Mà lúc này, mặt thư ký đã tỉnh bơ.

Có lẽ anh ta phát hiện Vương Thục Thiến không thể nói chuyện được nữa bèn dứt khoát thức thời trực tiếp ngậm miệng lại.

Dù chuyện đã rồi, lật xe không có cách nào cứu vãn, anh ta cũng lười tốn công phí sức xử lý, cứ thế vò đã mẻ không sợ nứt, từ bỏ giãy giụa.

Cùng lắm là anh ta từ chức rời đi thôi.

Nhưng thấy người yêu không lên tiếng, tỏ vẻ cực kỳ lạnh lùng, Vương Thục Thiến yêu đơn phương đã lâu, vất vả lắm mới thành thật, sao có thể chịu từ bỏ chứ? Cô ta lại lập tức quay đầu, nhìn về phía Vương Tông Chính: "Bố, con và Kiều Trú yêu nhau thật lòng. Bọn con đã hẹn hò từ lâu, chẳng qua là lo lắng tạm thời bố mẹ sẽ không đồng ý cho nên mới tạm thời lén hẹn hò, tính đợi đến khi có cơ hội thích hợp sẽ nói cho bố mẹ biết."

Vương Tông Chính: "..."

Tổng giám đốc Vương vẫn không nhúc nhích, chăm chú nhìn thư ký không dừng tựa như chạm khắc, nghe được lời con gái nói xong thì cuối cùng đã có chút hành động khác.

Chỉ thấy cổ ông ta cử động cứng ngắc từng chút như máy móc, sau cùng nhìn về phía con gái.

Sau đó bề ngoài cười như trong lòng không cười hé miệng nói, lặp lại lời cô ta: "Thật lòng, yêu nhau, hẹn hò, từ lâu? Tạm thời giấu bố mẹ? Còn có cơ hội thích hợp... ý là cơ hội gì?"

Ông ta lặp lại từng từ, mắt thư ký không nhịn được lộ vẻ hoảng hốt.

Úc Khả Khả nhìn thấy thầm nghĩ mà cười: [Ha ha ha, cô Vương giỏi thật đấy. Sao cô ta nói câu nào cũng chuẩn, nhằm trúng vào điểm nổ của bố mình được thế?]

Hệ thống: [Có lẽ vì cả câu chuyện đều là khu mìn của ông ta, cho nên dù nói cái gì, ông ta đều không chịu nổi.]

Úc Khả Khả càng muốn cười, thầm chỉ trỏ: [Chậc chậc, khả năng chấp nhận của ông Vương kém quá, còn không phản ứng nhanh bằng vợ với con gái ông ta, đến giờ rồi vẫn chưa tỉnh táo lại được.]

Hệ thống cảm thán theo: [Có lẽ là chân ái chăng nên càng khó mà chấp nhận.]

Úc Khả Khả nghĩ lại vẻ mặt Vương Tông Chính nhìn thư ký lúc ban nãy, hình như có ý đó thật.

Cô không nhịn được sợ muốn ngã ngửa: [Không phải chứ, Vương Tông Chính lại cảm thấy mình và thư ký là chân ái á?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Nói vậy, nhìn từ một góc độ khác, ông ta và cô Vương đúng là bố con mà.]

Cô chậc lưỡi trầm trồ: [Trước đó tôi nói quá chuẩn, cô Vương thật sự thừa kế tinh hoa gen của bố mẹ, người một nhà thật sự rất giống nhau.]

Vương Thục Thiến không biết các cô đang nghĩ gì, cũng không phát hiện được sự khác thường của bố mình.

Chỉ cảm thấy vẻ mặt bố lúc này đang khó chịu, là vì còn nghĩ đến việc lấy cô ta để làm liên hôn thương nghiệp, không chịu chấp nhận thư ký là người yêu của mình.

Tuy trong lòng rất phẫn nộ nhưng lúc này mẹ và người yêu đã không thể trông cậy được nữa.

"Bố à, không phải Kiều Trú là thư ký của bố sao? Con biết, bình thường bố coi trọng, thích anh ấy như vậy, còn thường xuyên dẫn anh ấy đi, chắc chắn là bố hiểu rõ Kiều Trú nhất." Cô ta vội vàng van nài: "Tính cách anh ấy tốt, xử lý công việc giỏi, giờ anh ấy thành con rể của bố, bố phải hài lòng mới phải chứ."

Vương Thục Thiến: "Con xin bố đó. Bố nghĩ lại anh ấy đã làm rất nhiều chuyện cho bố, không phải bố thường xuyên khen anh ấy sao?"

Úc Khả Khả vốn hứng thú xem màn kịch hay này, nghe cô Vương nói vậy thì càng chú ý Vương Tông Chính không chịu nổi tái mặt đi thì suýt chút nữa không nhịn được phì cười thành tiếng.

Cô hắng giọng, nói với ý sâu xa: [Khỏi nói nữa, lời này của cô ta rất đúng chỗ, thư ký "giỏi" thật mà.]

Hệ thống cực kỳ đồng ý: [Về điểm này, đúng là Vương Tông Chính hiểu rất rõ, hơn nữa rất hài lòng với thư ký.]

Không giống các cô đã hiểu rõ tình hình từ trước, mọi người nơi đây không phát hiện ra hàm ý vi diệu trong lời nói đó, rốt cuộc tổn thương tới Vương Tông Chính lớn cỡ nào.

Nhưng bọn họ nhìn chằm chằm vào gương mặt tái nhợt, biểu cảm cũng dần dần vặn vẹo của Vương Tông Chính là trong lòng chợt có chút đồng cảm nhưng lại cảm thấy kì lạ.

Dù là, nếu như bọn họ là Vương Tông Chính, bất ngờ nghe được tin này, chắc chắn sẽ không thể tin được mà suy sụp.

Nhưng sẽ không đến mức nhìn chằm chằm vào thư ký vậy chứ? Thậm chí đến vợ và con gái đều không thèm nhìn, chỉ đợi anh ta cho mình một lời giải thích.

Không biết có nên nói không, dáng vẻ này của người này, sao mà giống như thư ký mới là vợ ông ta vậy?

... Ế?

Vừa thoáng hiện lên ý nghĩ này, có người kịp thời nắm được, vì thế lại vội vàng đưa mắt quan sát người thư ký và Vương Tông Chính.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận