Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện
Chương 166
Vương Thục Thiến vừa dứt lời, ánh mắt mọi người lập tức sáng lấp lánh giống như đèn pha nhìn vào thư ký.
Trước đây, dù mọi người đều thảo luận về vì tình nhân dùng chung kia nhưng vì hai mẹ con đều không nhắc đến tên anh ta, tự nhiên bọn họ sẽ không có cách nào biết là ai.
Cho đến khi Vương Thục Thiến vừa nói lời này lại trực tiếp để lộ ra sự tồn tại của thư ký.
Bọn họ không nhịn được quan sát anh ta với cái nhìn hoàn toàn mới, đột nhiên họ chợt nhớ ra thư ký tham gia tiệc rượu với tư cách là bạn trai của cô Vương, hơn nữa giờ còn đi theo bên cạnh bà Vương.
Hóa ra tất cả đã sớm có đầu mối, chẳng qua là dưới ánh đèn mờ, dù có người trông thấy phát hiện bọn họ đi cùng sẽ không cảm thấy kỳ lạ.
Dù sao tất cả mọi người đều biết thư ký thường xuyên đi theo bên cạnh bà Vương, cũng thường xuyên thay vợ chồng nhà họ Vương chăm sóc cô Vương.
Thì ra đây đều là chăm tận giường, chậc chậc.
Cuối cùng nuốt được miếng dưa vào bụng, tất cả mọi người đều không nhịn được khoan khoái.
Nghĩ đến khả năng tâm trạng của Vương Tông Chính vẫn bị che mắt, bọn họ vô thức nhìn sang với ánh mắt trêu ngươi hoặc đồng tình.
Chỉ e là tổng giám đốc Vương không thể ngờ được, người thư ký mà ông ta tin tưởng sai đi lo việc nhà lại một mẻ hốt gọn người trong nhà, ăn sạch cả mẹ lẫn con? Thảm, quá t.h.ả.m, đầu của ông Vương thật sự hiện ra màu xanh rồi.
Nhưng đến lúc bọn họ nhìn về phía Vương Tông Chính lại phát hiện lúc này ánh mắt ông ta hoảng hốt thật, chỉ có điều ánh mắt không thể tin nổi khi bị người ta đội nón xanh, phảng phất như bị phản bội này lại hướng về phía thư ký.
Tất cả mọi người: "... ?"
Đợi chút, hình như có gì đó sai sai.
Tuy đúng là bị phản bội; bởi vì người mình tin tưởng đ.â.m sau lưng, ngủ với vợ và con của mình thì ông ta có cảm xúc phức tạp với thư ký cũng có thể hiểu được.
Nhưng sau khi biết tin rồi, ông ta vẫn nhìn về phía thư ký đầu tiên, còn là ánh mắt tưởng như không ngờ sẽ bị vợ cắm sừng này là thế nào?
Chẳng lẽ không phải nên nhìn về phía bà Vương sao? Rốt cuộc ai mới là vợ ông ta thế!
Lúc này Vương Tông Chính lại nhìn về phía thư ký.
Có thế nào ông ta cũng không thể ngờ tới, thư ký lại liên thủ với vợ mình cắm sừng ông ta, hơn nữa còn nhúng chàm con gái của ông ta.
Ban nãy, lúc ông ta đang xã giao với người ta, sắp sửa đàm phán xong một mối hợp tác lại đột nhiên được người có lòng nhắc nhở, hình như vợ và con gái ông ta ở bên cạnh có chuyện rồi.
Mặc dù có thư ký trông bên bà Vương rồi nhưng Vương Tông Chính hiểu tính cách của vợ và con gái, tự nhiên lo lắng thư ký sẽ không kìm nổi, nghĩ ngợi rồi vẫn đến xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
--- Ai ngờ cái gọi là có chuyện lại là chuyện này!
Dù còn chưa hiểu tình hình cụ thể nhưng từ trong cuộc cãi vã của hai mẹ con, ông ta đã có thể chắt lọc được thông tin quan trọng.
Sắc mặt Vương Tông Chính sa sầm, vẻ mặt cũng không kìm được vặn vẹo.
Cảm thấy thư ký của ông ta làm thế này là muốn một mẻ hốt gọn cả nhà bọn họ, không định từ bỏ ai cả!
Thư ký bị ông ta túm c.h.ặ.t t.a.y áo, không cách nào nhúc nhích: "..."
Cho dù anh ta không quay đầu lại thì dường như đã có thể cảm nhận được ánh mắt như gai đ.â.m hận không thể xơi tái mình từ đằng sau của tổng giám đốc Vương.
Rốt cuộc thư ký đã mất đi sự trấn định, thong dong trước kia, vô thức khép mắt lại, vẻ mặt bình tĩnh cũng thoáng rạn nứt.
C.h.ế.t tiệt, rõ ràng việc này đã có thể kết thúc ở đây rồi.
Sao lại đột nhiên bị bóc sạch?
Trong lòng anh ta biết chuyện này không thể trách Úc Khả Khả, huống chi cũng không dám trách, chỉ đành dùng ánh mắt ủ dột liếc nhìn cô Vương vẫn còn kéo mình, yêu cầu mình lựa chọn, như thể mới lần nữa quen cô ta vậy.
Đến cùng là cô ta có não không thế? Cho dù có biết chuyện này thì có thể giải quyết riêng mà.
Kết quả cứ thế rầm rộ trước mặt mọi người, đầu tiên là đòi bà Vương nói cho ra nhẽ, không những c.h.ử.i ầm lên còn động thủ; giờ thì còn không phân biệt được nơi nào thích hợp hay không mà làm lộ anh ta, không dưng làm trò cười cho người khác xem.
... Thôi được rồi, vốn anh ta đã sớm biết cô ta không có đầu óc, đã rất đắn đo.
Không phải trước đó cũng vì điểm này, anh ta cảm thấy có thể chiếm được thế chủ đạo, không cần suy xét trong cư xử nên mới quyết định xuống tay đó sao?
Thư ký cố gắng giữ tỉnh táo.
Nếu trước đó anh ta đã quyết định, giờ bị lật xe vì cô ta, rõ ràng là tự mình chuốc lấy rồi.
Chỉ có thể tự nhận xui xẻo mà thôi.
Cuối cùng anh ta thu lại vẻ mặt hơi đáng sợ, nhưng Vương Thục Thiến bị ánh mắt như gai đ.â.m của người yêu dọa, vốn định kéo tay anh ta muốn chạy trốn lại vô thức thả lỏng tay.
Có lẽ bị chiều hư thật rồi, hình như đây là lần đầu tiên người yêu nhìn mình với ánh mắt này, cô ta lập tức tủi thân đỏ vành mắt.
Cô Vương giống với bà Vương, một khi nóng tính là mặc kệ có người khác nhìn vào hay không.
Thế nên cô ta không hề nghĩ ngợi mà trực tiếp trách móc: "Anh nhìn em như vậy có phải là đã hối hận vì hẹn hò với em rồi không? Quả nhiên anh giống như mẹ nói, chỉ chơi đùa với em chứ không hề có ý định kết hôn với em, ngược lại muốn chọn mẹ đúng không?"
Trước đây, dù mọi người đều thảo luận về vì tình nhân dùng chung kia nhưng vì hai mẹ con đều không nhắc đến tên anh ta, tự nhiên bọn họ sẽ không có cách nào biết là ai.
Cho đến khi Vương Thục Thiến vừa nói lời này lại trực tiếp để lộ ra sự tồn tại của thư ký.
Bọn họ không nhịn được quan sát anh ta với cái nhìn hoàn toàn mới, đột nhiên họ chợt nhớ ra thư ký tham gia tiệc rượu với tư cách là bạn trai của cô Vương, hơn nữa giờ còn đi theo bên cạnh bà Vương.
Hóa ra tất cả đã sớm có đầu mối, chẳng qua là dưới ánh đèn mờ, dù có người trông thấy phát hiện bọn họ đi cùng sẽ không cảm thấy kỳ lạ.
Dù sao tất cả mọi người đều biết thư ký thường xuyên đi theo bên cạnh bà Vương, cũng thường xuyên thay vợ chồng nhà họ Vương chăm sóc cô Vương.
Thì ra đây đều là chăm tận giường, chậc chậc.
Cuối cùng nuốt được miếng dưa vào bụng, tất cả mọi người đều không nhịn được khoan khoái.
Nghĩ đến khả năng tâm trạng của Vương Tông Chính vẫn bị che mắt, bọn họ vô thức nhìn sang với ánh mắt trêu ngươi hoặc đồng tình.
Chỉ e là tổng giám đốc Vương không thể ngờ được, người thư ký mà ông ta tin tưởng sai đi lo việc nhà lại một mẻ hốt gọn người trong nhà, ăn sạch cả mẹ lẫn con? Thảm, quá t.h.ả.m, đầu của ông Vương thật sự hiện ra màu xanh rồi.
Nhưng đến lúc bọn họ nhìn về phía Vương Tông Chính lại phát hiện lúc này ánh mắt ông ta hoảng hốt thật, chỉ có điều ánh mắt không thể tin nổi khi bị người ta đội nón xanh, phảng phất như bị phản bội này lại hướng về phía thư ký.
Tất cả mọi người: "... ?"
Đợi chút, hình như có gì đó sai sai.
Tuy đúng là bị phản bội; bởi vì người mình tin tưởng đ.â.m sau lưng, ngủ với vợ và con của mình thì ông ta có cảm xúc phức tạp với thư ký cũng có thể hiểu được.
Nhưng sau khi biết tin rồi, ông ta vẫn nhìn về phía thư ký đầu tiên, còn là ánh mắt tưởng như không ngờ sẽ bị vợ cắm sừng này là thế nào?
Chẳng lẽ không phải nên nhìn về phía bà Vương sao? Rốt cuộc ai mới là vợ ông ta thế!
Lúc này Vương Tông Chính lại nhìn về phía thư ký.
Có thế nào ông ta cũng không thể ngờ tới, thư ký lại liên thủ với vợ mình cắm sừng ông ta, hơn nữa còn nhúng chàm con gái của ông ta.
Ban nãy, lúc ông ta đang xã giao với người ta, sắp sửa đàm phán xong một mối hợp tác lại đột nhiên được người có lòng nhắc nhở, hình như vợ và con gái ông ta ở bên cạnh có chuyện rồi.
Mặc dù có thư ký trông bên bà Vương rồi nhưng Vương Tông Chính hiểu tính cách của vợ và con gái, tự nhiên lo lắng thư ký sẽ không kìm nổi, nghĩ ngợi rồi vẫn đến xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
--- Ai ngờ cái gọi là có chuyện lại là chuyện này!
Dù còn chưa hiểu tình hình cụ thể nhưng từ trong cuộc cãi vã của hai mẹ con, ông ta đã có thể chắt lọc được thông tin quan trọng.
Sắc mặt Vương Tông Chính sa sầm, vẻ mặt cũng không kìm được vặn vẹo.
Cảm thấy thư ký của ông ta làm thế này là muốn một mẻ hốt gọn cả nhà bọn họ, không định từ bỏ ai cả!
Thư ký bị ông ta túm c.h.ặ.t t.a.y áo, không cách nào nhúc nhích: "..."
Cho dù anh ta không quay đầu lại thì dường như đã có thể cảm nhận được ánh mắt như gai đ.â.m hận không thể xơi tái mình từ đằng sau của tổng giám đốc Vương.
Rốt cuộc thư ký đã mất đi sự trấn định, thong dong trước kia, vô thức khép mắt lại, vẻ mặt bình tĩnh cũng thoáng rạn nứt.
C.h.ế.t tiệt, rõ ràng việc này đã có thể kết thúc ở đây rồi.
Sao lại đột nhiên bị bóc sạch?
Trong lòng anh ta biết chuyện này không thể trách Úc Khả Khả, huống chi cũng không dám trách, chỉ đành dùng ánh mắt ủ dột liếc nhìn cô Vương vẫn còn kéo mình, yêu cầu mình lựa chọn, như thể mới lần nữa quen cô ta vậy.
Đến cùng là cô ta có não không thế? Cho dù có biết chuyện này thì có thể giải quyết riêng mà.
Kết quả cứ thế rầm rộ trước mặt mọi người, đầu tiên là đòi bà Vương nói cho ra nhẽ, không những c.h.ử.i ầm lên còn động thủ; giờ thì còn không phân biệt được nơi nào thích hợp hay không mà làm lộ anh ta, không dưng làm trò cười cho người khác xem.
... Thôi được rồi, vốn anh ta đã sớm biết cô ta không có đầu óc, đã rất đắn đo.
Không phải trước đó cũng vì điểm này, anh ta cảm thấy có thể chiếm được thế chủ đạo, không cần suy xét trong cư xử nên mới quyết định xuống tay đó sao?
Thư ký cố gắng giữ tỉnh táo.
Nếu trước đó anh ta đã quyết định, giờ bị lật xe vì cô ta, rõ ràng là tự mình chuốc lấy rồi.
Chỉ có thể tự nhận xui xẻo mà thôi.
Cuối cùng anh ta thu lại vẻ mặt hơi đáng sợ, nhưng Vương Thục Thiến bị ánh mắt như gai đ.â.m của người yêu dọa, vốn định kéo tay anh ta muốn chạy trốn lại vô thức thả lỏng tay.
Có lẽ bị chiều hư thật rồi, hình như đây là lần đầu tiên người yêu nhìn mình với ánh mắt này, cô ta lập tức tủi thân đỏ vành mắt.
Cô Vương giống với bà Vương, một khi nóng tính là mặc kệ có người khác nhìn vào hay không.
Thế nên cô ta không hề nghĩ ngợi mà trực tiếp trách móc: "Anh nhìn em như vậy có phải là đã hối hận vì hẹn hò với em rồi không? Quả nhiên anh giống như mẹ nói, chỉ chơi đùa với em chứ không hề có ý định kết hôn với em, ngược lại muốn chọn mẹ đúng không?"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận