Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện
Chương 175
Chỉ vì sau này mỗi ngày đều có thể nhìn thấy con cả nhà họ Diêm, hơn nữa nghe hai người cô Diêm và con cả nhà họ Diêm gọi cô ta là "bà nhỏ" sao? Ngay lúc hai người còn đang buôn chuyện, Diêm Tịnh chưa từ bỏ ý định lại chuyển chủ đề lần nữa, hơn nữa lần này còn tính toán nói đến chủ đề an toàn nhất.
"Hôm nay cô Úc mặc thật là xinh đẹp." Cô ta khen hết lời, nói: "Trước đó cô mặc chiếc váy này đi vào, tôi đã không nhịn được nhìn ngây người rồi, mắt nhìn của cô Úc thật là tốt."
Lần này, cô ta vừa nói xong thì lại lần nữa chạm mắt với Úc Khả Khả.
Ánh mắt ấy lại phảng phất tràn ngập sự đồng cảm, lại như đang đ.á.n.h giá gì đó khiến Diêm Tịnh vô thức lạnh cả sống lưng.
Không phải chứ, chẳng lẽ đề tài này cũng là chuyện - không - nên - nói à?
Rốt cuộc bọn họ có thể trò chuyện việc gì nữa? Sao Úc Khả Khả này khó nịnh nọt thế!
Ngay lúc cô Diêm suýt muốn sụp đổ thì thấy Úc Khả Khả khẽ gật đầu với mình, thản nhiên nói: "Đây là Quý Cảnh Diệp chuẩn bị, thẩm mỹ của anh ấy rất được. Có điều tôi cũng cảm thấy đẹp thật."
Cẩn thận đ.á.n.h giá nét mặt cô, phát hiện Úc Khả Khả không để ý đề tài này thật, lúc này Diêm Tịnh mới khẽ thở ra.
Đã có thí nghiệm trước đó, cô ta biết được đề tài này khá an toàn nên sau đó người xung quanh cũng vội vàng cười theo phụ họa.
"Đúng đó, Diêm Tịnh nói quá chuẩn. Nhất là làn váy, cô Úc đi một cái là giống như đang lan sóng biển ra vậy. Lúc ấy tôi nhìn chằm chằm sững sờ thật lâu, ha ha ha."
"Không chỉ váy, kiểu make của cô Úc hôm nay cũng rất đẹp. Cảm giác còn đẹp chấn động hơn trước đó quay quảng cáo đại ngôn của thương hiệu D ấy, thật sự rất hợp kiểu này."
"Còn chiếc vòng cổ này nữa, tôi nhớ viên ngọc bích này hẳn là do cậu cả Quý đấu giá ở nước Y lấy được nhỉ? Giá trị quá xa xỉ ấy."
...
...
Nghe mấy cô nàng khen cô ngút trời, Úc Khả Khả lại khá hài lòng, còn thầm khen ngợi trong lòng: [Khỏi phải bàn luôn, mắt thẩm mỹ của Quý Cảnh Diệp thật sự rất tốt, tôi siêu thích đó.]
Hệ thống cực kỳ tâng bốc cũng khen theo: [Đúng đó, rất phù hợp với cô, thật sự rất đẹp.]
Tâm trạng Úc Khả Khả lập tức tốt.
Mà Quý Cảnh Diệp ở bên đây, đang nghe chủ bữa tiệc giới thiệu vật đấu giá ở đằng sau, trong đầu đột nhiên truyền tới tiếng khen ngợi thật lòng thấy rõ của Úc Khả Khả.
Anh vô thức khựng lại một lát.
Không biết có phải ảo giác hay không, lúc cô khẽ đọc tên mình còn thoáng lộ ra sự vui vẻ thoải mái, tựa như có sợi lông vũ lướt qua đầu tim, hơi ngứa.
Quý Cảnh Diệp lạnh nhạt rũ mắt, lặng lẽ miết đầu ngón tay, như đang thử giảm đi cảm giác ngứa nơi đầu tim kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
... Thích à?
---
Lời tác giả:
Khả Khả nói nhiều vậy mà hiển nhiên boss Quý chỉ nghe đúng được chữ thích.
Chậc chậc.
Sau khi trò hề kết thúc, Quý Cảnh Diệp được chủ bữa tiệc rốt cuộc đã hóng hết chuyện áy náy mời lên lầu, đặc biệt giới thiệu vật đấu giá lần này cho anh.
Có điều hiển nhiên, anh không có hứng thú lắm với những vật đấu giá mà khách khứa quyên tặng này.
Đương nhiên chủ bữa tiệc đã nhìn ra, vô thức thoáng dừng lại.
Lúc ông ta đang ảo não suy nghĩ xem nên làm gì thì đột nhiên nghĩ đến cái gì, lập tức vỗ đầu một cái: "Nhìn tôi này, vậy mà lại quên chuyện quan trọng nhất. Cậu Quý, cậu xem, vật đấu giá lần này tôi quyên tặng thế nào?"
Hỏi thăm dò lại thấy dáng vẻ từ chối cho ý kiến của Quý Cảnh Diệp như vậy, ông ta dứt khoát lược qua những vật đấu giá khác, cười cười dẫn người tới trước vị trí vật đấu giá chủ chốt nhất của bữa tiệc lần này.
"Cậu xem, đây chính là bảo vật mà tôi cất công lấy được trong tiệc đấu giá kỷ niệm Léon tròn 30 năm ở nước F đó."
Chủ bữa tiệc kiêu ngạo giới thiệu: "Tôi nghĩ, dù sao lần này là tôi tổ chức tiệc tối từ thiện, dù sao thì đồ quyên tặng không thể thua bởi những người khác được? Vì thế nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn nhịn đau quyết định lấy cái này ra."
Đây là một chiếc vòng cổ ngọc phỉ thúy.
Đúng lúc này trong đầu anh vang lên giọng nói nhẹ nhàng của Úc Khả Khả, cô đang khen mắt nhìn của anh rất tốt.
Ánh mắt Quý Cảnh Diệp vô thức đưa về đằng trước.
Có thể làm vật đấu giá chủ chốt, còn được chủ bữa tiệc tự tin lấy ra, tự nhiên chiếc vòng cổ ngọc phỉ thúy này không tầm thường.
Chỉ thấy nó giống như mặt hồ nước chảy lững lờ, màu đậm, sáng, kèm theo vẻ đẹp thần bí cổ xưa, dường như dù chỉ được đặt trong chiếc l.ồ.ng thủy tinh đơn giản nhưng vẫn tỏa ra luồng sáng mạnh đẹp đẽ khiến tất cả những món trang sức đá quy chung quanh trở nên u tối, lu mờ.
Vẻ đẹp khác biệt lấn át tất cả.
Vậy mà tự dưng có phần tương tự với Úc Khả Khả.
Lúc trong đầu anh chợt nảy ra ý nghĩ này, Quý Cảnh Diệp tự dưng nghĩ đến dáng vẻ trước đó Úc Khả Khả quay quảng cáo đại ngôn cho thương hiệu D.
Anh chỉ đứng cách đó không xa, nhìn cô ngờ vực quay đầu lại vì được hệ thống nhắc nhở.
"Hôm nay cô Úc mặc thật là xinh đẹp." Cô ta khen hết lời, nói: "Trước đó cô mặc chiếc váy này đi vào, tôi đã không nhịn được nhìn ngây người rồi, mắt nhìn của cô Úc thật là tốt."
Lần này, cô ta vừa nói xong thì lại lần nữa chạm mắt với Úc Khả Khả.
Ánh mắt ấy lại phảng phất tràn ngập sự đồng cảm, lại như đang đ.á.n.h giá gì đó khiến Diêm Tịnh vô thức lạnh cả sống lưng.
Không phải chứ, chẳng lẽ đề tài này cũng là chuyện - không - nên - nói à?
Rốt cuộc bọn họ có thể trò chuyện việc gì nữa? Sao Úc Khả Khả này khó nịnh nọt thế!
Ngay lúc cô Diêm suýt muốn sụp đổ thì thấy Úc Khả Khả khẽ gật đầu với mình, thản nhiên nói: "Đây là Quý Cảnh Diệp chuẩn bị, thẩm mỹ của anh ấy rất được. Có điều tôi cũng cảm thấy đẹp thật."
Cẩn thận đ.á.n.h giá nét mặt cô, phát hiện Úc Khả Khả không để ý đề tài này thật, lúc này Diêm Tịnh mới khẽ thở ra.
Đã có thí nghiệm trước đó, cô ta biết được đề tài này khá an toàn nên sau đó người xung quanh cũng vội vàng cười theo phụ họa.
"Đúng đó, Diêm Tịnh nói quá chuẩn. Nhất là làn váy, cô Úc đi một cái là giống như đang lan sóng biển ra vậy. Lúc ấy tôi nhìn chằm chằm sững sờ thật lâu, ha ha ha."
"Không chỉ váy, kiểu make của cô Úc hôm nay cũng rất đẹp. Cảm giác còn đẹp chấn động hơn trước đó quay quảng cáo đại ngôn của thương hiệu D ấy, thật sự rất hợp kiểu này."
"Còn chiếc vòng cổ này nữa, tôi nhớ viên ngọc bích này hẳn là do cậu cả Quý đấu giá ở nước Y lấy được nhỉ? Giá trị quá xa xỉ ấy."
...
...
Nghe mấy cô nàng khen cô ngút trời, Úc Khả Khả lại khá hài lòng, còn thầm khen ngợi trong lòng: [Khỏi phải bàn luôn, mắt thẩm mỹ của Quý Cảnh Diệp thật sự rất tốt, tôi siêu thích đó.]
Hệ thống cực kỳ tâng bốc cũng khen theo: [Đúng đó, rất phù hợp với cô, thật sự rất đẹp.]
Tâm trạng Úc Khả Khả lập tức tốt.
Mà Quý Cảnh Diệp ở bên đây, đang nghe chủ bữa tiệc giới thiệu vật đấu giá ở đằng sau, trong đầu đột nhiên truyền tới tiếng khen ngợi thật lòng thấy rõ của Úc Khả Khả.
Anh vô thức khựng lại một lát.
Không biết có phải ảo giác hay không, lúc cô khẽ đọc tên mình còn thoáng lộ ra sự vui vẻ thoải mái, tựa như có sợi lông vũ lướt qua đầu tim, hơi ngứa.
Quý Cảnh Diệp lạnh nhạt rũ mắt, lặng lẽ miết đầu ngón tay, như đang thử giảm đi cảm giác ngứa nơi đầu tim kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
... Thích à?
---
Lời tác giả:
Khả Khả nói nhiều vậy mà hiển nhiên boss Quý chỉ nghe đúng được chữ thích.
Chậc chậc.
Sau khi trò hề kết thúc, Quý Cảnh Diệp được chủ bữa tiệc rốt cuộc đã hóng hết chuyện áy náy mời lên lầu, đặc biệt giới thiệu vật đấu giá lần này cho anh.
Có điều hiển nhiên, anh không có hứng thú lắm với những vật đấu giá mà khách khứa quyên tặng này.
Đương nhiên chủ bữa tiệc đã nhìn ra, vô thức thoáng dừng lại.
Lúc ông ta đang ảo não suy nghĩ xem nên làm gì thì đột nhiên nghĩ đến cái gì, lập tức vỗ đầu một cái: "Nhìn tôi này, vậy mà lại quên chuyện quan trọng nhất. Cậu Quý, cậu xem, vật đấu giá lần này tôi quyên tặng thế nào?"
Hỏi thăm dò lại thấy dáng vẻ từ chối cho ý kiến của Quý Cảnh Diệp như vậy, ông ta dứt khoát lược qua những vật đấu giá khác, cười cười dẫn người tới trước vị trí vật đấu giá chủ chốt nhất của bữa tiệc lần này.
"Cậu xem, đây chính là bảo vật mà tôi cất công lấy được trong tiệc đấu giá kỷ niệm Léon tròn 30 năm ở nước F đó."
Chủ bữa tiệc kiêu ngạo giới thiệu: "Tôi nghĩ, dù sao lần này là tôi tổ chức tiệc tối từ thiện, dù sao thì đồ quyên tặng không thể thua bởi những người khác được? Vì thế nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn nhịn đau quyết định lấy cái này ra."
Đây là một chiếc vòng cổ ngọc phỉ thúy.
Đúng lúc này trong đầu anh vang lên giọng nói nhẹ nhàng của Úc Khả Khả, cô đang khen mắt nhìn của anh rất tốt.
Ánh mắt Quý Cảnh Diệp vô thức đưa về đằng trước.
Có thể làm vật đấu giá chủ chốt, còn được chủ bữa tiệc tự tin lấy ra, tự nhiên chiếc vòng cổ ngọc phỉ thúy này không tầm thường.
Chỉ thấy nó giống như mặt hồ nước chảy lững lờ, màu đậm, sáng, kèm theo vẻ đẹp thần bí cổ xưa, dường như dù chỉ được đặt trong chiếc l.ồ.ng thủy tinh đơn giản nhưng vẫn tỏa ra luồng sáng mạnh đẹp đẽ khiến tất cả những món trang sức đá quy chung quanh trở nên u tối, lu mờ.
Vẻ đẹp khác biệt lấn át tất cả.
Vậy mà tự dưng có phần tương tự với Úc Khả Khả.
Lúc trong đầu anh chợt nảy ra ý nghĩ này, Quý Cảnh Diệp tự dưng nghĩ đến dáng vẻ trước đó Úc Khả Khả quay quảng cáo đại ngôn cho thương hiệu D.
Anh chỉ đứng cách đó không xa, nhìn cô ngờ vực quay đầu lại vì được hệ thống nhắc nhở.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận