nhật mới nhất dừng lại ở buổi chiều giải tỏa hiểu lầm hôm đó.

[Vợ tôi không bị gã đàn ông xấu xa nào lừa cả.]

[Cô ấy nói, cô ấy yêu tôi.]

[Tôi cũng yêu cô ấy~]

Cư dân mạng bên dưới:

[Phá án rồi, làm gì có gã đàn ông nào, tất cả đều là do chủ thớt tự suy diễn cả thôi.]

[Chúc phúc chúc phúc! Phải hạnh phúc nhé!]

[Khoan đã, thế chuyện "8 lần một đêm" rốt cuộc có thật không?]

[Lầu trên, cậu vẫn còn xoắn xuýt chuyện này à, ha ha ha ha ha.]

[Trăm năm tình viên mãn~ sớm sinh quý t.ử~]

[Ngưỡng mộ quá, chồng này nhận ở đâu vậy?]

Tôi nhìn những lời chúc phúc tràn ngập màn hình, khóe miệng dần cong lên.

Đồ ngốc.

Tôi nhìn màn hình rất lâu, cuối cùng nhấn thoát.

Bài đăng này, tôi không định cho anh biết là mình đã đọc qua.

Cứ để anh tưởng rằng đây là bí mật nhỏ chỉ thuộc về riêng mình anh thôi.

Ngoại truyện: Vệ Tư Viễn

Lần đầu gặp Cố Chiêu là tại một bữa tiệc thương mại.

Tôi đứng trong góc, cầm ly champagne, chán chường chờ buổi tiệc kết thúc.

Tôi vốn không thích những dịp thế này, nhưng chẳng còn cách nào khác, nhà họ Vệ cần tôi xuất hiện ở đây.

Rồi tôi nhìn thấy cô ấy.

Cô ấy bước qua đám đông, mặc một chiếc váy đỏ, đầy kiêu hãnh và rực rỡ.

Dường như những người xung quanh đều trở thành phông nền, chỉ mình cô ấy là màu sắc.

Cô ấy cười rất tươi, nói chuyện với người bên cạnh, đôi mày mắt cong cong.

Rồi cô ấy quay đầu nhìn về phía tôi.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, nhịp tim tôi lỡ một nhịp.

Sau này tôi nghĩ, có lẽ chính từ giây phút đó, tôi xong đời rồi.



Chẳng bao lâu sau, nhà họ Cố đến cầu hôn.

Nói là cầu hôn, thực chất giống như một thông báo thì đúng hơn.

Đại tiểu thư nhà họ Cố để mắt tới tôi, muốn kết hôn với tôi.

Khi tin tức lan ra, tôi nghe thấy không ít người bàn tán sau lưng.

"Nhà họ Cố thật là bắt nạt người quá đáng, làm gì có chuyện dùng từ 'cưới'? Nhà họ Vệ dẫu sao cũng có mặt mũi, đây chẳng phải là tát vào mặt người ta sao?"

"Nghe nói đại tiểu thư đó rất mạnh mẽ, chắc sau này người nhà họ Vệ khổ sở rồi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cứu Tôi! Chồng Tôi Bị Ám Ảnh Bởi Tiểu Thuyết - Chương 8 | Đọc truyện chữ